[Tuyển Tập] thơ tình mùa thu nổi tiếng nức lòng triệu độc giả

Thu muôn đời vẫn vậy, luôn mang đến trong lòng người chút bâng khuâng, xao xuyến, chút hoài niệm, luyến lưu. Trước cảnh thu, tình thu êm dịu lòng người sao không khỏi rạo rực, để rồi trái tim lỗi nhịp đã đưa bạn sống lại những kỉ niệm yêu thương, nhơ về bóng hình một thuở ….

Và cảnh thu, tình thu cũng đã tạo nên nguồn cảm hứng bất tận để những tâm hồn thi sĩ sản sinh ra những bài thơ tình mùa thu nổi tiếng làm nức lòng triệu độc giả.

Chùm thơ tình mùa thu nổi tiếng của những nhà thơ lớn

Những nhà thơ lớn trong nước như Xuân Diệu, Lưu Trọng Lư, Xuân Quỳnh … đã có những bài thơ để đời viết về mùa thu, tình thu lãng mạn, nồng nàn. Sau đây Pud.edu.vn xin chia sẻ cùng quý bạn đọc chùm thơ tình mùa thu nổi tiếng đó.

Thu

 (Xuân Diệu)

Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu;
Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì.
Hư vô bóng khói trên đầu hạnh;
Cành biếc run run chân ý nhi.

Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa,
Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà.
Buồn ở sông xanh nghe đã lại,
Mơ hồ trong một tiếng chim qua.

Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm,
Hây hây thục nữ mắt như thuyền.
Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu,
Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên.

Thu Quyến Rũ

(Đoàn Chuẩn)

Anh mong chờ mùa Thu
Trời đất kia ngả màu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh.

Anh mong chờ mùa Thu
Dìu thế nhân dần vào chốn thiên thai
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa Thu quyến rũ anh rồi.

Mây bay về đây cuốn trời, mưa rơi làm rung lá vàng
Duyên ta từ đây lỡ làng còn đâu những chiều dệt cung đàn yêu.
Thu nay vì đâu nhớ nhiều, Thu nay vì đâu tiếc nhiều
Đêm đêm nhìn cây trút lá lòng thấy rộn ràng ngỡ bóng ai về.

Anh mong chờ mùa Thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Màu áo xanh là màu anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ.

Nhìn Những Mùa Thu Đi

Trịnh Công Sơn )

Nhìn những mùa thu đi
em nghe sầu lên trong nắng
và lá rụng ngoài song
nghe tên mình vào quên lãng
nghe tháng ngày chết trong thu vàng

Nhìn những lần thu đi
tay trơn buồn ôm nuối tiếc
nghe gió lạnh về đêm
hai mươi sầu dâng mắt biếc
thương cho người rồi lạnh lùng riêng

Gió heo may đã về
chiều tím loang vỉa hè
và gió hôn tóc thề
rồi mùa thu bay đi
trong nắng vàng chiều nay
anh nghe buồn mình trên ấy
chiều cuối trời nhiều mây
đơn côi bàn tay quên lối
đưa em về nắng vương nhè nhẹ

Đã mấy lần thu sang
công viên chiều qua rất ngắn
chuyện chúng mình ngày xưa
anh ghi bằng nhiều thu vắng
đến thu này thì mộng nhạt phai.

Bắt Gặp Mùa Thu

Nguyễn Bính )

Xơ xác hồ sen đã nhạt hương
Bên song hoa lựu cũng phai hường
Sớm mai lá úa rơi từng trận
Bắt gặp mùa thu khắp nẻo đường

Tóc liễu hong dài nỗi nhớ nhung
Trăng nghiêng nửa mái gội mơ mòng
Sầu nghiêng theo cánh chim lìa tổ
Biết lạc về đâu lòng hỡi lòng

Thu về sông núi bỗng tiêu sơ
Cây rũ vườn xiêu, cỏ áy bờ
Xử nữ đôi cô buồn tựa cửa
Nghe mùa gió lạnh cắn môi tơ

Sương phủ lưng đồi rặng núi xa
Thương ôi! Lữ khách nhớ quê nhà
Mấy thu mưa gió ngoài thiên hạ
Vườn cũ còn chăng cúc nở hoa?

Cha già ngừng chén biếng ngâm thơ
Đưa mắt nhìn theo hút dặm mờ
Xe ngựa người về tung cát bụi
Con mình không một lá thư đưa

Nghìn lạy cha già lượng thứ cho
Trót thân con vướng nợ giang hồ
Lòng son bán rẻ vào sương gió
Lãi được gì đâu? Đã mấy thu!

Một chút công danh rất hão huyền
Và dang dở nữa cuộc tình duyên
Thu sang, quán lẻ con đăm đắm
Rõi bóng quê nhà mắt lệ hoen.

Tình Thu 

(Hàn Mặc Tử)

Đêm qua ả Chức với chàng Ngưu
Nhắc chuyện yêu đương ở dưới cầu
Kể lể một năm tình vắng vẻ
Sao em buồn bã suốt canh thâu?

Đêm ấy trăng thu vui vẻ lạ!
Người ta cười nói đến nhân duyên
Sao ta không dám nhìn nhau rõ
Gặp gỡ bên đường cũng thản nhiên?

Đêm trước ta ngồi dưới bãi trông
Con trăng mắc cỡ sau cành thông
Buồn buồn ta muốn về, trăng hỏi:
Thu đến lòng em có lạnh không?

Đêm nay ta lại phát điên cuồng
Quên cả hổ ngươi, cả thẹn thuồng
Đứng rũ trước thềm nghe ngóng mãi
Tiếng đàn the thé ở bên song…

Và được tin ai sắp bỏ đi
Chẳng thèm trở lại với Tình Si
Ta lau nước mắt, mắt không ráo
Ta lẫy tình nương, rủa biệt ly!

Tiếng thu

(Lưu Trọng Lư)

Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô?

Đây Mùa Thu Tới

(Xuân Diệu)

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng:
Đây mùa thu tới – mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá…
Đôi nhánh khô gầy sương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ…
Non xa khởi sự nhạt sương mờ…
Đã nghe rét mướt luồn trong gió…
Đã vắng người sang những chuyến đò…

Mây vẩn từng không, chim bay đi.
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

Tập thơ tình mùa thu buồn nổi tiêng lấy đi nhiều nước mắt nhất

Thu về mang theo chút bảng lảng của tình thu, mang theo chút đượm buồn nhuốm vào cảnh vật để lòng người không khỏi xốn xang, hoài niệm về những kí ức đã xa, về mối tình đã trôi vào dĩ vãng. Và rồi, những tâm hồn thi sĩ đã sáng tác nên những bài thơ tình mùa thu buồn nhức nhối, nức lòng triệu độc giả.

Thơ tình cuối mùa thu

(Xuân Quỳnh)

Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ

Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại…
– Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may

Hai sắc hoa tigôn

(T. T. Kh)

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn,
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương.

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương, cát,
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”

Thuở đó nào tôi có hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy.”

Đâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời gian khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá! – Tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường…

Từ đó thu rồi thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ!

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết,
Vẫn giấu trong tâm bóng “một người”.

Buồn quá! hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
(Nhưng hồng) tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha!

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi:
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây vắng,
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò…

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,
Trời ơi! người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa… vỡ
Tựa trái tim, phai tựa máu hồng…?

Mùa Thu Buồn

Mưa mùa Thu nơi ấy có buồn không

Hoặc đơn lạnh vì trong lòng nhung nhớ

Trời xui khiến chi đôi mình gặp gỡ

Mang nỗi sầu mộng tưởng chớ hề phai.

Nghĩ về anh, em có đổ lệ dài

Hồn thơ thẩn nhìn sương mai nhỏ giọt

Chốn hò hẹn nghe tiếng chim lảnh lót

Tách cà phê ngồi khuấy bọt tràn mi.

Trời vào Thu anh cũng chẳng khác gì

Ngồi ôn lại ngày chia ly thưở ấy

Thế là hết buổi hẹn hò thứ bảy

Mấy thu về ta chẳng thấy mặt nhau.

Nhớ về anh chắc em lại tủi sầu

Em nào biết anh còn đau hơn nữa

Chúng mình đã từng trao nhau lời hứa

Biết khi nào mới thắp lửa tình trao….

Thu Buồn

Tác giả: Phuong Vuong

Mùa thu đã về rồi em ơi 
Bất chợt cơn mưa rơi rì rào 
Nước mắt đâu có ngọt ngào 
Sao em nỡ để hồn vào đắng cay.

Mùa thu về rồi em biết không 
Lá xanh chẳng mong thu lại về 
Để lá xa cây não nề 
Tình ta lạc lối đường về hai nơi. 

Mùa thu mang đến mưa dạt dào 
Yêu đương sao nỡ vào thiên thu
Chuyện tình ảm đạm mây mù 
Yêu thương phai nhạt, mưa thu thêm buồn. 

Mùa thu nhớ ai, thu lại khóc 
Nỡ lòng nào thu chọc mưa tuôn 
Thu đâu mong muốn mưa buồn 
Nhưng ai sao nỡ đem buồn cho nhau.

Thu buồn rồi cũng thoáng đi qua 
Để ta ở lại với nồng nàn 
Ôm bao thương nhớ vô vàn 
Ngồi đếm lá rụng hai hàng lệ rơi. 

Thu Buồn

Tác giả: Nguyễn Tâm

Vàng cây gió thu thổi buồn hiu hắt 
Lá khơi thêm sầu với những đam mê 
Em nào hay chăng ngoài phố mưa về 
Suy tư ray rứt bên trời giá lạnh 

Năm tháng xa vời niềm thương cô quạnh 
Hàng mi khép mờ nghe chạnh buồng tim 
Mây tím mờ giăng căn gác im lìm 
Chiều nao xõa tóc chìm vào mộng ảo 

Đời lắm phong trần vần xoay con tạo 
Lối kín tìm vào trầm khúc cung tơ 
Tình buồn bơ vơ vạn lý mong chờ 
Thiếu em mơ ước chỉ là dĩ vãng 

Ngày đi mắt em hồn thu phiêu lãng 
Mắt ai rưng sầu dạo bản chia ly 
Tình có còn chi khơi lại được gì 
Gặp nhau cay đắng vai gầy ủ rũ 

Chiều tím không mây tình xưa đường cũ 
Day dứt cho dù người đã vời xa 
Mở rộng vòng tay tình yêu thật thà 
Chỉ nghe xào xạc lá khô rơi rụng 

Nhìn về hư không trái tim vỡ vụn 
Luyến thương cả đời cũng phải ra đi 
Kỷ niệm khắc ghi tiếng ai thầm thì 
Tiễn em ngày trước mắt mi hoen lệ 

Vàng cây gió bay lời em ước thệ 
Anh mang ngậm ngùi thề thốt trăng hoa 
Số kiếp long đong hương yêu nhạt nhòa 
Bóng em vỡ òa ngàn thu lịm chết ! 

Hạ Qua..Thu Tới..Tìm Em…

(HOÀNG VĂN TUẤN)

Nắng mãi ngơ ngẩn tần ngần

Hạ còn lưu luyến bước chân..chửa dời

Phượng kia nuối tiếc người ơi

Giọng ve nhạt nhẽo..chơi vơi khoảng trời

Dường như nốt nhạc ấy rơi

Thu mang sắc thắm mỉm cười thật duyên

Trên môi thiếu nữ mắt huyền

Nồng nàn trao vội gió chuyền..tim ai

Bâng khuâng giọt nắng đan cài

Vương dài trên lối..phủ vai một chàng

Bước chân nghệ sỹ lang thang

Chia tay Hạ nhé..Thu sang tìm Nàng..?

THU BUỒN

Tôi bước đi lặng lẽ sắp sang thu

Khi đã xa một vòng tay nồng ấm

Chiều dần phai những bước chân lạ lẩm

Khi bên mình thiếu vắng một người thương

Níu hoàng hôn những sợi nắng còn vương

Nhìn góc phố con đường xa lạ quá

Gửi nỗi buồn vào muôn ngàn chiếc lá

Chợt lạnh lùng khi trời ngã sang thu

Biết trong ta nghe lại lời Ru

Khi cuộc đời ngàn nhánh sông rẻ lối

Ta yêu nhau đâu phải là có tội

Để thu về mòn mỏi cách xa

Em qua tôi như cơn gió thu qua

Bên góc phố gió mùa thu hối hả

Những dấu yêu bây giờ như xa lạ

Để cuối cùng mất cả chẳng còn nhau

Yêu thật nhiều rồi cũng vội qua mau

Những tàn phai ở bên đời sót lại

Gió mùa thu bây giờ em xa ngái

Gót độc hành giữ lại một trời thương…

ĐÀ LẠT MÙA THU

Trời đà lạt vào thu em hỡi

Có một người chờ đợi hoài mong

Nhìn ngâu nhỏ giọt tuôn dòng

Mà nghe đáy dạ tình đong bể sầu

Nhớ da diết hằn sâu hình bóng

Kỷ niệm nào lắng đọng chưa phai

Ấp ôm nỗi nhớ đan cài

Phố buồn lạnh lẽo hỏi ai thấu lòng

Nhớ thu trước đồi thông hai mộ

Em bên anh tri ngộ tương phùng

Hẹn thề son sắt thủy chung

Mắt trao ánh mắt ngượng ngùng lửa yêu

Nay thu đến bao điều luyến nhớ

Tiếng tơ lòng trăn trở nại cào

Ôm hình nỗi nhớ lao đao

Còn đây vì ngọt hôm nào chưa phai

Mưa đà lạt giọt dài đổ trút

Chết tim lòng ngã gục đau thương

Từ nay trên bước dặm trường

Ai sầu tưởng nhớ vấn vương trái tình

Tuyển tập 29 bài thơ tình mùa thu bất hủ, nổi tiếng nhất

Sau đây Pud.edu.vn đã tổng hợp giúp quý bạn đọc top những bài thơ tình mùa thu nổi tiếng nhất của những nhà thơ nối tiếng trên khắp cả nước. Cùng chia sẻ để chọn lấy bài thơ mình yêu thích nhất bạn nhé !

Hoa Cỏ May

(Xuân Quỳnh)

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay

Sang Thu

(Hồ Dzếnh)

Hiu hiu gió gửi mây về
Nửa thu sang đó, nửa hè còn đây…
Bóng mờ xuống lặng chân cây,
Non cao vắng vẻ, sông đầy nhớ mong.
Cô hồn rủ dáng trên không
Giờ nghiêng cánh nhớ trong đồng tịch liêu.
Xe đi, tiếng rộn qua chiều,
Lửa thôn thấp thoáng mái lều ngẩn ngơ.
Mênh mông xanh thắm phai tờ
Chân đi vương vấn, lời thơ ngậm ngùi…

Thu

(Huy Cận)

Hôm qua thu mới về,
Với một cành hoa gãy.
Sương nặng gieo đầu tre,
Lạnh tràn theo gió đẩy.

Thu tới trong vườn bên,
Ngợ ngàng màu cúc mới.
Đêm qua bên láng giềng,
Êm tựa nhàn, thu tới.

Cô gái nhỏ thung dung,
Qua miếng vườn hoa nhỏ.
Đất nằm im dưới cỏ,
Hoa tạ màu nhớ nhung.

Mùa Thu Tiễn Em

(Tế Hanh)

Em đi, trăng sắp độ tròn
Mùa thu quá nửa, lá giòn khô cây
Tiễn em trong cảnh thu này
Lòng em muôn tiếng, sao đầy lặng im?
Ta về. Giữa khoảng trời đêm
Vành trăng thư thể mắt em soi đường.
16, Thu Vàng (Thu Bồn)

Ập thoáng chốc… thu về như lá rụng
Ngoài hiên em đã đến tự bao giờ
Trời xanh ngắt anh không còn trẻ nữa
Cây sấu cho hè hết cả trái chua

Thế là hạ đã qua trong giây lát
Giọt thơ anh thánh thót đã thu vàng
Em đã đến mà như chưa đến
Tiếng chim kêu se sắt muộn màng

Mắt le lói nhìn sao khuya rụng
Hà Nội trôi sông Hồng đêm nay
Nghe hơi thở đất trời trong tiếng dế
Nâng trái tim mình lên uống để mà say

Em nhanh quá anh về chậm quá
Trái đất vô tư níu giữ vòng quay
Chân anh mỏi âm thầm mặc cảm
Véo von em lảnh lót giữa đời bay

Mầm nhú ban đêm lá úa ban ngày
Anh lẩn thẩn mài đời lên trang giấy
Thời gian cứ lạnh lùng như viên tẩy
Chút thu vàng mờ nhạt lẩn đâu đây

Đừng hát nữa thu vàng em hãy ngủ
Để anh nghe lá rụng cọ tim mình
Xào xạc đấy những trời yên tĩnh lạ
Tay mơ hồ đang chạm những lời ru…

Tức Cảnh Chiều Thu

(Bà Huyện Thanh Quan)

Thánh thót tàu tiêu mấy hạt mưa,
Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ.
Xanh om cổ thụ tròn xoe tán,
Trắng xoá trường giang phẳng lặng tờ.
Bầu dốc giang sơn, say chấp rượu,
Túi lưng phong nguyệt, nặng vì thơ.
Cho hay cảnh cũng ưa người nhỉ,
Thấy cảnh ai mà chẳng ngẩn ngơ.

Mưa Thu Đất Khách

(Tản Đà)

Mưa mưa mãi, ngày đêm rả rích
Giọt mưa thu, dạ khách đầy vơi
Những ai mặt bể chân giời
Nghe mưa, ai có nhớ nhời nước non?

Gió Thu

(Tản Đà)

Trận gió thu phong rụng lá vàng
Lá rơi hàng xóm, lá bay sang
Vàng bay mấy lá năm già nửa
Hờ hững ai xui thiếp phụ chàng!

Trận gió thu phong rụng lá hồng
Lá bay tường bắc, lá sang đông
Hồng bay mấy lá năm hồ hết
Thơ thẩn kìa ai vẫn đứng không!

Thu

(Quang Dũng)

I

Gió heo nổi sớm nắng thu về
Chuồn chuồn cánh mỏng lại bay đi
Rỡn từng ngọn cỏ may khô úa
Cánh nhạn tung trời thêu biệt ly.

Nắng nửa sông xa mờ khí núi
Cánh hồng nhạt nhạt mây phiêu lưu
Lá mùa rì rào trên bãi vắng
Mái nhà ai đó nắng xiêu xiêu?

Ngồi đây vời tưởng đường quê hương
Lúa đã xanh xanh mấy nẻo làng
Cốm đã thơm mùi, hồng đã chín
Ao sau vườn cũ nước xanh trong

Cữ này bưởi đào đang chín cây
Mía đỏ vườn hoang mang bóng ngày
Bướm nhẹ cánh vàng mơ lá cải
Trời thu không rượu cúc mà say

II

Nhẹ tóc khô da hồn trong xanh
Rộng vời tầm mắt dáng vàng hanh
Nghe nhạc muôn đời trong gió lá
Vào thu khói biếc đã xây thành

Long lanh bóng núi in sông biếc
Buồn nhớ thương ai lòng hiu hiu?
Quạnh quẽ sắn nương rờn nắng ấm
Ngõ trúc người ơi! Tịch mịch chiều!

Diều sáo vang không hồn ấu thơ
Bèo lạnh cầu ao ai đợi chờ?
Một tiếng sung rơi đo lặng lẽ
Mùa thu xào xạc lá tre khô.

Thu Vũ (Mưa Thu)

( Hồ Xuân Hương)

Trời cách mây mù thảm chả xanh,
Mưa thu sân vắng giọt buồn tanh.
Đầu cành cây héo châu dài vắn,
Trên lá tiêu vàng tiếng chậm thanh.
Hát dứt đê mê mơ vạn dặm,
Sầu giăng quạnh quẽ nỗi năm canh.
Khuê sâu rất khổ mày hoa ấy,
Vẻ mặt buồn thương vẽ chẳng thành.

Cuối Thu

(Hàn Mặc Tử)

Lụa trời ai dệt với ai căng,
Ai thả chim bay đến Quảng Hàn,
Và ai gánh máu đi trên tuyết,
Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.

Mây vẽ hằng hà sa số lệ,
Là nguồn ly biệt giữa cô đơn.
Sao không tô điểm nên sương khói,
Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn.

Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ,
Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ.
Cây gì mảnh khảnh run cầm cập,
Điềm báo thu vàng gầy xác xơ.

Thu héo nấc thành những tiếng khô.
Một vì sao lạ mọc phương mô?
Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ?
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?

Sang Thu

(Hữu Thỉnh)

Bỗng nhận ra hương ổi
Phả vào trong gió se
Sương chùng chình qua ngõ
Hình như thu đã về

Sông được lúc dềnh dàng
Chim bắt đầu vội vã
Có đám mây mùa hạ
Vắt nửa mình sang thu

Vẫn còn bao nhiêu nắng
Đã vơi dần cơn mưa
Sấm cũng bớt bất ngờ
Trên hàng cây đứng tuổi.

Thu luôn mang vẻ đẹp lãng mạn, tình tứ riêng có. Nên từ bao đời nay, mùa thu luôn là cảm hứng bất tận cho thơ. ca, nhạc , họa để rồi những bài thơ mùa tình mùa thu nổi tiếng đã ra đời. Hãy lắng lòng cùng tập thơ mùa thu buồn lãng mạn,đong đầy cảm xúc trên đây để tìm lại chút thư thái, lắng đọng cùng mùa thu, tình thu bạn nhé !

Thơ Tình - Tags:
Sitemap | Mail