TOP [105+] Bài thơ mùa thu buồn lãng mạn, cô đơn và nỗi nhớ

Thơ mùa thu buồn là xúc cảm, là nỗi lòng của nhân vật trữ tình khi đứng trước cảnh thu lãng mạn. Thu muôn đời vẫn vậy, luôn mang đến trong lòng người nỗi buồn xao xuyến, chút hoài niệm bâng khuâng. Trước cảnh thu, tình thu êm dịu lòng người sao không khỏi xuyến xao để rồi những kỉ niệm yêu thương, bóng hình một thuở lần lượt ùa về trong kí ức.

 

Có lẽ cũng chính vì lẽ đó, mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho thi, ca, nhạc, họa…Đã có biết bao tác phẩm nghệ thuật bất hủ khi khai thác mảng đề tài này. Và những bài thơ mùa thu buồn sau đây cũng không ngoại lệ.

Top những bài thơ mùa thu buồn hay nhất

Thu luôn mang vẻ lãng mạn riêng có. Cảnh sắc mùa thu thường mang đến trong lòng mỗi người chút bâng khuâng hoài niệm: hoài niệm về những kí ức đã qua,bâng khuâng khi nhớ về những khoảnh khắc yêu thương của mùa thu đã xa ….

Thu là thế ! Rất tình tứ,rất lãng mạn. Đây cũng chính là lí do khiến những bài thơ mùa thu buồn nhuốm vẻ lãng mạn riêng có. Cũng trải lòng qua chùm thơ sau để cảm nhận bạn nhé !

Thu Buồn

Tác giả: Phuong Vuong

Mùa thu đã về rồi em ơi 
Bất chợt cơn mưa rơi rì rào 
Nước mắt đâu có ngọt ngào 
Sao em nỡ để hồn vào đắng cay.

Mùa thu về rồi em biết không 
Lá xanh chẳng mong thu lại về 
Để lá xa cây não nề 
Tình ta lạc lối đường về hai nơi. 

Mùa thu mang đến mưa dạt dào 
Yêu đương sao nỡ vào thiên thu
Chuyện tình ảm đạm mây mù 
Yêu thương phai nhạt, mưa thu thêm buồn. 

Mùa thu nhớ ai, thu lại khóc 
Nỡ lòng nào thu chọc mưa tuôn 
Thu đâu mong muốn mưa buồn 
Nhưng ai sao nỡ đem buồn cho nhau.

Thu buồn rồi cũng thoáng đi qua 
Để ta ở lại với nồng nàn 
Ôm bao thương nhớ vô vàn 
Ngồi đếm lá rụng hai hàng lệ rơi. 

Thu Buồn

Tác giả: Nguyễn Tâm

Vàng cây gió thu thổi buồn hiu hắt 
Lá khơi thêm sầu với những đam mê 
Em nào hay chăng ngoài phố mưa về 
Suy tư ray rứt bên trời giá lạnh 

Năm tháng xa vời niềm thương cô quạnh 
Hàng mi khép mờ nghe chạnh buồng tim 
Mây tím mờ giăng căn gác im lìm 
Chiều nao xõa tóc chìm vào mộng ảo 

Đời lắm phong trần vần xoay con tạo 
Lối kín tìm vào trầm khúc cung tơ 
Tình buồn bơ vơ vạn lý mong chờ 
Thiếu em mơ ước chỉ là dĩ vãng 

Ngày đi mắt em hồn thu phiêu lãng 
Mắt ai rưng sầu dạo bản chia ly 
Tình có còn chi khơi lại được gì 
Gặp nhau cay đắng vai gầy ủ rũ 

Chiều tím không mây tình xưa đường cũ 
Day dứt cho dù người đã vời xa 
Mở rộng vòng tay tình yêu thật thà 
Chỉ nghe xào xạc lá khô rơi rụng 

Nhìn về hư không trái tim vỡ vụn 
Luyến thương cả đời cũng phải ra đi 
Kỷ niệm khắc ghi tiếng ai thầm thì 
Tiễn em ngày trước mắt mi hoen lệ 

Vàng cây gió bay lời em ước thệ 
Anh mang ngậm ngùi thề thốt trăng hoa 
Số kiếp long đong hương yêu nhạt nhòa 
Bóng em vỡ òa ngàn thu lịm chết ! 

Thu

 (Xuân Diệu)

Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu;
Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì.
Hư vô bóng khói trên đầu hạnh;
Cành biếc run run chân ý nhi.

Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa,
Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà.
Buồn ở sông xanh nghe đã lại,
Mơ hồ trong một tiếng chim qua.

Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm,
Hây hây thục nữ mắt như thuyền.
Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu,
Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên.

Thu Vàng

Chiều hôm qua lang thang trên đường
Hoàng hôn xuống, chiều thắm muôn hương
chiều hôm qua mình tôi bâng khuâng
Có mùa Thu về, tơ vàng vương vương

Một mình đi lang thang trên đường
Buồn hiu hắt và nhớ bâng khuâng
Lòng xa xôi và sầu mênh mông.
Có nghe lá vàng não nề rơi không

Mùa Thu vàng tới là mùa lá vàng rơi
Và lá vàng rơi, khi tình Thu vừa khơi
Nhặt lá vàng rơi, xem màu lá còn tươi
Nghe chừng đâu đây màu tê tái

Chiều hôm qua lang thang trên đường
Nhớ nhớ, buồn buồn với chán chường
Chiều hôm nay trời nhiều mây vương
Có mùa Thu Vàng bao nhiêu là hương.

Thu Quyến Rũ

(Đoàn Chuẩn)

Anh mong chờ mùa Thu
Trời đất kia ngả màu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh.

Anh mong chờ mùa Thu
Dìu thế nhân dần vào chốn thiên thai
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa Thu quyến rũ anh rồi.

Mây bay về đây cuốn trời, mưa rơi làm rung lá vàng
Duyên ta từ đây lỡ làng còn đâu những chiều dệt cung đàn yêu.
Thu nay vì đâu nhớ nhiều, Thu nay vì đâu tiếc nhiều
Đêm đêm nhìn cây trút lá lòng thấy rộn ràng ngỡ bóng ai về.

Anh mong chờ mùa Thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Màu áo xanh là màu anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ.

Nhìn Những Mùa Thu Đi

Trịnh Công Sơn )

Nhìn những mùa thu đi
em nghe sầu lên trong nắng
và lá rụng ngoài song
nghe tên mình vào quên lãng
nghe tháng ngày chết trong thu vàng

Nhìn những lần thu đi
tay trơn buồn ôm nuối tiếc
nghe gió lạnh về đêm
hai mươi sầu dâng mắt biếc
thương cho người rồi lạnh lùng riêng

Gió heo may đã về
chiều tím loang vỉa hè
và gió hôn tóc thề
rồi mùa thu bay đi
trong nắng vàng chiều nay
anh nghe buồn mình trên ấy
chiều cuối trời nhiều mây
đơn côi bàn tay quên lối
đưa em về nắng vương nhè nhẹ

Đã mấy lần thu sang
công viên chiều qua rất ngắn
chuyện chúng mình ngày xưa
anh ghi bằng nhiều thu vắng
đến thu này thì mộng nhạt phai.

Bắt Gặp Mùa Thu

Nguyễn Bính )

Xơ xác hồ sen đã nhạt hương
Bên song hoa lựu cũng phai hường
Sớm mai lá úa rơi từng trận
Bắt gặp mùa thu khắp nẻo đường

Tóc liễu hong dài nỗi nhớ nhung
Trăng nghiêng nửa mái gội mơ mòng
Sầu nghiêng theo cánh chim lìa tổ
Biết lạc về đâu lòng hỡi lòng

Thu về sông núi bỗng tiêu sơ
Cây rũ vườn xiêu, cỏ áy bờ
Xử nữ đôi cô buồn tựa cửa
Nghe mùa gió lạnh cắn môi tơ

Sương phủ lưng đồi rặng núi xa
Thương ôi! Lữ khách nhớ quê nhà
Mấy thu mưa gió ngoài thiên hạ
Vườn cũ còn chăng cúc nở hoa?

Cha già ngừng chén biếng ngâm thơ
Đưa mắt nhìn theo hút dặm mờ
Xe ngựa người về tung cát bụi
Con mình không một lá thư đưa

Nghìn lạy cha già lượng thứ cho
Trót thân con vướng nợ giang hồ
Lòng son bán rẻ vào sương gió
Lãi được gì đâu? Đã mấy thu!

Một chút công danh rất hão huyền
Và dang dở nữa cuộc tình duyên
Thu sang, quán lẻ con đăm đắm
Rõi bóng quê nhà mắt lệ hoen.

Thu Điếu

 (Nguyễn Khuyến)

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối, buông cần lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

Tập thơ mùa thu buồn cô đơn nhớ người yêu

Thu mang theo những làn gió heo may se lạnh đánh thức những tâm hồn nghệ sĩ sản sinh ra những sản phẩm nghệ thuật tuyệt đỉnh. Thu mang theo hương thơm ngào ngạt của mùi hương hoa sữa, mang theo hương ổi chín thơm lừng phả vào trong gió…Và thu…mang đến tâm hồn ta những nỗi buồn bâng khuâng để những vần thơ mùa thu buồn nhớ người yêu ngọt ngào, sâu lắng sau đây ra đời.

Tình Khúc Mùa Thu

Thơ: Tím Bằng Lăng

Cơn gió chiều ru khúc hát mùa xa
Thu đã đượm .màu vàng hoa cúc nở
Giọt chiều ơi mà lòng em cứ ngỡ
Anh trở về… anh đang ở bên em

Mùa thu về trên lối nhỏ thân quen
Gió ngang qua bên ánh đèn phố cũ
Tiễn hạ đi nhớ thương nào cho đủ
Thu dùng dằng níu giữ chẳng muốn xa

Mùa thu về nắng ướp mật lên hoa
Hương dịu ngọt cho lòng ta xao xuyến
Giọt mưa thu như vẫn còn quyến luyến
Tháng bảy ngâu bịn rịn lúc sang mùa

Ô cửa nghe làn gió lạnh đang lùa
Nhìn sương rụng khoảng trời thưa trong vắt
Thu dấu yêu thỏa bao niềm khao khát
Sữa thơm nồng ngào ngạt cuối đường xưa.

Thu Buồn

Tác giả: Tocngan.HYTV

Trời vào thu gió se se lạnh
Bỗng thấy lòng hiu quạnh người ơi
Nắng chiều lẻ bóng đơn côi
Có ai hay biết rằng tôi đang buồn!

Anh xa mất lòng luôn nhung nhớ
Bởi vì đâu tình lỡ cách xa
Chờ anh mắt ướt nhạt nhòa
Người sao chẳng lại để ta ngậm ngùi.

Kể từ đó chôn vùi quá khứ
Kỷ niệm buồn cất giữ làm chi
Tình ta mãi mãi biệt ly
Từ nay chẳng nghĩ, dạ ghi thêm sầu!

Thời gian trôi buồn đau sẽ hết
Bao năm dài mải miết tìm nhau
Để rồi tình vỡ tim đau
Giấc mơ mòn mỏi chìm vào hư không.

Gió cuối thu lạnh lòng đã nát
Vẳng đâu đây tiếng nhạc tỉ tê
Ngày xưa ta vẫn mải mê
Hát câu quan họ đừng về người ơi.

Tình Thu 

(Hàn Mặc Tử)

Đêm qua ả Chức với chàng Ngưu
Nhắc chuyện yêu đương ở dưới cầu
Kể lể một năm tình vắng vẻ
Sao em buồn bã suốt canh thâu?

Đêm ấy trăng thu vui vẻ lạ!
Người ta cười nói đến nhân duyên
Sao ta không dám nhìn nhau rõ
Gặp gỡ bên đường cũng thản nhiên?

Đêm trước ta ngồi dưới bãi trông
Con trăng mắc cỡ sau cành thông
Buồn buồn ta muốn về, trăng hỏi:
Thu đến lòng em có lạnh không?

Đêm nay ta lại phát điên cuồng
Quên cả hổ ngươi, cả thẹn thuồng
Đứng rũ trước thềm nghe ngóng mãi
Tiếng đàn the thé ở bên song…

Và được tin ai sắp bỏ đi
Chẳng thèm trở lại với Tình Si
Ta lau nước mắt, mắt không ráo
Ta lẫy tình nương, rủa biệt ly!

Tiếng thu

(Lưu Trọng Lư)

Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô?

Đây Mùa Thu Tới

(Xuân Diệu)

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng:
Đây mùa thu tới – mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá…
Đôi nhánh khô gầy sương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ…
Non xa khởi sự nhạt sương mờ…
Đã nghe rét mướt luồn trong gió…
Đã vắng người sang những chuyến đò…

Mây vẩn từng không, chim bay đi.
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

Thơ tình cuối mùa thu

(Xuân Quỳnh)

Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ

Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại…
– Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may

Mùa Thu & Em 

Thơ: Nguyễn Hữu Nghị

Thu đã về đón những đợt mưa ngâu 
Ở phương xa em nào đâu có biết 
Anh giờ đây… đang nhớ em da diết 
Thử hỏi rằng em có biết không em ?

Thu đến rồi, sao lòng thấy buồn thêm 
Vì tình mình chẳng êm đềm xuôi mái 
Anh một nơi… em tận miền xa ngái 
Bao tháng ngày cứ mãi mãi cách xa .

Ơn cao xanh cám cảnh chuyện đôi ta 
Nhủ lòng thương làm mưa sa bão táp 
Tạo cho anh có thời gian phúc đáp 
Bài thơ tình ấm áp gửi trao em .

Em yêu ơi ! Hãy cứ gắng chờ xem 
Thần thiên sứ sẽ đem tình yêu đến 
Đưa thuyền lạc, đã bao ngày vào bến 
Dắt ông Ngâu… sáp đến với bà Ngâu .

Tình đôi mình cũng có khác gì đâu 
Cả năm trời may gặp nhau một bận 
Hãy cứ vui … em ơi ! đừng ân hận 
Vì tình mình lận đận bởi yêu xa …

Mùa Thu Ngày Không Em

Thơ: Phú Sĩ

Em có nhớ màu thu yêu lần cuối
Đượm màu buồn hờn tủi ánh hoàng hôn
Bước bên nhau mà lạc lỏng trong hồn
Bởi ngày mai chỉ còn hai lối rẽ

Em có nhớ từng lá vàng rơi nhẹ
Thoáng nao lòng em khẽ nép bên anh
Biết sau này đường về lắm mong manh
Có ai để tựa nương ngày sương lạnh

Thu từ ấy trong anh buồn xa vắng
Chút hanh vàng khoảng lặng hững hờ buông
Ngày em xa mùa thu cũng chẳng còn
Thương em lắm màu son phai nhạt mãi

Em có nhớ nơi này khi nắng trải
Sưởi ấm lòng qua tê tái chiều đông
Cà phê sầu quán cũ nép bên sông
Anh thẩn thờ nghe điệu đàn lạc giọng

Thu ước mộng anh mơ ngày trở lại
Đón em về bến đợi chẳng còn xa
Ta bên nhau nhặt lá rụng mùa qua
Ghép hương yêu tình ca ngày ước hẹn.

Thu Yêu Thương

Thơ: Phú Sĩ

Nhớ thu trước dịu dàng nơi thôn dã
Chốn quê nghèo vất vả chẳng mùa sang
Hương ngọc lan anh cài tóc chiều vàng
Em e thẹn mình thương nhau từ đấy

Đời rẽ lối tàn mấy mùa hoa cải
Cuộc tình mình chưa trọn trái yêu thương
Em theo người về xứ lạ mù sương
Để lại đấy những mùa thu đến muộn

Mùa nước nổi trôi theo dòng sông cuốn
Lỡ làng rồi để điên điển sầu vương
Em có nghe tiếng khoan nhặt đêm trường
Khúc đồng dao ngày xưa mình hẹn ước…

Em gửi lại những thu vàng thuở trước
Anh võ vàng đếm lặng bước đơn côi
Muốn cùng em đi suốt cả cuộc đời
Giờ hành trang nửa đời trôi đi mất

Anh mãi nhớ giữa dòng đời tất bật
Nắng thu vàng nồng hương bưởi đang xuân
Dẫu đã xa bao mưa nắng phong trần
Trong ký ức chỉ một lần thu chín

Chùm thơ tình mùa thu buồn thổn thức triệu trái tim

Thu về mang theo chút đượm buồn của cảnh vật: những chiếc vàng lìa cành bay lả lơi, những làn gió heo may vuốt nhẹ làn da, tiết trời ảm đạm, âm u … Cảnh sinh tình nên lòng người cũng nhuốm buồn theo. Chia sẻ tập thơ tình mùa thu một mình buồn tâm trạng sau đây để cảm nhận nhé !

Hạ Qua..Thu Tới..Tìm Em…

(HOÀNG VĂN TUẤN)

Nắng mãi ngơ ngẩn tần ngần

Hạ còn lưu luyến bước chân..chửa dời

Phượng kia nuối tiếc người ơi

Giọng ve nhạt nhẽo..chơi vơi khoảng trời

Dường như nốt nhạc ấy rơi

Thu mang sắc thắm mỉm cười thật duyên

Trên môi thiếu nữ mắt huyền

Nồng nàn trao vội gió chuyền..tim ai

Bâng khuâng giọt nắng đan cài

Vương dài trên lối..phủ vai một chàng

Bước chân nghệ sỹ lang thang

Chia tay Hạ nhé..Thu sang tìm Nàng..?

THU BUỒN

Tôi bước đi lặng lẽ sắp sang thu

Khi đã xa một vòng tay nồng ấm

Chiều dần phai những bước chân lạ lẩm

Khi bên mình thiếu vắng một người thương

Níu hoàng hôn những sợi nắng còn vương

Nhìn góc phố con đường xa lạ quá

Gửi nỗi buồn vào muôn ngàn chiếc lá

Chợt lạnh lùng khi trời ngã sang thu

Biết trong ta nghe lại lời Ru

Khi cuộc đời ngàn nhánh sông rẻ lối

Ta yêu nhau đâu phải là có tội

Để thu về mòn mỏi cách xa

Em qua tôi như cơn gió thu qua

Bên góc phố gió mùa thu hối hả

Những dấu yêu bây giờ như xa lạ

Để cuối cùng mất cả chẳng còn nhau

Yêu thật nhiều rồi cũng vội qua mau

Những tàn phai ở bên đời sót lại

Gió mùa thu bây giờ em xa ngái

Gót độc hành giữ lại một trời thương…

ĐÀ LẠT MÙA THU

Trời đà lạt vào thu em hỡi

Có một người chờ đợi hoài mong

Nhìn ngâu nhỏ giọt tuôn dòng

Mà nghe đáy dạ tình đong bể sầu

Nhớ da diết hằn sâu hình bóng

Kỷ niệm nào lắng đọng chưa phai

Ấp ôm nỗi nhớ đan cài

Phố buồn lạnh lẽo hỏi ai thấu lòng

Nhớ thu trước đồi thông hai mộ

Em bên anh tri ngộ tương phùng

Hẹn thề son sắt thủy chung

Mắt trao ánh mắt ngượng ngùng lửa yêu

Nay thu đến bao điều luyến nhớ

Tiếng tơ lòng trăn trở nại cào

Ôm hình nỗi nhớ lao đao

Còn đây vì ngọt hôm nào chưa phai

Mưa đà lạt giọt dài đổ trút

Chết tim lòng ngã gục đau thương

Từ nay trên bước dặm trường

Ai sầu tưởng nhớ vấn vương trái tình

THU LẶNG LẼ

Vì phố hờn khi nắng mãi rong chơi

Mây hửng hờ đem mưa tràn lên phố

Thu lặng lẽ đến rồi đi từ thuở

Lá cứ rơi tỉnh giấc nghiêng mình

Anh chợt buồn nghe phố nhắc tên em

Người con gái lâu rồi ko trở lại

Thu mấy bận mà nghe hồn tê tái

Phố bao năm vẫn cứ đợi tin người

Có những ngày tìm đâu thấy niềm vui

Chiều hiu quạnh bên phố ngồi than thở

Đêm thỗn thức ôm giọt nồng thương nhớ

Lướt khướt say mơ hình bóng ai về

Gió cợt thu thêm buốt lê thê

Lang thang bước não nề lòng nặng trĩu

Anh khờ dại nên tình ko thể níu

Phố gầy hao khi thiếu tiếng em cười…!

THU XA

Thu xa rồi và em cũng đã xa

Những nỗi nhớ chẳng nhòa theo năm tháng

Chiều hôm nay mình anh qua lối vắng

Cơn mưa buồn chợt khóc chuyện tình đau

Dấu yêu ơi! người ở phương nào

Trong tim em có còn vương kỷ niệm

Nơi ngực trái còn chút gì quyến luyến

Hay chỉ mình anh ngốc nghếch đợi mong

Phải đi bao xa mới là chốn tận cùng

Phải mất bao lâu để tim ngừng rỉ máu

Phải mất bao đêm để lòng thôi đau đáu

Phải khóc bao lần mới bôi xóa tình xưa

Người đi trong buổi nắng thưa

Ta về buốt lạnh cơn mưa giã từ

Nữa đời như thực như hư

Niềm vui góp nhặt đã dư kiếp người…

THU QUA PHỐ

Thu đỏng đảnh bước nhẹ nhàng qua phố

Cây lá buồn ngơ ngẩn lặng đón thu

Em bây giờ xa khuất biệt mây mù

Một mình ta âm thầm lê chân bước

Gió chào thu bằng lá rụng rơi nhiều

Em đâu rồi nơi khoảng nào phiêu diêu

Có còn nhớ mùa thu tình năm đó

Lối xưa gầy phố buồn xưa bỏ ngỏ

Khi khuya trời nghe văng lạnh buồn tênh

Hai đứa mình chỉ có hai đứa mình

Ghế công viên nụ hôn nào cháy bỏng

Thu qua phố chuyện xưa giờ lắng đọng

Mà bây giờ xa cách tận ngàn xa

Người xưa ơi khoảng vắng chiều tà

Nhìn lá rụng mùa thu về đơn chiếc…

Khát Thu

Mùa thu hỡi! Chiều nay sao lỗi hẹn?
Phố không em, song cửa đã im chìm
Mưa bâng khuâng rắc buồn trên lối ngỏ
Em không về… nghìn lá đổ trong tim!

Ta gánh nắng rải chiều lên tóc gió
Bạc nửa hồn môi nhớ một bờ môi
Phố khơi vơi lệ hoen mờ mắt đỏ
Trong u mê ta vẫn ngóng trông vời…

Tình sắp hát khúc giao mùa lần cuối
Em bên kia còn tiếc nuối điều gì?
Sao chưa hóa thành loài hoa không tuổi,
Để nhuốm vàng trên muôn nẻo đường đi?

Ven trời cũ không gian sầu ớn lạnh,
Phố vắng em vàng vọng đến không ngờ
Mà ta nữa, uống ngàn năm đắm đuối,
Trắng nửa đời vẫn khát một chia phôi?…
(Huỳnh Minh Nhật)

Mơ Thu

Mới chớm Giêng sao hồn em đã Hạ,
Anh sang Thu em sẽ ở nơi nào?
Mùa không tuổi nhưng mình đâu hoài trẻ,
Để mơ hồ năm tháng kiếm tìm nhau?

Em đã đến mà như chưa từng đến
Vội vàng bay theo những cánh chim trời
Từ độ ấy mùa thu không còn nữa…
Người hóa thành sương khói buổi chia phôi!

Anh khẽ gọi tên người thêm lần cuối
Xót xa tìm trong nỗi nhớ heo may
Thu bặt tín những đường trần lối ngỏ
Giấc mơ nào anh uống để mà say?

Sẽ nhớ lắm mùi hương năm tháng ấy,
Biền biệt rồi ai biết có còn không?
Chợt nghe rét giữa hoàng hôn gió lộng
Hư vô trôi theo vạt nắng bềnh bồng

Anh muốn gối cả chiều nghiêng ánh tím,
Để mơ em xa vắng nẻo mây mù
Nhưng thao thức nên nỗi buồn ngọt lịm,
Hóa êm đềm lảnh lót những lời ru…
(Huỳnh Minh Nhật)

Mùa thu, không oi ả như hè hay rét run như đông, cũng không quá rực rỡ sắc màu của xuân lấp lánh. Thu là của yên ả, khép nép, bình an và một chút hoài niệm. Để phải lắng lòng mình lại trước những xôn xao mà còn nghe được tiếng thu đang chảy. Và hãy lắng lòng cùng tập thơ mùa thu buồn lãng mạn,đong đầy cảm xúc trên đây để tìm lại chút thư thái,lắng đọng cùng mùa thu,tình thu bạn nhé !

Thơ Hay - Tags:
Sitemap | Mail