[BST] 123+ bài thơ tình yêu buồn nhớ người yêu cũ đau Nhức Nhối

Top vần thơ tình yêu buồn nhớ người yêu cũ đau nhói lòng, là những vần thơ tình yêu buồn chan chứa nước mắt, mang tâm trạng nhớ về mối tình xưa, bóng hình xưa. “Người yêu cũ” là một cái gì đó cứ mỗi khi nhắc lại,nghe thật đau, thật tê tái phải chăng vì yêu quá nhiều, quá nặng tình nên mới như vậy.

Những vần thơ tình yêu buồn nhớ người yêu cũ chan chứa nước mắt, buồn thương khi nhớ về những kỉ niệm đẹp của hai người, những lần hẹn hò, kể cho nhau nghe những chuyện trên đời. Nhớ lại chỉ thêm đau, thêm nhớ và muốn gặp lại người ấy.

Chùm thơ tình yêu buồn nhớ người yêu cũ mang tâm trạng

Chùm thơ tình yêu buồn nhớ người yêu cũ mang tâm trạng đó là những đau đớn khi vô tình chạm vào những vết thương lòng. Đó là những cảm xúc nhớ về một hình bóng đã xa. Gửi người yêu cũ, người em đã từng thương, từng thương và từng đau những vần thơ tình buồn da diết để biết rằng em nhớ anh đến nhường nào.

NHÌN MƯA CHỢT THẤY CÔ LIÊU

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Mưa là nước mắt của trời.
Tiếc thương tình cũ của tôi với nàng.
Từ ngày em bước sang ngang.
Trời buồn trời khóc nắng vàng còn đâu.

Em đi bỏ lại sông sâu.
Hoàng hôn tím biếc nỗi sầu giăng giăng.
Còn tôi cắt nửa vầng trăng.
Gửi em một nửa trong lòng nát tan.

Em mang theo ánh trăng vàng.
Tôi cô đơn với bẽ bàng sông quê.
Đêm đêm vớt ánh trăng thề.
Vớt hoài không thấy, thấy tê tái lòng.

Em đi còn nhớ hay không.
Ngọt ngào say đắm tình nồng năm xưa.
Những chiều ta đứng dưới mưa.
Mặc cho ướt áo anh đưa em về.

Nụ hôn đắm đuối say mê.
Trong mưa em nói lời thề mãi yêu.
Giờ đây tóc đã muối tiêu.
Nhìn mưa chợt thấy cô liêu nhớ người.

DƯ HƯƠNG TÌNH CŨ

Thơ: Thiên Gia Bảo
Những lúc buồn tôi lại viết về em
Người con gái từng một thời đắm đuối
Cảm xúc bon chen theo thứ tình rong ruổi
Biết bây giờ đã cập bến nào chưa…?

Em về trong tôi đêm trở gió giao mùa
Mắt như ướt hạt mưa tình ngày cũ
Con tim run nghe từng hồi chuông đổ
Nhớ thật nhiều chẳng dám gọi thành tên…

Giá như yêu thua lỗ được bắt đền
Em trả giá cuộc tình này sao nhỉ
Tôi muốn buông nhưng bàn tay chẳng thể
Mà níu vào chỉ chuốc lấy đắng cay…

Cả hai ta cùng đang chịu đọa đầy
Em xa cách con tim này đã chết
Tại sao ta yêu đương trong mỏi mệt
Mà không một lần bỏ quên hết…vì nhau…

Đã quá trễ để làm lại từ đầu
Khi niềm tin chẳng còn như lúc trước
Đời trắng đen làm sao ta biết được
Tình lỡ làng đành chấp nhận mà thôi…

Ngày hôm nay vẫn chỉ một bầu trời
Nhưng em đã không nhìn về tôi nữa
Thế giới này như chia thành hai nửa
Tôi và em ở hai hướng không cùng…

Đôi dòng lệ chảy xuống quá lưng chừng
Lại thấm vào nỗi niềm tan biến mất
Em hiểu chăng cơn đau tình chân thật
Dày vò nhau tê tái đến thắt lòng.

CÓ MỘT NGƯỜI…

Thơ: Thiên Gia Bảo
Có một người em bỏ lại sau lưng
Luôn thầm lặng đếm từng mùa thương nhớ
Có một người tuy bây giờ đã cũ
Vẫn chưa quên em dù chỉ một ngày…

Có một người trên phố nhỏ chiều nay
Ướt lạnh khi cơn mưa tình chợt đến
Mắt dưng dưng tâm hồn nghe bịn rịn
Ôm cô đơn rao bán giữa chợ đời…

Có một người chỉ để nhớ mà thôi
Dấu vào tim chẳng nửa lời than trách
Người đến đi không phân bua biện bạch
Áo cũ rồi em trút bỏ vô tâm…

Có một người như cái bóng âm thầm
Dõi theo em từng ngày trong xa vắng
Có một người chỉ biết đau thầm lặng
Yêu em nhiều nhưng câm nín xót xa…

Có một người em từng đã bước qua
Nghe hờ hững như là không quen biết
Đi bên ai em lạnh lùng giống hệt
Như người dưng chưa gặp gỡ bao giờ…

Có một người từng khóc cả trong mơ
Môi mấp máy gọi em không thành tiếng
Nụ cười em nở đầy trời kỷ niệm
Mà muôn đời ai đó chẳng thể quên…

Có một người chẳng phải của riêng em
Nhưng chỉ nhìn về mình em duy nhất
Em đã buông…em buông bàn tay thật
Em vô tình nên mãi mãi mất nhau.

XIN TRẢ LẠI CHO NGƯỜI

Thơ: Ngọc Lê
Ta gom hết những yêu thương vụn vỡ
Ghép thành vần để gửi tặng cho ai
Người làm tôi thao thức những canh dài
Bao năm chẳng nhạt phai hình bóng ấy

Tôi gom hết niềm yêu thương sầu lắng
Đã theo tôi hai mươi mấy năm trường
Trả cho người dù đã hết yêu thương
Vẫn đọng lại một nỗi niềm chôn dấu

Tôi gom hết mối tình đầu khờ khạo
Kẻ si tình thường ôm mãi niềm đau
Em và tôi giờ ngược hướng đường đời
Xin trả lại hết cho người tình cũ

Bao khát vọng yêu thương ngày xưa đó
Nay chỉ là những ảo ảnh hư vô
Người ra đi từ ngày ấy đến giờ
Chắc có lẽ đã không còn nhung nhớ

Tôi gom hết những niềm đau ngày cũ
Trả cho người để tìm lại yêu thương !

NGƯỜI CŨ

Thơ: Hoàng Yến
Có một người đã trở thành người cũ
Sao trong lòng vẫn cứ nhớ không nguôi
Vẫn ước ao dù chỉ một lần thôi
Được bên người lúc cô đơn …yếu đuối

Có một người đã yêu nhiều đến thế
Vẫn âm thầm …lặng lẽ chia xa
Cứ nhớ thương…thương nhớ người ta
Dù người đó…chẳng bao giờ về nữa

Có một người…chưa một lần quên nổi
Người ấy bây giờ đã là của người ta
Vẫn nhớ người…trong khắc khoải…xót xa
Thời gian chẳng thể xóa nhòa đi chuyện cũ

Có một người đã không là gì nữa
Chỉ là người xa lạ đã từng yêu
Vẫn ước mơ trở lại thủa ban đầu
Cùng người ấy …tay đan tay dạo bước

Có một người đã từ lâu vắng bóng
Vẫn yêu người trong sâu thẳm con tim
Trọn cuộc đời sẽ chẳng thể nào quên
Xin được gọi người với cái tên …Người Cũ.

DĨ VÃNG

Thơ: Ngọc Hân
Bấy lâu rồi ta vẫn nhớ người thôi
Vẫn yêu thương, ngậm ngùi mà da diết
Vẫn ngóng trông dẫu phương trời cách biệt
Vẫn nồng nàn như thuở biết đắm say

Phương trời nào, người dưng hỡi có hay
Ta vẫn nhớ những tháng ngày xưa cũ
Kỷ niệm xưa vẫn nâng niu, gìn giữ
Chút hương đầu nên mãi cứ thiêng liêng

Ta giữ lại cho mình khoảng trời riêng
Miền ký ức hồn nhiên mà trong sáng
Chẳng thể nào vùi chôn vào quên lãng
Dặn với lòng ngày tháng đã lùi xa

Nhớ về người trong khoảng thời gian qua
Và đôi lúc muốn hai ta gặp gỡ
Nhưng lại nghĩ mình đã không duyên nợ
Khẽ mỉm cười, tình dang dở…khó phai !

Gói vào lòng để hướng tới tương lai
Cùng nguyện ước cho ngày mai tươi sáng
Hãy coi nhau là một miền dĩ vãng
Để suốt đời cùng năm tháng nhớ thương!

HOÀI NIỆM

Thơ: Ngọc Hân
Ở bên anh bây giờ là người khác
Chuyện tình mình như gió thoảng mà thôi
Chỉ còn em ngồi ngắm ánh sao trời
Thầm cầu nguyện cho người luôn hạnh phúc

Ở bên anh bây giờ là lời chúc
Là yêu thương là những lúc vui đùa
Là đêm dài không chờ đợi dưới mưa
Không vương vấn chuyện ngày xưa mệt mỏi

Em trong anh là muôn ngàn dấu hỏi
Khiến anh đau với những nỗi muộn phiền
Ừ thôi thì mình chẳng có nợ duyên
Anh quay bước…tình đầu tiên khép lại.!

Ừ có lẽ vì em còn khờ dại
Chẳng nâng niu nên mãi mất nhau rồi
Dấu yêu giờ nhiều ít cũng phai phôi
Xin giữ lại một thời yêu nông nổi

Ừ em biết em là người có lỗi
Nên bây giờ mình mỗi đứa một phương
Cố nhân ơi hai ta chẳng chung đường
Nhưng sâu thẳm lòng còn thương nhiều lắm!

NHỚ VỀ EM

Thơ: Toàn Tâm Hòa
Có một ngày anh chợt thấy đơn côi
Khi khúc yêu đã lạc rồi dấu vết
Trái tim nồng cứ ngỡ rằng đã chết
Và nhịp đời giống như vệt sương tan

Em chỉ còn trong hoài niệm mênh mang
Khi dấu yêu bụi thời gian phủ bám
Anh đâu phải là con người vô cảm
Nên nỗi đau đã chạm đến tận cùng

Và từng ngày anh lại viết mông lung
Câu thơ bỗng dạt dào từng nhịp phách
Nỗi nhớ em cứ chạm vào bằng trắc
Trải lòng mình theo dòng mạch phiêu linh

Anh mãi tìm chút ánh nắng bình minh
Nhưng em ơi dường như mình… không thể!
Em xa lắc ở chân trời góc bể
Đã mấy mùa như thế… nhớ về em!

NHỚ NGƯỜI

Thơ: Ngọc Hân
Anh có biết chiều này em nhớ lắm
Ánh mắt buồn xa thẳm đến mênh mông
Mình bây giờ đã hết những ngóng trông
Sao chẳng thể đành lòng mà quay bước

a thẳm đến mênh mông
Mình bây giờ đã hết những ngóng trông
Sao chẳng thể đành lòng mà quay bước

Trái tim em là muôn vàn vết xước
Ai hứa cùng chung mộng ước sánh đôi
Mà giờ đây mỗi đứa một phương trời
Buồn thương nhớ người ơi anh có biết

Ai đã từng trao niềm yêu tha thiết
Để tim này da diết mộng uyên ương
Chiều hạ vàng tím hết những nhớ thương
Mình em bước trên con đường lộng gió

Mình xa nhau còn bao lời chưa ngỏ
Trăng hạ tuần còn sáng tỏ vườn yêu
Mà bỗng dưng sao lại hóa tiêu điều
Để em phải ôm thật nhiều tiếc nuối

Có phải đâu là thứ tình mê muội
Lửa khát khao chưa nguội lạnh bao giờ
Chợt thấy mình cô lẻ những bơ vơ
Nên chát đắng từng lời thơ sầu héo.

VIẾT CHO MÙA ĐÃ CŨ

Thơ: Thiên Gia Bảo
Vệt loang chiều đổ tím phía trời xa
Nơi mắt biếc đã nhạt nhòa tiếng nhớ
Vạn lời thương trong tim còn nức nở
Lòng nghẹn ngào tiễn mùa cũ đi qua…

Mai em về nơi ấy với người ta
Anh chỉ còn là mùa vàng đã cũ
Đoạn đường yêu trong áo màu tím đỏ
Sánh vai người em có thấy vui không…?

Một đoạn đường mà cách biệt dòng sông
Đôi thuyền mộng không về chung bến đỗ
Mùa yêu thương úa tàn trong dang dở
Lệ hai hàng ai khóc tiễn đưa nhau…

Rồi kỷ niệm ngày cũ sẽ phai màu
Như mùa chết hàng cây xơ xác lá
Con đường quen nhưng bàn chân xa lạ
Dửng dưng về chiều nhạt nắng bơ vơ…

Ai còn tìm lời hứa của ngày xưa
Nụ hoa ép trang thơ chưa lần gửi
Ánh mắt nào buông cái nhìn đắm đuối
Mùa qua rồi còn đứng mãi ngẩn ngơ…

Tuổi Ô Mai của ngày đó bây giờ
Chỉ nỗi nhớ xen về ngang kỷ niệm
Khơi lệ lòng khóc tình không trọn vẹn
Chuyện buồn vui như giấc mộng vô thường…

Có bao giờ em cảm thấy cô đơn
Muốn tìm lại thoáng vui buồn xưa cũ
Mím chặt môi tuôn lệ lòng nức nở
Tuổi đá vàng ngày tháng đã rong rêu.

KÍ ỨC XƯA

Thơ: Cao Hằng
Chục năm dài ta chẳng buổi chung đôi
Dù vẫn nhớ vẫn bồi hồi xưa cũ
Từ nhịp đập xưa trái tim ấp ủ
Đến mặn nồng vẫn đang ngự nơi em.

Thu đã về mang khoảnh khắc ấm êm
Cánh hoa sữa rớt bên thềm se sắt
Bên đường cũ chắc giờ hương ngào ngạt
Cũng lâu rồi mải phiêu bạt quên đi.

Thu nồng nàn giữa cảm giác tình si
Giờ nghĩ tới như ly bì giấc mộng
Sâu canh vắng ngóng về nơi gió lộng
Đường sữa thơm xao động ký ức về.

Em nhớ ngày say mộng ước đam mê
Cùng sánh bước trao lời thề chốn ấy
Xưa Cha Mẹ thương yêu mình quyết vậy
Chắc bây giờ ta đã lấy được nhau.

Nhớ lại mùa thu trước những buồn đau
Em vẫn thấy tình đậm màu hạnh phúc
Nhưng vẫn nghẹn khi nghe anh cầu chúc
Để giọt buồn….đọng tới lúc mình xa.

Kỷ niệm xưa sẽ chẳng thể xoá nhoà
Mùa yêu dấu còn trong ta mãi mãi
Dẫu Nguyệt Lão chẳng cho ta sát lại
Em bằng lòng để tình mãi còn xanh.

29+ bài thơ ngắn nhớ người yêu cũ buồn nhức nhối

“Người yêu cũ à” cho em gọi anh một lần cuối như thế nhé, để biết rằng dù anh ở đâu, làm gì để biết rằng em nhớ anh, yêu anh nhiều đến nhường nào. Gửi tới anh những bài thơ ngắn nhớ người yêu cũ ở xa, để bao yêu thương của một tình yêu đã xa vẫn mãi trọn vẹn và nằm sâu trong trái tim một người.

Có khi nào…anh còn nhớ đến em
Về kỉ niệm mộng xanh bao mơ ước
Dù biết rằng hai ta nay rẽ bước
Ở bên người hỏi anh có vui không?

——–
Có khi nào…trong mộng ước thầm thì
Anh vẫn nhớ mối tình si khờ dại
Để trong lòng vẫn còn thêm khắc khoải
Những đêm về hoang hoải nỗi nhớ mong?!

——–
Vẫn trong tim một tình yêu chan chứa,
Ngày tháng dài câu thề hứa còn không?
Sao tâm tư nghe chát đắng vô cùng,
Bao khắc khoải giữa mông lung… hoài niệm…

——–
Những lúc buồn tôi lại nhớ về em
Người con gái từng một thời đắm đuối
Cảm xúc bon chen theo thứ tình rong ruổi
Biết bây giờ đã cập bến nào chưa…?

——–
Tôi vẫn nhớ cho đến mãi bây giờ
Đôi mắt ấy làm hồn tôi rung động
Ngày tháng yêu tim một trời hoa mộng
Rồi một ngày mộng tím vỡ tái tê…

Bấy lâu rồi ta vẫn nhớ người thôi
Vẫn yêu thương, ngậm ngùi mà da diết
Vẫn ngóng trông dẫu phương trời cách biệt
Vẫn nồng nàn như thuở biết đắm say.


Người đi rồi bỏ lại trái tim yêu
Bỏ lại em với thật nhiều thương nhớ
Bao ưu tư khi duyên tình đổ vỡ
Dưới mưa thu tiếng nức nở nghẹn lời.

——–
Ngày hôm nay vẫn chỉ một bầu trời
Nhưng em đã không nhìn về tôi nữa
Thế giới này như chia thành hai nửa
Tôi và em ở hai hướng không cùng…

——–
Tôi yêu em từng tha thiết đắm say
Yêu nhiều lắm đôi mắt tình chan chứa
Nhưng tôi không phải người em chọn lựa
Nên muôn đời chỉ là kẻ đơn phương…

——–
Phương trời nào, người dưng hỡi có hay
Ta vẫn nhớ những tháng ngày xưa cũ
Kỷ niệm xưa vẫn nâng niu, gìn giữ
Chút hương đầu nên mãi cứ thiêng liêng.

——–
Xa ai rồi nhưng dạ vẫn còn yêu
Cứ lặng lẽ trong những chiều lộng gió
Dõi hoài theo ký ức xa xưa đó
Người nơi đâu mà chẳng có bên mình.

——–
Có một người em bỏ lại sau lưng
Luôn thầm lặng đếm từng mùa thương nhớ
Có một người tuy bây giờ đã cũ
Vẫn chưa quên em dù chỉ một ngày…

——–
Mình đối diện cả hai đứa bâng khuâng
Không ai nói chỉ nhìn nhau lặng lẽ
Chiếc lá rơi bên thềm xưa rất nhẹ
Thoáng mơ hồ rồi bước lẹ qua mau.

——–
Nhớ về người trong khoảng thời gian qua
Và đôi lúc muốn hai ta gặp gỡ
Nhưng lại nghĩ mình đã không duyên nợ
Khẽ mỉm cười, tình dang dở…khó phai !


Vùng kỷ niệm bây giờ lay lắt gió
Lá thu vàng rụng kín cả thềm hoang
Giấc mơ xưa nhuộm tím nẻo địa đàng
Cho rét mướt lạnh lùng câu thương nhớ.

——–
Có một người chỉ để nhớ mà thôi
Dấu vào tim chẳng nửa lời than trách
Người đến đi không phân bua biện bạch
Áo cũ rồi em trút bỏ vô tâm…

——–
Ta nhìn nhau mà hồn như ngây dại
Kỷ niệm nào có phải vẫn còn ghi
Nên gặp nhau mà chẳng biết nói gì
Lòng xuyến xao mắt mi nhoà lệ ứa.

——–
Ở bên anh bây giờ là người khác
Chuyện tình mình như gió thoảng mà thôi
Chỉ còn em ngồi ngắm ánh sao trời
Thầm cầu nguyện cho người luôn hạnh phúc.

——–
Sao tôi cứ yêu em hoài như thế
Khi tim người đã như thể giá băng
Cứ trơ đi theo cuộc sống thăng trầm
Tôi lặng lẽ nuôi mãi mầm hy vọng.

——–
Có một người như cái bóng âm thầm
Dõi theo em từng ngày trong xa vắng
Có một người chỉ biết đau thầm lặng
Yêu em nhiều nhưng câm nín xót xa…


Cứ ngỡ đâu con đường chia ngã rẽ
Hai chúng mình mãi sẽ chẳng gặp nhau
Nhưng ai ngờ lòng bổng thấy nhói đau
Bao kỷ niệm thuở nào về bất chợt.

——–
Ừ em biết em là người có lỗi
Nên bây giờ mình mỗi đứa một phương
Cố nhân ơi hai ta chẳng chung đường
Nhưng sâu thẳm lòng còn thương nhiều lắm !

——–
Hạnh phúc xưa bây giờ còn đâu nữa
Nghịch hướng đời hai đứa ngược lối đi
Nợ không còn nên nói tiếng từ ly
Trả lại nhau câu hẹn thề vụn dại.

——–
Giọt lệ tình có lẽ cũng đã vơi
Chẳng muốn nhớ về cái thời xa vắng
Nhưng mà sao khi màn đêm tĩnh lặng
Bóng hình người đeo đẳng mãi tâm can.

——–
Bao thăng trầm giờ tuổi đã hoàng hôn
Ngồi nhớ lại lòng bồn chồn chua chát
Đời gian truân…thân bọt bèo trôi dạt
Nên nợ duyên tan nát giữa vô thường.

——–
Ta gom hết những yêu thương vụn vỡ
Ghép thành vần để gửi tặng cho ai
Người làm tôi thao thức những canh dài
Bao năm chẳng nhạt phai hình bóng ấy.

——–
Người yên bề, ta cũng đã sang ngang
Sao vẫn cứ đa mang thời hoa đỏ
Bài thơ xưa vẫn còn trong dang dở
Khúc nhạc lòng ai mở lối yêu thương.

Tập thơ nhớ người yêu cũ, hoài niệm buồn về mối tình xưa

Người yêu cũ có thể nhớ nhưng không được yêu. Chắc ai cũng đã có cho mình một mối tình cũ để khi nhìn lại ta không khỏi buồn thương, ngậm ngùi. Yêu nhau, không thể đến được với nhau. Bao kỉ niệm yêu thương đành xếp vào hoài niệm. Người thương chốc lát thành cố nhân.

Tập thơ nhớ người yêu cũ, hoài niệm buồn về mối tình xưa phần nào diễn tả tâm trạng nhức nhối đó của những người trong cuộc.

CỐ NHÂN

Thơ: Thanh Hùng

Tan tác từ đây giấc mộng đời
Từ khi hai đứa biệt hai nơi
Không còn nhung nhớ thêm sầu khổ
Lỡ gặp thì xin chớ nặng lời

Hai ta cách biệt kể từ đây
Mỗi đứa một phương sống đọa đày
Kỷ niệm ngày xưa vùi lấp hết
Không còn vương vấn đến tình này

Đường tình đôi ngã chia ly ấy
Có quên hay nhớ chuyện ngày xưa
Đò tình lỡ chuyến trên sông vắng
Có nhớ hay quên chuyện cũng thừa

Từ độ hai ta cách biệt nhau
Chỉ còn ôm ấp mối tình sầu
Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa đó
Cố để mà quên những đớn đau

Nếu lỡ đường đời ta gặp lại
Vui vẻ gọi nhau tiếng cố nhân
Quên hết đi thôi câu chuyện cũ
Để lòng không cảm thấy bâng khuâng

Ngươi Yêu Cũ

(Kiều Trinh)

Có phải em giờ là người yêu cũ?
Kí ức nào nay đã phủ rêu xanh
Anh vẫn thế vui đùa cùng tình mới
Rất ngọt ngào đâu còn nữa cho em

Có phải em giờ là người yêu cũ?
Bàn tay anh giờ ấp ủ tay ai?
Những kỉ niệm theo năm tháng phôi phai
Cố gượng cười ta thành người xa lạ

Có phải em sẽ mãi là người cũ?
Chẳng bao giờ sự thật đó là mơ
Đời bơ vơ đưa em về quá khứ
Thuở ban đầu ta chẳng thuộc về nhau.

Chuyến Xe Hoa Buồn

(Trường Phi Bảo)
Xa cách rồi đấy anh biết không?
Xe hoa đưa tôi về nhà chồng
Bỏ lại đằng sau khung trời mộng
Và người yêu cũ lúc ngang sông.

Xe hoa chở nặng nợ tang bồng
Ba năm thề hẹn hóa hoài công
Anh về đôi ngã đời khó gặp
Lỡ bước tôi đi lệ ngàn dòng

Thôi thế là thôi, là thế thôi
Dưới giàn hoa ấy hết thật rồi
Không còn những chiều ngồi xõa tóc
Bên người yêu mơ chuyện lứa đôi

Một chuyến xe hoa chở nổi buồn
Kỷ niệm tơ tình hẳn còn vương
Đóa hoa trinh hoa bạch tôi cài tóc
Dâng người chồng mới nghẹn đêm trường

Tôi nuối tiếc gì chốn xa đây
Mà anh còn lưu luyến vun đầy
Hình ảnh tôi thời như sương khói
Cuộc tình xanh ai nở quệt vôi

Trời hỡi bao giờ mới dần vơi
Câu chuyện xe hoa với tình người
Bao giờ mới hết câu dang dở
Cánh hoa trong gió rụng tả tơi

Giấu mãi trong tim khối khổ sầu
Con chim bay về chốn bể dâu
Thiếu phụ như em tâm hồn héo
Tháng ngày chồng chất bao dãi dầu

Tình Cũ Sang Trang

(Huỳnh Minh Nhật)

Em báo tin vui, cớ sao buồn?
Miệng cười buốt giá lệ thầm tuôn
Đò đã sang ngang, em – người ấy
Tủi thân bến vắng gió nhẹ luồn

Đến những hoàng hôn nhạt nắng vàng
Mấy ngày tím ngắt bóng chiều loang
Tôi đợi người xưa, xa xăm quá!
Mây sầu trôi dạt cõi tình hoang

Chạnh lòng cô lẻ độ thu rơi
Tìm em ngơ ngẩn bốn phương trời
Người chắc hững hờ vui tình mới
Chẳng biết nơi này mưa mưa rơi

Tôi nhớ bụi tình vương ngày trước
Em ngồi tính chuyện của mai sau
Như cánh hồng phai bên dòng nước
Thấm thoắt thời gian đã vụt mau

Nhớ cả đêm đông trời buốt lạnh
Quạnh quẽ đêm rơi ánh nguyệt tà
Em ngồi lặng yên nghe tôi kể
Những chuyện trong đời đã trôi qua

Thôi hết rồi sao, lỡ thật sao?
Tôi đâu có ngờ chuyện hợp tan
Giờ nghe tin ấy tim đau nhói
Khói thuốc pha sương nhuộm lệ tràn

Tôi vẫn tìm em trong áng thơ
Viết về cái thuở đã mộng mơ
Dẫu em chung bước bên người ấy
Tôi vẫn nơi đây một kẻ khờ

Tôi vẫn tìm em, vẫn trông chờ
Vẫn tìm yêu dấu, vẫn ngu ngơ
Những tối trăng mờ nghe đêm rớt
Tôi biết tình em vẫn hững hờ…

Chờ Đợi!

(Huỳnh Minh Nhật)

Một buổi hoa tàn theo lá bay
Tôi ghé về đây góc phố này
Năm tháng ướm màu trên sắc cỏ
Nỗi niềm theo gió hát tìm mây

Chắc cũng lâu rồi từ độ ấy
Cô chẳng về đây với vấn vương?
Không dành cho nhau lời sau cuối,
Có chi cô hỡi chuyện đời thường

Tôi đã dặn lòng không trở lại
Tự thuở phân kỳ khóc biệt ly
Gặp nhau không lẽ… buồn thinh lặng,
Rồi lại bâng khuâng, nói năng gì?

Con đường trơ trọi chờ rêu phủ
Góc phố phong xanh chẳng ngỏ lời
Hồn tôi lạc giữa ngàn con sóng
Chiều tan lặng lẽ giọt đêm rơi

Dẫu đã dặn lòng không nhớ nữa
Cho tình trọn vẹn một niềm mơ
Nhưng sao lạ quá? Tôi buồn thế,
Chẳng biết chờ ai cứ đợi chờ…

Một Giấc Mơ Say

(Huỳnh Minh Nhật)

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!
Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ
Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm
Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo
Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây
Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ
Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm
Em nhớ gì về những chuyến xe xưa?
Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa
Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa

Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?
Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè
Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ,
Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ
Phố đông người sao thiếu bóng em qua?
Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ
Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…

Cô Đã Sang Ngang

Xa cách rồi đây cô biết không
Mai sau áo cưới bước theo chồng
Tôi đứng nhìn theo đâu dám nói
Một chữ thương người với đợi mong

Ôi những tư tình cô nhớ không?
Đò hoa pháo cưới khuất sang sông
Một khung trời mộng chiều mơ ước
Và tháng năm dài đã hoài công

Tôi biết nói gì phút chia tay?
Tim yêu vướng luyến nợ tình này
Duyên đã hao gầy đời đôi ngả
Khói thuốc tôi buồn rớt rơi đây

Cô có tiếc gì thời xa ấy?
Kỷ niệm trong tôi hẳn vun đầy
Bóng cô xa vắng chiều thương nhớ
Mỏi mòn trông ngóng cảnh lắt lay

Đó chuyến xe tình cô sang trang
Tôi đây ngơ ngẩn lệ ngàn hàng
Những lời thề hẹn trôi vào tối
Thơ sầu gợi nhớ thuở quan san

Cô về đường hoa, hoa thênh thang
Đêm mơ gối lụa ủ mộng vàng
Cùng người xứ lạ cùng mơ ước
Héo hon tôi bước, khói mênh mang

Thôi thế là thôi, thế là thôi!
Tình nghĩa năm xưa hết thật rồi
Không còn những tối nghe nhau kể
Cái nắm tay đầu chắc xa xôi?

Thôi biệt ly rồi cô biết đâu
Vỡ tan giọt nắng buổi sơ đầu
Đời tôi như thế là dang dở
Một cõi tâm tình hóa biển dâu

Tình tôi như thế là tan vỡ
Bụi hồng vương áo một dòng sâu…

Gửi Người Yêu Cũ

(Phong Nguyên)

Em có còn đọc lại những vần thơ
Anh đã viết tặng riêng em ngày trước
Những vần thơ cháy bỏng niềm mơ ước
Về một tình yêu không thể chia ly…!

Thế mà rồi em vẫn ra đi
Bỏ lại đời anh bao niềm tê tái
Dù hiểu tình yêu không bao giờ trở lại
Mà đến giờ vẫn ôm mãi mộng xưa.

Xa em rồi anh vẫn làm thơ
Những câu thơ không còn hay như trước
Bởi một lẽ giản đơn em cũng biết
Thơ không em – thơ viết vô hồn.

Viết Cho Người Yêu Cũ

(Tâm An)

Có những điều không thể nói cùng nhau
Nên cứ mãi nặng lòng như thế đó
Người ra đi. Và trái tim bỏ ngỏ
Hư ảo tình buồn xa vắng tựa trăm năm…

Kỷ niệm là gì ? Đôi lúc phải khóc thầm
Khi chạnh nhớ vòng tay ngày xưa cũ
Hoa tím tơi bời trong màn mưa cuối vụ
Mình chia tay như chưa gặp bao giờ .

Khát vọng mệt nhoài. Vỡ vụn những ước mơ
Lòng tan nát – khu vườn sau cơn bão
Em lắng nghe tiếng thở dài cao ngạo
Thấy thương mình như con sóng cô đơn…

Những vần thơ tình buồn nhớ người yêu cũ chan chứa nước mắt là những dòng thơ day dứt về một mối tình sâu đậm chẳng thể quên. Những dòng thơ tình buồn mang tâm trạng về một mối tình tan vỡ, để giờ đây nhớ lại vẫn luôn khắc khoải, đau lòng, in đậm trong từng dòng, từng câu thơ buồn.

Thơ Tình - Tags: ,
Sitemap | Mail