Chọn lọc 55+ bài thơ tình mùa hạ nhẹ nhàng, cảm xúc, sâu lắng nhất

Những bài thơ tình mùa hạ hay, xúc động được nhiều người tìm đến để chia sẻ cảm xúc, luyến tiếc và bao hi vọng khát khao tình yêu, sự gắn kết yêu thương trong cuộc sống mai sau. Ngay dưới đây, chúng tôi xin gửi tặng bạn những vần thơ hay, đặc sắc nhất nhé.

Tập thơ tình mùa hạ hay nhất

Hạ về mang những cơn mưa làm cho ta..mát dịu và kỷ niệm lại ùa về… đó là những kỷ niệm mùa thi của tuổi học trò, là mùa thi mùa của chia ly và là mùa của tình yêu tuổi học trò bắt đầu. Những cơn mưa mùa hạ làm tươi mát cả đôi tim bạn trẻ và bao kỷ niệm tươi thắm hai tâm hồn, một tình yêu tuổi học trò đẹp trong sáng biết bao. Cùng chia sẻ tập thơ tình mùa hạ hay nhất sau đây để tìm chút lắng lòng bạn nhé !

Tình yêu giữa mùa hè

Tác giả: Đông Hòa

Hân hoan mùa hè cùng nhau đón

Trên tay cầm những cánh diều hoa

Vẽ lên con bướm màu xanh tím

Vươn bay trên bầu trời cao xa

Hân hoan đây mùa hè hãy đến

Cùng lắng nghe dế lúc tờ mờ

Trong hộp nhỏ khoe anh , khoe bạn

Vui sướng một thời của tuổi thơ

Hè về nhìn phượng đỏ đầy sân

Chân đứng ngước nhìn mắt bâng khuâng

Thấy em đã thành cô thiếu nữ

Đã qua thời đuổi bướm hái trâm

Và giờ đây anh đã yêu nàng

Yêu mái tóc thề buông gió sang

Yêu hình dáng bao ngày thầm ước

Một đời với tiếng hẹn trăm năm.

Ru Em Vào Hạ

Bóng tình! Con sóng lẻ lôi
Đưa em vào hạ hoa cài tóc mây
Thì thầm sóng lặng gió lay
Đồi thông nghiêng ngả mây bay bóng tình

Em ơi! Ngọn sóng rập rình
Tình anh biên giới thình lình trăng theo
Tóc bay cuối ngọn thông reo
Mưa bay gió rit rì rào lòng anh

Bầu trời xanh thẳm đêm thanh
Con thuyền neo đậu bồng bềnh khơi xa
Chập chờn ánh mắt sao sa
Dáng em Nguyệt quế châu sa hạt cườm

Biển khơi dậy sóng thâu đêm
Mắt em nâu sẫm, môi mềm năm canh
Ta về bến thát vàng oanh
Ru em vào hạ long lanh trăng rằm !

Ru Tình Vào Hạ

Nhớ lắm em tôi ngày xưa ấy
Tóc thề da trắng nụ cười xinh
Khắc dấu trong tim những ân tình
Một thời hoa nắng còn đâu nữa

Tìm lại tháng tư tình chan chứa
Đưa hạ quay về cảnh ngày xưa
Tương tư hoa vỡ trong gió mùa
Cho ta dệt nắng thả trời cao

Tháng tư tìm lại chút ngọt ngào
Ru tình gởi gió lá cuốn bay
Cuồng quay theo sóng vọng gọi ngày
Vấp phải mùa thương…là nỗi đau

Hạ đã rơi đâu khúc dạo đầu
Nhớ trường, nhớ bạn,nhớ tiếng ve
Phượng đỏ,tím rơi khi hạ về
Cảm thương giữ lại chút tình riêng.

Mưa Khóc Tình Xưa

(Huỳnh Minh Nhật)

Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi
Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì?
Heo hút lưng trời mây lặng lẽ
Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly

Biết nói gì đây phút chia tay?
Nửa tình tha thiết nửa đổi thay
Một nửa hạ tàn trên hè phố
Vàng thu một nửa nỗi niềm này

Lá mãi xôn xao lời của lá
Sầu vẫn gợi sầu ta với ta
Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh
Lững thững trôi về nơi xứ xa

Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai
Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài
Miên man đợt gió lùa vai áo
Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?

Mối Tình Hoa Phượng

(Huỳnh Minh Nhật)

Còn gì tôi ơi hạ đã chia xa
Giấu làm chi bao dư lệ nhạt nhòa
Những niềm riêng lâu rồi không dám nói
Viết vào thơ nức nở tháng ngày qua

Đừng khóc nữa, điều gì thao thức lạ
Áo ai bay vương nắng mắt môi mềm
Cơn gió nào ghé về song cửa lớp
Để mùa hè gọi mãi chẳng thành tên

Em hái hoa cất vào chốn êm đềm
Ta vào đời xa một thời vụng dại
Phút phân ly cõi lòng trôi hoang hoải
Bằng lăng rơi lịm tím dấu xa vời

Xa nhau rồi còn thương nhớ người ơi
Đứng cạnh nhau sao lòng buồn đến thế?
Tiếng ve kêu liệu một lần có thể
Trả về đời mùa hạ của ngày xưa?

Hoa chiều nay xơ xác mảnh hương thừa
Người bước đi giấu lòng qua vội vã
Hoa khờ dại cháy mình chiều nắng hạ
Đợi thu về vàng những gót chân sâu

Ve vẫn kêu nét bút gợi thương sầu
Là bắt đầu mùa hoa trên xác máu!?
Ai hững hờ cánh phượng miền yêu dấu
Áo trắng ngần một thuở giấu hương trinh…

Mưa Hạ!

(Huỳnh Minh Nhật)

Mưa lại về trên những ngả đường quen
Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi
Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới
Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu

Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều
Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã
Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ
Có nghe gầy trên những phiến chân qua?

Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa,
Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức;
Có thương quá những hôm chiều rạo rực;
Có bồi hồi… day dứt ở trong tim?

Những loài ve cứ mải miết đi tìm
Mà quên mất mình đã sầu da diết
Như trong mắt gã si tình em biết,
Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ…

Tôi đã già để viết những niềm mơ
Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái
Lỡ mai đây bến đời không gặp lại:
– Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…

Hạ Về Trong Đáy Mắt Nâu

(Huỳnh Minh Nhật)

Cái nắng hè oi bức đổ mồ hôi
Gió mây trôi hững hờ bằng lăng tím
Hạ lại về cho lòng ta tìm kiếm
Em giấu gì đằng sau đáy mắt nâu?

Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?
Sao chẳng nói để ve sầu nức nở
Mưa hạ về nghe như lời than thở
Bụi thời gian bị bôi xóa lạnh lùng

Ta chạnh lòng đơn lẻ vẽ chân dung
Một hồn thơ cho những ngày xa vắng
Gửi tặng em tiếng tự tình sâu lắng
Tiếng yêu đầu thuở mười tám ngây ngô

Giờ qua rồi thời áo trắng vu vơ
Em vẫn thế, thờ ơ nào có biết
Phượng vẫn rơi, và rơi không kể xiết
Ngọn lửa tình còn thổn thức trong ta

Hạ nay về ta nhớ hạ hôm qua
Nhưng hạ hỡi, ta chẳng còn lo sợ
Ngày hạ đi bỏ lại tình dang dở
Nay hạ về, tình vẫn vậy, dở dang…

Những Mùa Hạ Vắng

(Huỳnh Minh Nhật)

Em có thấy hạ về trong nắng muộn?
Khi tiếng ve đã mỏi cuối chân trời,
Và có thấy nắng loang đầy nỗi nhớ,
Giữa đêm gầy muôn vạn ánh sao rơi?

Tôi trở lại những nơi mình hò hẹn
Chợt giật mình ngơ ngác mắt buồn em
Chiều chập choạng chở người theo hoài niệm
Phố loay hoay gọi gió cuốn chân tìm…

Đêm mưa cuối đã thay lời hát cuối
Mùa hạ sang phượng cháy những con đường
Em có thấy hồn thơ ai đó gọi,
Như giận hờn một kẻ đã từng thương?

Hoàng hôn nay phố vắng ai buồn lắm!
Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?
Ve quạnh quẽ dưới ánh chiều vàng vọt
– Chợt bồi hồi, thảng thốt khóc tìm nhau…

Hạ Nhớ!

(Huỳnh Minh Nhật)

Em về không mùa hạ sắp về rồi
Cơn mưa rào tắm hàng cây trước ngõ
Ve khan tiếng u sầu trong làn gió
Chiều nhạt nhòa màu phượng đỏ ngày qua

Hạ năm này không biết có còn xa?
Hoàng hôn rớt bâng khuâng bằng lăng tím
Khói thuốc rơi bờ môi anh ngọt lịm
Ký ức buồn khắc khoải mãi không thôi

Thấm thoắt đưa rồi cũng mấy hè trôi
Người dưng đợi một người dưng không thấy
Hạ dửng dưng đến rồi đi, thế mãi
Bóng người xưa còn hun hút nơi nào

Tình chênh vênh nên lệ mãi tuôn trào
Lối ngày xưa chắc mình anh còn nhớ
Hạ oi bức nặng nề tim ngạt thở
Hay tại lòng cứ mãi đợi chờ em?

Em về không mùa hạ sắp về rồi
Em về không mùa hạ của tôi ơi…!

Màu Thời Gian

(Hoàng Mai)

Phượng lại về khoe sắc với trời xanh
Cái oi bức nặng nề như ngộp thở
Người thành phố với khát khao chợt nhớ
Trận mưa rào tưới mát lúc hè sang

Nàng Xuân rời khi trời đất qua trang
Phượng rực rỡ khoe sắc màu đỏ thắm
Phượng đấy ư… này em… tuyệt lắm
Áo trắng sân trường được dịp ngừng bay

Biển hạ vàng ru hồn khách đắm say
Cái tuổi thần tiên anh đàn em hát
Biển gợi tình em tung tăng bờ cát
Bài tình ca ngọt mãi đến bây giờ

Anh vẫn đàn em mải miết làm thơ
Tiếng tiêu ai vọng sang nương theo gió
Em bối rối… lời yêu anh vừa ngỏ
Má ửng hồng mong quả chín đừng rơi

Phố ồn ào lòng biển lại đầy vơi
Từng ngọn sóng ập vào rồi xa mãi
Như tình yêu có bao giờ dừng lại
Biển lặng rồi… mà sóng vẫn lao xao

Một Trời Phượng Cũ

(Huỳnh Minh Nhật)

Hạ sang mùa, phượng đầy vai áo tôi
Nhớ chiều mưa thuở ấy đã xa rồi
Phượng trong tôi một trời loang máu đỏ
Phượng của người tình gõ nhịp trên môi

Cũng đã lâu sao tôi mãi chạnh lòng
Khi mùa về ráng đỏ bóng chiều phong
Tim se sắt cánh máu hồng tan vỡ
Phượng nhẹ nhàng nơi ấy biết hay không?

Tôi tưởng tình đã tàn theo tháng năm
Thời gian trôi bôi xóa vết thăng trầm
Đâu ai biết sóng cồn trong nỗi nhớ
Nắng hạ về tình giá buốt trong tâm

Tự ngày nào người – tôi thắt mối oan
Là bấy nhiêu nước mắt với mây ngàn
Phượng chiều nay sao xác xơ nhiều quá
Chắc tình xanh nay đã hóa võ vàng

Một lần thôi tôi xin cánh hoa xưa
Rồi mãi quên hình bóng của ngày mưa
Màu phượng cũ đã về khung trời mới
Phố chiều nay tan tác mảnh hoa thừa

Top bài thơ về mùa hè hoa phượng hay nhất

Hè về, những bông hoa phượng đỏ trên cành như báo hiệu mùa bao lứa học trò phải chia xa mái trường, mùa yêu thương ngập tràn cùng những luyến tiếc. Dưới đây là tổng hợp những bài thơ hay, giàu cảm xúc nhất, mời các bạn cùng đọc nhé.

Nhớ Mùa Phượng Xưa

Thơ: Phạm Hải Đăng
Qua dìa nhặt cánh phượng rơi
Tiếng ve níu gọi như mời hạ sang
Trời cao buông giọt nắng vàng
Vi vu gió thổi âm vang sáo diều

Sáo diều lẫn tiếng ve kêu
Làm cho xa cách bạn yêu… thầy hiền
Bậu cười rạng rỡ nét duyên
Ngượng ngùng cánh phượng hồn nhiên một thời

Tìm trong nhung nhớ hạ ơi !
Mà sao mây trắng chiều trôi bồng bềnh
Nỗi buồn đeo mãi chênh vênh
Nâng niu cánh phượng buồn tênh nỗi lòng

Bậu ơi, còn nhớ phượng hồng
Sân trường thuở ấy, nỗi lòng ngày xưa
Thương sao nói mấy cho vừa
Bên hàng phượng vĩ bậu chưa thấy về

Phượng hồng ai thả sông quê
Mải mê qua ngắm say mê một mình
Mình ên qua cứ lặng thinh
Hạ dìa, phượng nở thắm tình trong qua./.

Phượng Xưa

Thơ: Hoàng Hôn Tím
Mùa hạ về bừng thêm sắc thắm,
Cánh phượng hồng trong nắng dệt thơ
Ươm nồng trọn khoảng trời mơ,
Gợi vùng ký ức… cả bờ bến yêu….

Em bên đời một chiều nhạt nắng
Phượng rực trời tỏa sáng huơng xưa
Hỏi thầm lòng đã quên chưa
Sao nghe nỗi nhớ như vừa gọi tên ?!

Hạnh phúc đến… êm đềm hạ trước
Hai đứa mình sánh bước chung đôi.
Phượng kia nhuộm thắm khung trời,
Nghe lòng thổn thức bồi hồi nhớ nhung ?!

Nay hạ về đi cùng xa xót,
Để giọt buồn rớt xuống… đơn côi…
Phượng hồng… ký ức xa xôi,
Thương ai đã lỡ đánh rơi cuộc tình !

Ảnh hoa Phượng và tình yêu học trò

Mãi Thèm Phượng Rơi

Thơ: Phạm Hải Đăng
Phượng về lưu luyến người ơi !
Tháng năm mùa hạ rợp trời ve kêu
Chia tay, trong một buổi chiều
Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn bao điều bâng quơ

Dẫu là thương thuở mộng mơ
Mùa hè xa vắng ai ngờ được đâu ?
Đường đời, vạn nẻo mai sau
Để chùm phượng vĩ đừng nhàu xuân xanh !

Mai này: Em gọi tiếng anh
Tiếng em anh cũng để dành từ lâu
Bởi nay nghe tiếng ve sầu
Buồn vui lẫn lộn biết đâu mà lần ?

Phượng hồng, rụng đỏ cả sân
Bay bay tà áo trắng ngần nơi em
Vần thơ cũng phải say mèm
Anh và em cũng…mãi thèm phượng rơi.

Áo Trắng Tình Ta

Thơ: Thụ Huỳnh
Em còn nhớ thời mình áo trắng
Và mỗi lần ngõ vắng đợi nhau
Đôi ta e ấp mái đầu
Vòng xe lăn bánh mưa ngâu đến trường

Cũng từ đó tình thương chớp nở
Rồi gối đầu nghe thở nhịp tim
Biển đêm cảnh vật im lìm
Cho đôi tình nhỏ giỡn đêm trăng tà…

Mười tám năm chia xa chẳng gặp
Nay mỗi người đã cập bến yêu
Mà sao nhớ mãi thật nhiều
Nhớ luôn mái tóc trời chiều bay qua

Hương tóc cũ thời xa xưa ấy
Cố tìm hoài nhưng thấy được đâu
Bây giờ bạc cả mái đầu
Tới mùa phượng nở quặng đau đáy hồn.

Phượng Xưa

Thơ: Hoàng Hôn Tím
Hoa phượng giữa mùa hè rực rỡ,
Nhớ chuyện tình một thuở xa xưa.
Trời buồn gieo rắc gió mưa,
Chia tay cũng một buổi trưa hè nào.

Xếp bút nghiên anh vào quân ngũ
Em phương này thầm nhủ đợi chờ.
Nhớ thương trao đổi vầng thơ,
Tình yêu son sắt ước mơ thiệp hồng.

Ngày tháng dài chất chồng nổi nhớ,
Nhánh phượng hồng nở rộ mùa hè
Chiều buồn văng vẳng tiếng ve,
Em nhặt phượng vỹ đêm về nhớ anh.

Rồi một sáng trời xanh rực lửa,
Hoa phượng kia đỏ giữa trưa hè.
Anh ra đi mãi không về,
Nghẹn ngào em khóc tái tê cõi lòng.

Mơ chi nữa thiệp hồng rượu ấm,
Em mỏi mòn với tấm tình chung
Hôm nay phượng đỏ vô cùng,
Như màu máu của… anh hùng năm nao !

Hè Mộng

Thơ: Bùi Đức An
Dưới tàng phượng vĩ rộn ve ngân
Gió động vòm xanh Nắng trải gần
Đỏ thắm trên đầu màu lửa cháy
HÈ về khắp chốn dạ bâng khuâng.

Có phải tình ta tựa phượng hồng
Như màu lửa cháy rực trời không
Ve ngân da diết hè xao động
Vọng mãi trời xa sóng gợn đồng.

Anh muốn tình ta rực lửa hồng
Như màu phượng cháy thắm vòm không
Ve ngân tha thiết như hè gọi
Tấu bản tình ca đượm lửa nồng.

Phượng cháy đầy trời mãi ngóng trông
Ve ngân da diết động tim hồng
Anh về gom nhặt muôn màu nhớ
Ép rực trong lòng em biết không.

Nhớ Mùa Phượng Vĩ

Thơ: Phan Hạnh
Nhìn hoa phượng vĩ trên cây
Nhớ thời cắp sách thơ ngây đến trường
Hè về lưu luyến vấn vương
Chuyền nhau lưu bút thân thương trao lời

Cho dù xa cách đôi nơi
Những ngày hoa bướm vui chơi nhớ hoài
Đàn ve gảy khúc bên tai
Màu hoa đỏ thắm lắt lay tâm hồn

Cuộc đời biển cạn non mòn
Vẫn luôn nhớ mãi gót son dại khờ
Rượt nhau chạy nhảy ven bờ
Tim yêu rung động đến giờ chưa quên.

Trả Lại Em Màu Phượng Vĩ

Thơ: Loan Lê
Trả lại em nhành phượng thắm ngày xưa
Hay thầm trách cơn mưa chiều bất chợt
Tiếng nỉ non ve sầu reo yếu ớt
Ngọn gió lùa rơi rớt cánh hoa bay

Từng hạ vàng vương vấn mắt mi cay
Trang nhật ký mơ say vùng kỷ niệm
Tay níu giữ cả trời mây loang tím
Ru giấc nồng xin đếm mãi thời gian

Bỗng chiều nay lòng quyến luyến mơ màng
Nhìn phượng vĩ bàng hoàng tầm mắt đợi
Một thời đã sóng tình dâng cao vợi
Những hẹn hò chới với đỉnh yêu đương

Tạ tình nhau từ đó biệt đôi đường
Em với anh hai phương trời thương nhớ
Tay góp nhặt niềm đau thời dang dở
Gói riêng sầu trăn trở phượng hồng phai.

Mơ Về Mùa Hoa Phượng

Thơ: Sinh Hoàng
Nắng trải dài trên con đường phượng đỏ
Con đường tình còn đó dấu khắc ghi
Cành phượng trao em bằng mối tình si
Cả hai đứa như có gì e thẹn

Nâng cánh phượng anh trao em bẽn lẽn
Má ửng hồng cúi mặt chẳng nói chi
Cũng vậy thôi anh đâu có hơn gì
Muốn nói yêu em sao mà ấp úng

Anh ra đi vui đời trai gươm súng
Chốn biên cương gió núi quyện mây trời
Mang trong lòng đỏ tươi màu phượng vĩ
Màu tin yêu mơ hạnh phúc lứa đôi

Đường quân hành qua thôn bản xa xôi
Qua bao dốc bao đèo qua bao suối
Mang theo cả tấm tình em ngời ngợi
Chiều biên cương dâng nỗi nhớ vợi vời

Mơ lần về một ngày hè nắng mới
Dìu nhau đi trên con đường phượng rơi
Màu hoa đỏ màu tình yêu rực cháy
Phương thắm tươi phượng thắm bên trời.

Nhớ Mãi Mùa Hè Ơi

Thẫn thờ giữa buổi trưa hè

Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò

Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ

Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa.

Nhớ sao ngày ấy đã qua

Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường

Tặng người bạn gái yêu thương

Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng.

Rời tuổi thơ với phượng hồng

Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài

Mang theo khát vọng tương lai

Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.

Thương ôi năm tháng khó khăn

Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày

Trưa hè ngồi dưới hàng cây

Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ.

Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ

Mà không dám nói phải nhờ cành hoa

Rợp bằng lăng tím chiều tà

Là tình yêu của riêng ta gửi nàng.

Ước gì quay ngược thời gian

Để mình lại được mơ màng trộm yêu

Thả hồn như những cánh diều

Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.

Phượng Đỏ Hè Sang Mênh Mang Nỗi Nhớ

Phượng vĩ đỏ báo mùa hè đã đến,

Như nhắn nhủ phút chia ly cận kề,

Trường lớp xa tóc thề chưa kịp nói,

Bạn xa tôi tim nhói kỷ niệm qua.

Ve rộn ràng trên nhành bàng gốc cảnh,

Tuổi học sinh nhí nhảnh cũng dần trôi,

Ôm sách vở bôi mờ thời gian đọng,

Cố hôm nay khỏi thất vọng ngày mai.

Tay trong tay những ngày vui đến lớp,

Cười vui đùa chớp nhoáng đựt quà nhau,

Phút dò bài thấp thỏm sợ lo âu,

Rồi vỡ oà trống thâu điểm tan học.

Trường đứng đó qua bao thời khó nhọc,

Dựng nhân tài bao bọc trí thức khôn,

Bên cửa sổ tâm hồn chợt khắc khoải,

Mới đó thôi sắp phải xa thật rồi.

Tâm lắng động bồi hồi nước mắt chảy,

Hợp rồi ly hết thảy phải xa thôi,

Còn giây phút tôi cùng ngồi bên bạn,

Tận hưởng đi khổ nạn ta xum vầy.

Từng bầy chim sắp tung cánh vươn ra,

Vào thế giới xa hoa đầy cám dỗ,

Cố lên nhé! Dù khổ hãy tiến lên,

Có thất bại làm nên thành công đó.

Tác giả: Hài Nhi Tóc Bạc

Mùa Hoa Phượng

Lời nào tả hết nỗi nhớ mong

Tình xưa bạn cũ mãi bên lòng

Mỗi mùa phượng thắm đầy mơ mộng

Nỗi nhớ trào dâng ngập cả lòng

Người xưa xa cách có biết không?

Tiếng ve nức nở thắt cỏi lòng

Tim nghe ray rức nhiều mơ mộng

Xác phượng tả tơi bởi gió giông

Nhớ thương lặng lẻ nén vào lòng

Có nỗi bâng khuâng lệ chảy trong

Xa xa trời ấy có chạnh lòng

Mỗi mùa phượng nở có nhớ không?

Bao nhiêu năm ve sầu nức nở

Bấy nhiêu lần thương nhớ trường xưa

Chùm phượng hồng trong gió đong đưa

Nỗi thương nhớ mỗi mùa phượng nở..!

Và vừa rồi là tập thơ tình mùa hạ nhẹ nhàng,cảm xúc,sâu lắng nhất với đầy đủ cung bậc cảm xúc mà tôi muốn gửi gắm đến trái tim, tâm hồn của các bạn. Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những dòng thơ tình mùa hạ ấy.  Chúc các bạn xem thơ vui vẻ !

Thơ Hay - Tags: ,
Sitemap | Mail