[Chùm] thơ về cuộc sống xa nhà cảm động chạm đến triệu trái tim

Những bài thơ về cuộc sống xa nhà chắc chắn sẽ khiến các bạn cảm động đến rơi nước mắt. Đối với những ai chập chững xa nhà đi lập nghiệp thì mới cho thể hiểu được cảm giác khó khăn và nỗi nhớ quê hương da diết.

Những lúc vấp ngã cha mẹ bạn không ở bên chỉ có thể dùng khả năng của mình mà bước tiếp. Nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương da diết sẽ là những điểm tựa vững chắc giúp bạn cố gắng thêm nữa. Cùng nhau theo dõi những bài thơ về cuộc sống để cảm nhận sâu sắc hơn nhé!

Chùm thơ về cuộc sống xa nhà hay nhất

Chùm thơ về cuộc sống xa nhà sẽ là nơi để bạn thỏa đi những tâm sự và nỗi nhớ mãnh liệt về quê hương mình nhất là những ai đang xa xứ lập nghiệp. Hy vọng những bài thơ về cuộc sống này sẽ giúp bạn vơi đi nỗi nhớ mong và cố gắng đi tiếp. Cùng nhau theo dõi nha!

NỖI NIỀM NGƯỜI XA XỨ

Mây lặng lẽ xứ người trôi khuất
Lòng con buồn nhớ đất quê ta
Quê hương có mẹ có cha
Cô dì chú bác có bà có ông
Bởi cuộc sống dứt lòng con bước
Xa mẹ cha thầm ước ngày về
Bây giờ xa cách sơn khê
Mỗi chiều con vẫn nhớ về quê hương!
Đêm thao thức canh trường khó ngủ
Thương mẹ cha chốn cũ nhớ mình
Một đời chiu chắt ân tình
Cho con có được dáng hình hôm nay
Ơn cha mẹ cao dày chưa trả
Đạo làm con thong thả sao đành?
Hẹn ngày nắng ấm trời xanh
Con về bên mẹ ngọt lành lời cha!
Mặc chiếc áo bà ba quê mẹ
Duyên dáng cười nhè nhẹ nón nghiêng
Tình quê ấm áp thiêng liêng
Cơm chiều sum họp mẹ hiền cha yêu!

NHỚ CƠM QUÊ

Chiều chiều khói tỏa mùi rơm
Bàn tay mẹ nấu bữa cơm quê mùa
Mồng tơi, rau đắng, canh cua
Tép rang, cà pháo muối chua ăn cùng.
Cá nẹp kho với quả sung
Thơm lừng lối xóm đi xa nhớ nhiều
Cơm được mẹ nấu bằng niêu
Gạo mùa chiêm mới nức chiều miền quê.
Mâm cơm đâu có gì nhiều
Mà sao ấm áp cả đời khó quên
Mẹ cha yêu mến kề bên
Trong mơ vẫn thấy hiện lên rõ ràng.
Một chiều đông lạnh ngỡ ngàng
Cơm quê nhớ quá, khẽ khàng làm thơ
Nhớ tuổi thơ đến ngẩn ngơ
Ước gì trở lại như mơ một lần.

NHỚ QUÊ

Chia tay cảnh quê nghèo thuở ấy
Chuyến đò chiều biết mấy vấn vương
Xa rồi lại nhớ người thương
Dáng gầy của mẹ bên đường ngóng theo
Nhớ giọt nắng vắt treo bờ dậu
Bóng hoàng hôn đánh dấu hàng tre
Sáo ai réo rắt trưa hè
Cánh diều đón gió, chú ve dạo đàn
Trăng nghiêng xuống ghé giàn thiên lý
Đón hương nồng nhã ý gì đây?
Dịu dàng bướm lượn ong say
Quê hương, nỗi nhớ có ngày nào vơi
Con đi miết phương trời cách biệt
Đường mưu sinh mới biết gian nan
Nhớ quê, nhớ xóm nhớ làng
Công cha, nghĩa mẹ mênh mang đất trời
Nhớ con sông nhỏ, đò ơi!
Nhớ câu ví dặm cả đời nặng mang.

NHỚ QUÊ

Xa quê nỗi nhớ thiết tha
Vườn cây ao cá nếp nhà thân yêu
Bờ tre ruộng lúa sáo diều
Sương giăng mờ ảo lam chiều khói bay

Quê hương thương nhớ lắt lay
Nơi thời thơ ấu bao ngày nuôi ta
Quê hương nơi chốn sinh ra
Nhà tranh vách lá tiếng gà gáy trưa

Kẽo cọt tiếng võng đong đưa
Trời xanh mây trắng rặng dừa lao xao
Trưa hè hóng mát cầu ao
Đọng trong tâm khảm ngọt ngào mẹ ru

Triền đê tiếng sáo vi vu
Đồng quê xanh thắm lúa thu trổ cờ
Nơi ta nuôi dưỡng ước mơ
Nơi ta chập chững ngẩn ngơ trước đời

Ta vì cuộc sống xa rời
Nhà tranh mái lá cuộc đời bôn ba
Buồn vui đều nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương

Giờ đây cuộc sống vô thường
Quê hương hai tiếng yêu thương đong đầy
Ta dù có khắp đó đây
Không gì có thể lấp đầy NHỚ QUÊ.

VỀ QUÊ

Miên man gió thổi đường quê
Mây vờn rong ruổi bờ tre rì rào
Ong bay bướm lượn cầu ao
Đò ngang mái đẩy khát khao đợi chờ
Sông xưa kỷ niệm vào thơ
Lời ru của mẹ trong mơ vọng về
Nhớ xưa đón mẹ đầu đê
Cổng làng nghiêng bóng trưa hè ve ran
Xóm dài ngõ rải nắng vàng
Xa quê về lại nồng nàn hương say
Mà sao mắt xè hơi cay
Đồng làng vắng bóng mẹ nay xa rồi
Võng xưa kẽo kẹt mẹ ngồi
Áo nâu lưng thấm mồ hôi đồng về
Lớn lên con đã xa quê
Câu kiều mẹ lẩy nay về còn đâu
Bốn mươi năm ấy dãi dầu
Con về vắng mẹ, thu sầu thiên thu.

TRĂNG QUÊ

Lâu lắm rồi tôi được ngắm trăng quê
Trăng đẹp lắm làm mê người xa xứ
Quê hương tôi đang đắm say giấc ngủ
Bước lặng thầm đường cũ ánh trăng ru
Xa quê hương bao mùa ánh trăng thu
Xa tuổi thơ, xa lời ru của mẹ
Đêm nay đây trăng sáng trong êm nhẹ
Kỷ niệm nào khe khẽ thức trong tim?
Đây đống rơm, khóm chuối ta trốn tìm
Kia cầu ao nơi ta ngồi hóng mát
Lũy tre xanh rì rào ngân tiếng hát
Gió thu về thơm ngát lúa quê hương
Quê hương ơi! Sao quá đỗi thân thương
Đượm lòng tôi bao vấn vương nỗi nhớ
Ánh trăng quê vẫn nồng nàn hơi thở
Khi xa rồi lòng nức nở nhớ quê
Ánh trăng vàng vẫn lấp lánh đê mê
Bao ký ức cứ tràn trề tuôn chảy
Dẫu xa cách trái tim hồng luôn cháy
Nghĩa xóm làng tình ấy đẹp như trăng.

Những bài thơ hay về cuộc sống xa quê dạt dào xúc cảm

Những bài thơ hay về cuộc sống xa quê là những ngôn từ viết về miền ký ức nào đó mà đã xa lắm rồi, nơi ấy có tình yêu thương ấm áp của bố mẹ, có khung cảnh quen thuộc của quê hương, có những người bạn đã cùng chúng ta trải qua thời thơ ấu êm đềm.

QUÊ HƯƠNG TÔI                           

Một vùng đất đồng chua nước mặn
Bão chưa tan nắng cháy đã đến rồi
Trời nóng rát cộng gió Lào lại thổi
Có nơi nào như Đông Mỹ quê tôi?
 
Cũng lâu rồi một thời quá khứ
Cha ông mình sống lam lũ quanh năm
Chỉ có ruộng trâu là đầu cơ nghiệp
Để nuôi con khôn lớn học hành
 
Quên sao được những chiếc cầu tre nhỏ
Vắt vẻo nằm trên con sông to
Đi trên đó những đôi vai gầy nhỏ
Chầm chậm qua sông những gánh lúa to
 
Tuy vất vả nhưng tình người thắm đượm
Dân quê tôi sống đùm bọc lẫn nhau
Đoàn kết một lòng tin theo lời Đảng
Trưa tối râm ran bát nước chè xanh
 
Nhờ khoa học soi rọi vào cuộc sống
Dân quê mình giờ đã bớt gian nan
Thay cầu khỉ bằng xi măng cốt thép
Đường liên thôn bê tông hóa thênh thang
 
Và hôm nay trên cánh đồng bát ngát
Tiếng máy cày máy gặt rộn vang
Nét hớn hở hiện trên từng khuôn mặt
Của người dân sau mỗi vụ thóc vàng.

QUÊ HƯƠNG VÀ NỖI NHỚ

Ai sinh ra cũng một thời trẻ nhỏ
Nhiều kỷ niệm vui gắn bó tuổi thơ
Khi lớn lên phải sống xa xứ sở
Nỗi nhớ nhung day dứt tự bao giờ
 
Quê hương tôi có cánh đồng bát ngát
Cho đàn cò thẳng cánh bay qua
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Những trưa hè tắm mát hồn ta
 
Quê hương là đêm trăng dịu mát
Của tuổi thơ chơi bắt trốn tìm
Quê hương là những chiều em hát
Trên lưng bò rợp màu tím hoa sim

Quê hương là tiếng cười ríu rít
Chuyện râm ran sau giờ học tan trường
Quê hương là tiếng chích chòe hót
Nghe ngân vang trên lũy tre làng
 
Quê hương là hoa đồng cỏ nội
Giữa trưa hè ngân tiếng mẹ ầu ơi
Là tiếng sáo vi vu chiều gió lộng
Là tiếng trẻ trâu hối hả gọi nghé về…
 
Xa kỷ niệm quen thì ai cũng nhớ
Và quê hương là nỗi nhớ muôn đời
Quê hương rứa(1) ai mà không nhớ
Xa quê rồi nhớ da diết quê ơi!

TỈNH GIẤC

Tỉnh rồi vẫn tưởng còn say
Nghe hồi âm thuở vơi đầy nắng mưa
Dùng dằng bóng lá đung đưa
Ngọn đèn không tỏ không mờ vì đâu?
Thơm gì như thể hoa cau
Bao nhiêu năm để qua cầu gió bay
Ngoài song mấy chấm sao gầy
Nỗi niềm ai nén nên dày bóng đêm
Bởi yêu cứ gọi thầm em
Bởi vui cứ rót tràn thêm chén đầy
Bởi buồn nên gió mới lay
Bởi bâng khuâng, bướm mới bay ngỡ ngàng

Sông nào chẳng có đò ngang
Để tôi tỉnh giấc, ngỡ đang gọi đò…
                                                   9/1989

HÀNH QUÂN QUA QUÊ HƯƠNG

Quê ơi !
Sao vừa lạ vừa quen
Khi tôi trở lại
Đò sông La chở cả trời đêm
Mười chín năm bộ đội
Chân vẫn còn săn, dặm đường xa không mỏi
Có phải quê hương Xô Viết nâng niu
Hay câu dặm mẹ ru trên võng đói nghèo
Củ sắn cha đưa, bàn tay rớm máu
Hay tên núi tên sông cùng tôi đi chiến đấu
Với Phan Đình Phùng, Trần Phú, Nguyễn Đô Lương

Dẫu vui buồn nho nhỏ quê hương
Vẫn rung động tim tôi như thuở trai làng
Mũ lá, áo nâu mác dài tự vệ
Tôi chẳng bó hẹp tâm hồn nơi quê mẹ
Sao qua đây vẫn bịn rịn bờ đê
Một cánh buồm lên
Một chuyến goòng về
Một trạm gác phòng không đã nặng tình kháng chiến
Quê hậu phương giờ đây thành hỏa tuyến
Mỗi con người một trận địa sắt gang
Bom đạn nào gieo được tàn hoang
Đất dày lắm và căm thù nóng bỏng
Khi con trâu đứng làm bệ bắn
Khi mẹ già kéo pháo bặm môi,
Cành ngụy trang ứ nhựa đẫm mồ hôi
Tay em nhỏ góp màu xanh công sự
Con gái con trai như những vì sao không ngủ
Cấy đêm, tải đạn, vá đường
Câu ví đưa duyên mát lịm đêm sương
Và tôi hiểu – quê mình chung thủy lắm
Tên đất, tên người, ôi sao đằm thắm
Khi gọi lên, môi bỗng ngọt ngào
Tưởng đêm đông có nắng dậy xôn xao…
Có phải giờ đây, tôi mới hiểu vì sao
Người vợ áo nâu vai hằn quai súng
Từ giã tôi đi vụng về lúng túng
Mà nhớ thương trọn vẹn tháng năm dài
Có phải giờ đây tôi yêu quá quê tôi
Bởi đã yêu rồi, nhiều quê hương quen biết
Bởi đã yêu rồi chặng đường tôi bước tiếp
Tới những quê xa mà cũng rất gần
Có tiếng hát nào giục giã những bàn chân…

QUA VƯỜN CŨ

Mảnh vườn ngày trước
Ngõ vào còn đây
Bao năm không ở
Cỏ dày lấn cây.

Nền nhà in dấu
Giếng, sân chỗ này
Hoa mua tím dậu
Tuổi thơ dăng đầy…

Cây khế chỗ nào?
Ta trèo hái quả
Thời gian nhanh quá
Nhớ thầy mẹ ta…

Chùm thơ về nỗi nhớ nhà đong đầy cảm xúc

Xa quê, xa nhà ai chẳng nhơ mong. Nhớ gia đình, nhớ người thân, nhớ những điều thân thuộc nhất, những khoảnh khắc sum vầy bên gia đình yêu thương. Chùm thơ về nỗi nhớ nhà đong đầy cảm xúc đã diễn tả nỗi lòng đó.

Nhớ Cơn Mưa Quê Hương 

Quê nội ơi
Mấy năm trời xa cách
Đêm nay, ta nằm nghe mưa rơi
Nghe tiếng trời gầm xa lắc …
Cớ sao lòng thấy nhớ thương.
Ôi cơn mưa quê hương
Đã ru hát hồn ta thuở bé,
Đã thấm nặng lòng ta những tình yêu chớm hé.
Nghe tiếng mưa rơi trên tàu chuối, bẹ dừa,
Thấy mặt trời lên khi tạnh những cơn mưa.
Ta yêu quá như lần đầu mới biết
Ta yêu mưa như yêu gì thân thiết
Như tre, dừa, như làng xóm quê hương.
Như những con người – biết mấy yêu thương.
Ôi tuổi thơ, ta dầm mưa ta tắm.
Ta lội tung tăng trên mặt nước mặt sông
Ta lặn xuống, nghe vang xa tiếng sấm
Nghe mưa rơi, tiếng ấm tiếng trong.
Ôi đâu rồi những trò chơi tuổi trẻ
Những tàu chuối bẹ dừa, những mảnh chòi nhỏ bé
Những vết chân thơ ấu buổi đầu tiên
Mấy tấm mo cau là mấy chiếc thuyền
Mưa cuốn đi rồi.
Mưa chảy xuống dòng sông quê nội
Sóng nước quê hương dào dạt chảy về khơi,
Chở những kỷ niệm xưa, chìm lắng bốn phương trời.
Và ta lớn tình yêu hoà bể rộng
Cơn mưa nhỏ của quê hương ta đã sống
Nay vỗ lòng ta rung động cả trăm sông,
Ôi cơn mưa quê hương.
Mưa là khúc nhạc của bài ca êm mát.
Những đêm ta nằm nghe mưa hát mưa ơi
Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá,
Thầm thì rào rạt vang xa …
Có lúc bỗng phong ba dữ dội
Mưa đổ ào như thác dồn trăm lối.
Giấc mơ xưa có chớp giật, sấm gầm,
Trang sử nhỏ nhà trường bỗng hoá mưa giông.
Nghe như tiếng của Cha Ông dựng nước,
Truyền con cháu phải ngẩng cao mà bước
Nghe như lời cây cỏ gió mưa.
Đang hát tiếp bài ca bất khuất ngàn xưa …
Mưa tạnh rồi, như mùa xuân nhẹ trổi
Thấy sánh xanh trên những cành xanh nắng rọi
Mưa ơi mưa, mưa gội sạch những cành non
Mang đến mùa xuân những quả ngọt tươi ngon.
Ôi vui quá không thấy chim đâu cả
Mà bờ tre nghe giọng hót trong lành.
Nhà ai đấy nhịp chày ba rộn rã,
Làm hạt mưa trên cành lá rung rinh.
Mấy cô gái bên kia sông giặt áo
Tay rẩy nước. Bỗng mưa rào nho nhỏ
Cánh tay cô hay cánh gió nhẹ đưa
Rung cành tre rơi nhỏ một cơn mưa …
Ôi yêu quá mấy hàng dừa trước ngõ
Rễ dừa nâu, muờn mượt gân tơ
Đường tạnh ráo, đất lên màu tươi mởn
Đã yêu rồi sao bổng thấy yêu hơn …
Quê hương ơi, mấy năm trời xa cách
Đêm nay ta nằm nghe mưa rơi,
Nghe tiếng trời gầm xa lắc …
Cớ sao lòng lại xót đau …
Ta muốn về quê nội
Ta muốn trở lại tuổi thơ
Ta muốn nằm trên mảnh đất ông cha
Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá …
Ôi tiếng sấm từ xa, bỗng gầm vang rộn rã …

Tổ Quốc Nhìn Từ Biển 

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển
Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa
Ngàn năm trước con theo cha xuống biển
Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa
Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc
Các con nằm thao thức phía Trường Sơn
Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả
Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn
Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển
Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
Trong hồn người có ngọn sóng nào không
Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo
Lạc Long cha nay chưa thấy trở về
Lời cha dặn phải giữ từng thước đất
Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi
Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ
Thương Hòn Mê bão tố phía âm u
Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích
Những đau thương trận mạc đã qua rồi
Bao dáng núi còn mang hình goá phụ
Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi
Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa
Đã mười lần giặc đến tự biển Đông
Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử
Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng
Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân
Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả
Những chàng trai ra đảo đã quên mình
Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước
Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh
Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát
Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Bức tranh quê 

Quê hương đẹp mãi trong tôi
Dòng sông bên lỡ bên bồi uốn quanh
Cánh cò bay lượn chòng chành
Đàn bò gặm cỏ đồng xanh mượt mà

Sáo diều trong gió ngân nga
Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương
Bức tranh đẹp tựa thiên đường
Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.

CÒN MÃI HƯƠNG QUÊ

Thơ: Hiền Nhật Phương Trần

Tóc dài em xõa ngang vai
Bóng quê hương đổ dặm dài phía sau
Bến sông đợi một nhịp cầu
Thênh thang đồng lúa một màu ngát xanh

Yêu quê tình mãi ngọt lành
Du dương khúc hát thanh bình ngân nga
Điệu hò xứ Huế vang xa
Gửi tình em với quê nhà đợi mong

Hè sang Phượng trổ sắc hồng
Người ơi ước hẹn tình nồng không phai!

THƠ QUÊ HƯƠNG

Quê hương là tiếng à ơi
Giọng ru của Mẹ một đời vì con
Quê hương là dãy Trường Sơn
Ngất cao hùng vĩ …núi non chập chùng

Quê hương là vạn anh hùng
Màu xương tuôn đổ trừ hung bạo tràn
Quê hương là dãy giang san
Cà mau – Nam ải vạn ngàn gấm hoa

Là muôn tiếng Mẹ lời Cha
Ấm đời con trẻ bao la biển trời
Quê hương là tiếng ru hời
Câu hò ví dặm … đêm rơi não lòng

Quê hương bóng Mẹ trên đồng
Bóng Cha dưới ruộng …gánh gồng vì con
Quê hương tuổi dại ngày son
Là con diều giấy trên non mãi đùa

Quê hương là ngọn gió lùa
Mẹ che con ngủ…đêm thừa lạnh căm
Năm canh Mẹ thức trọn năm
Vì chồng con…vì cả giang san này

Mặc mưa sa…mặc nắng dày
Quê hương của Mẹ trải đầy trong con
Gian lao Mẹ gánh cho tròn
Dẫu muôn gian khó mỏi mòn bước chân

Cho con điệu hát trong ngần
Cho con trọn vẹn âm vần….Quê hương.

TÌNH QUÊ

Tôi về tìm lại tuổi thơ
Tìm trong câu hát ầu ơ ví dầu
Tìm về đồng ruộng nương dâu
Dòng sông bến nước cây cầu gốc đa

Tôi về tìm lại hôm qua
Hồn nhiên thơ mộng nô đùa rong chơi
Tuổi thơ ngày ấy đâu rồi
Bao nhiêu ký ức dần trôi ùa về

Chẳng nơi nào đẹp bằng quê
Nhà tranh vách lá tạm che nghèo nàn
Nhưng mà tình nghĩa chứa chan
Chở che đùm bọc cơ hàn sớt chia

Phồn hoa đô thị ngoài kia
Ồn ào náo nhiệt xa lìa tình thân
Bôn ba xuôi ngược bụi trần
Nửa đời nặng gánh vai uằn áo cơm

Về quê lòng thấy vui hơn
Tình thân bè bạn thuở còn đôi mươi
Tôi về tìm lại nụ cười
Bấy lâu lạc lõng chợ đời bon chen

Tôi về tìm bóng thân quen
Bạn trường một thuở sách đèn ngày thơ
Bạn bè một thuở dại khờ
Về ôn kỷ niệm trong mơ ngày nào

Nhớ quê lòng dạ xuyến xao
Về nghe câu hát ngọt ngào đưa nôi
Quê hương khế ngọt ven đồi
Quê hương in dáng mẹ tôi đợi chờ.

QUÊ HƯƠNG

Quê hương tôi là những buổi trưa hè
Theo chúng bạn đi bắt ve về nghịch
Vị của bàng…chua chua…mà vẫn thích
Ánh mắt người khúc khích gọi mùa sang

Quê hương tôi là bông lúa chín vàng
Hàng dừa đứng mơ màng trong nắng sớm
Vườn trái cây sai trĩu cành mơn mởn
Có dáng cha đang đứng đợi con về

Từng đàn trâu thong thả chốn đường quê
Tiếng sáo trúc vỗ về trưa nắng hạ
Là dáng mẹ hòa trong từng gốc rạ
Giọt sương đêm trên cành lá gọi mời

Con sẽ về bên mẹ…mẹ hiền ơi
Để được khóc bên những lời an ủi
Được xuýt xoa củ khoai lang nướng củi
Được hòa mình trong khúc hát sông quê

Quê hương ơi…ta nhất định trở về !!!

Cuộc sống xa nhà thật không dễ dàng gì, qua bài viết này chúng tôi hy vọng các bạn hãy mạnh mẽ và cố gắng hơn nữa nhé, đừng vội nản lòng. Những bài thơ này sẽ khiến các bạn suy ngẫm và nhận ra được tình cảm thiêng liêng cao quý của mình mỗi khi xa nhà. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Thơ Hay - Tags:
Sitemap | Mail