[Top] 155+ bài thơ mệt mỏi trong tình yêu muốn buông tay

Thơ mệt mỏi trong tình yêu, chùm thơ chất chứa tâm trạng bạn chia sẻ. Từng câu thơ, từng ý thơ là tiếng lòng nhức nhối, là nỗi niềm chất chứa khó diễn tả hết bằng lời được gửi gắm trong từng câu chữ.

Tình yêu thật đa sắc màu ! Lúc bên nhau thì hạnh phúc viên mãn, lúc xa nhau ngậm ngùi, xót xa. Và đôi lúc bạn lại cảm thấy mệt mỏi vì những hờn trách vu vơ, ghen tuông bóng gió hay về những phút giây không đồng cảm, sẻ chia, hay bị tình yêu dối lừa …

Top những bài thơ mệt mỏi trong tình yêu hay nhất

Nếu bạn đang có tâm trạng, hãy chia sẻ cùng chùm bài thơ mệt mỏi trong tình yêu hay nhất do Pud.edu.vn tổng hợp sau đây để tìm niềm đồng cảm nhé !

ANH MỆT MỎI RỒI…

Anh mệt mỏi rồi ! Giờ anh muốn buông tay
Ngày tháng sau này không làm phiền em nữa
Để em tự do, đi tìm lấy một nửa
Tìm người chân thành và yêu em hơn anh

Anh mệt mỏi rồi ! Khi tình em mong manh
Chiếc lá cuối thu cũng chẳng còn xanh nữa
Anh như thân cây đâu có quyền chọn lựa
Em muốn xa anh, như lá muốn lìa cành

Anh mệt mỏi rồi ! Dù thật tâm không đành
Nhưng biết làm gì ? Khi em giờ đã khác…
Đôi tay anh với thứ tình yêu mộc mạc
Em thì hững hờ, giả vờ mình vô tâm

Anh mệt mỏi rồi ! Chào em trong âm thầm
Anh ra đi nhé, mai không còn gặp nữa
Chúc em yên vui, hạnh phúc bên một nửa
Một người em chọn đã chẳng còn là anh

Anh mệt mỏi rồi ! Với con tim in hằn…
Ngàn vạn vết xước có hình em trong đó
Anh không thể nữa, xin lỗi anh từ bỏ
Em tự do rồi, giờ em cứ đi đi.

TÔI LẠI VỀ

Thơ: Tùng Trần

Tôi lại về như cuộc sống trước đây
Cùng nỗi đau với tháng ngày cô quạnh
Không niềm vui chẳng một người bên cạnh
Để đời mình cho bóng tối vây quanh

Tôi lại về khi mọi thứ tan tành
Ngỡ vết thương đã lành theo năm tháng
Có ngờ đâu thêm lần tim nức rạn
Muốn khóc than nhưng lệ cạn mất rồi

Tôi lại về đôi chân bước lẻ loi
Trên lối cũ hồn rã rời xơ xác
Khi cuộc đời chịu quá nhiều mất mát
Môi mĩm cười mà nghe chác làm sao

Tôi lại về ôm chỉ mỗi niềm đau
Cùng với nỗi nghẹn ngào nơi đáy mắt
Bởi đường đời đôi chân hoài bất trắc
Dẫu đã từng gom nhặt ghép thương yêu

Tôi lại về trên lối cũ đìu hiu
Lòng hoang vắng cô liêu buồn tơi tả
Lỗi do tôi hay dòng đời nghiệt ngã
Mà cuộc đời tất cả chỉ bằng không.

TÔI MỆT RỒI

Thơ: Tùng Trần

Tôi mệt rồi nên muốn được nghỉ ngơi
Khi trải qua nữa quãng đời giông tố
Nếm đủ vị men nồng và đau khổ
Nhưng chẳng hề biết thổ lộ cùng ai

Tôi mệt rồi đến lúc phải buông tay
Chẳng bận tâm tương lai và lí tưởng
Bởi cõi lòng đã trào dâng ngất ngưỡng
Nên lối đời không định hướng nơi đâu

Tôi mệt rồi trong tận trái tim sâu
Đã nát tan úa nhàu từng mảnh vỡ
Khi cuộc đời gặp quá nhiều trắc trở
Khiến đêm dài nức nở dạ xót xa

Tôi mệt rồi bao năm tháng bôn ba
Chợt nhận ra tất cả đều vong viễn
Quay trở về với tháng ngày thực tiễn
Mới thấy rằng cần lắm chữ bình yên

Tôi mệt rồi nên muốn được lãng quên
Xoá hết đi những gì mình hứng chịu
Chân bước đi trên đường trăm vạn nẽo
Dẫu độc hành nhưng chẳng héo ruột gan

Tôi mệt rồi nơi thế sự đa đoan
Khiến bản thân không còn như thuở trước
Bởi tâm hồn mang quá nhiều vết xước
Sợ một ngày lệ lại ướt mi môi

Tôi mệt rồi nên muốn được nghỉ ngơi.

CŨNG TỪ ĐÓ

Thơ: Tùng Trần

Cũng từ đó chẳng còn mơ mộng nữa
Như lục bình trôi nổi giữa dòng sông
Bởi xót xa ngày tháng mãi chất chồng
Khi cuộc đời đầy bão giông sóng gió

Cánh cửa lòng cũng khép đi từ đó
Không đợi chờ hay mong ngó xa xăm
Sợ đôi mi đẫm ướt giọt mưa dầm
Sợ đôi chân lại lầm đường lạc lối

Cũng từ đó mang bao niềm khắc khoải
Và tâm hồn chứa đựng nỗi đớn đau
Muốn vùi chôn kí ức thuở hôm nào
Nhưng chẳng biết phải sao bôi xoá

Con tim gầy cũng héo hon từ đó
Sống ơ thờ chối bỏ chữ tương lai
Tuy cuộc đời luôn có sự đổi thay
Nhưng thời gian chẳng thể nào quay lại

Cũng từ đó…..

TRẢ LẠI HẾT

Thơ: Thanh Hùng

Trả hư không thiên đường ta lạc lối
Chốn đọa đày bao tăm tối bủa vây
Để cho ta một thân xác hao gầy
Ta lặng lẽ giữa trời mây buồn tủi

Trả lại đất tấm thân tàn trần trụi
Chẳng mang gì ngoài một núi tình thơ
Lời vu vơ và những nỗi dại khờ
Những thất vọng và ước mơ mờ tối

Trả tình nhân một thời yêu lầm lỗi
Để ai buồn rồi trách tội riêng ta
Hồn liêu xiêu cho nước mắt nhạt nhòa
Thời yêu đó không còn hoa với mộng

Trả lại bạn niềm tin yêu sự sống
Tâm không bình như biển động ngàn khơi
Ta điêu linh cho thân xác rã rời
Bởi không thể đi về nơi bến ước

Trả lại hết khi dòng đời xuôi ngược
Chẳng muốn màng cá cược với nhân gian
Ta trách ai khi đã quá điêu tàn
Mà có trách lệ đã chan thành suối

Nay trả lại không còn gì tiếc nuối
Thời gian dài rong ruổi với cuộc chơi.

NỖI ĐAU TỒN TẠI

Thơ: Tùng Trần

Dẫu niềm đau mờ phai theo dĩ vãng
Như áng mây phiêu lãng cuối chân trời
Nhưng đôi khi vẫn nghe hồn khắc khoải
Bổng chạnh lòng giọt nước mắt lăn rơi

Tháng năm dài mang kiếp sống nổi trôi
Hình như đã quên niềm vui tồn tại
Dù biết rằng dòng thời gian trôi chảy
Có luyến lưu chẳng quay lại bao giờ

Ai đã từ tan vỡ những ước mơ
Mà không nghe nơi bờ môi mặn đắng
Dù luôn nhủ phải tự mình cố gắng
Để tim gầy thôi quặn thắt tỉ tê

Cứ xem là vừa trong giấc ngủ mê
Khi thức dậy vốn không hề hiện diện
Nhưng tất cả cũng chỉ là ngụy biện
Nên khiến lòng càng cay nghiến xót xa.

NGAY LÚC NÀY

Thơ: Tùng Trần

Ngày lúc này tôi chỉ muốn lặng im
Chẳng bận tâm thêm một điều gì cả
Bởi cuộc đời chịu quá nhiều nghiệt ngã
Khiến con tim như rệu rã nát nhàu

Ngày lúc này lòng da diết quặn đau
Vì những chuyện chẳng thể nào bày tỏ
Cố đậy che cho mắt sầu không đỏ
Nhưng tâm cang lại vò võ trăm bề

Ngay lúc này tôi mất cả đam mê
Khi tương lai lối về không định hướng
Bởi bao nhiêu ước mơ và lí tưởng
Bổng tan tành như bọt biển trùng khơi

Ngay lúc này muốn từ bỏ buông lơi
Và đi đến một nơi nào xa lạ
Để tự mình ôm lấy bao buồn bã
Giấu lệ nhoà ướt lã đắng bờ môi

Ngay lúc này tôi cảm thấy chơi vơi
Dù cố gắng gượng cười nhưng không thể
Ai đã từng đời chịu nhiều dâu bể
Mới hiểu rằng sao chẳng thể cười vui.

MẤT LÒNG TIN

Thơ: Tùng Trần

Có một thời tôi vẫn luôn thầm nghĩ
Cuộc sống này vốn dĩ rất khó khăn
Nhưng vẫn còn tồn tại chữ công bằng
Nên khuyên nhủ bản thân mình cố gắng

Sau mưa giông nhất định trời sẽ nắng
Đời đâu ai mãi cay đắng ngậm ngùi
Muốn hạt mầm hạnh phúc được xanh tươi
Phải vun bồi bằng tấm lòng nhiệt huyết

Rồi hôm nay khi sức cùng lực kiệt
Mới hay rằng đời nghiệt ngã biết bao
Dù bản thân có cố gắng thế nào
Cuối cùng thì vẫn đau nơi ngực trái

Và bắt đầu dường như tôi sợ hãi
Sợ đam mê rồi lại phải ê chề
Bởi cuộc đời cũng tựa giấc ngủ mê
Luôn hoàn mỹ nhưng chẳng hề có thật

Đã đi qua bao thăng trầm cung bật
Hứng chịu nhiều những mất mát tổn thương
Tôi chùng chân khi chưa hết chặn đường
Bởi cố gắng cũng dường như vô nghĩa.

Chùm thơ mệt mỏi, chán nản trong tình yêu buồn nhức nhối

Mỗi bài thơ là mỗi tiếng lòng hay nói đúng hơn là nỗi đau nhức nhối khi cả hai không đồng cảm, sẻ chia. Hơn ai hết, những người trong cuộc cảm nhận rõ nhất cảm xúc này. Nếu bạn đang có cùng tâm trạng, hãy tìm lại nỗi niềm của mình qua những bài thơ mệt mỏi trong tình yêu sau đây nhé !

Rồi Một Ngày Em Cũng Nhận Ra

Rồi một ngày em cũng nhận ra

Anh không còn mặn mà như trước

Chữ chung tình mình em không giữ được

Buông cho người ngược hướng để mình đau

Giông bão lòng nước mắt cũng tự lau

Giữ nụ cười tươi hôm sau xuống phố

Tô sắc môi hồng mặc trời mưa đổ

Diện chiếc váy thật xinh dẫu chỉ một mình

Không có anh em vẫn ngắm bình minh

Nắng vẫn lung linh rạng ngời hoa lá

Chợt nhận ra có lỗi với mình nhiều quá

Chẳng tiếc vì người nhưng mặc cả với bản thân

Nếu lạnh lùng dày thêm nữa chiếu chăn

Dỗ giấc ngủ ngoan bằng những vần thơ câu hát

Vá víu chẳng ích gì những điều cũ nát

Gieo lại hạt mầm từ mảnh vườn cày xới kĩ hôm qua!

Mưa Buồn

Trời buồn trời đổ giọt châu

Tôi buồn đếm giọt mưa rơi của trời

Đêm nay mưa lạnh não nề

Hỏi người nơi đó có buồn như tôi

Giọt mưa như nước mắt trời

Giọt dài giọt ngắn chứa đầy nhớ mong

Giọt mưa chạm đất vỡ tan

Còn đâu giọt lệ ….thành dòng nước trôi

Tình mjh như giọt mưa đêm

Tan rồi chẳng có hình hài thêm đau

Đến Cuối Cùng Ta Vẫn Chỉ Là Người Dưng…!

(Trương Thị Bảo Yến)

Chẳng còn gì để níu kéo tay nhau,

Duyên đã cạn, nợ còn đâu mà gắn,

Người vô tình, kẻ sầu đêm thức trắng

Luyến lưu gì một bóng hạc qua sông

Lời hứa kia đâu ai có thật lòng

Kẻ khờ mãi chờ trông người tri kỷ

Đã hoài xa cánh thiên di vạn lý

Tình phai rồi… đâu níu để mà chi…

Trách tim khờ sao chẳng chịu xét suy

Cho cay đắng dâng lên mi nghẹn chát

Tháng ngày trôi… Ký ức xưa đã nhạt

Cách chia đời… Câu hẹn ước xa trôi.

Thôi cũng đành.. nhận “người cũ” mà thôi

Đâu thể gọi “cố nhân” lời ngọt ngào

Dẫu biết thế là yêu thương đã mất

Nhưng cuối cùng thì…ta vẫn chỉ “người dưng”.

Tình Phai

(Trúc Hàn)

Tình chia thuở nọ lòng đau thắt

Chữ ái xa lìa không bước ngoặc

Lối cũ ta về mãi lặng câm

Đường xưa bậu đến thêm trầm mặc

Kia cành liễu rũ chẳng nồng tươi

Đấy nụ hồng vươn nào khởi sắc

Tháng lại sầu tuôn khắc khoải đời

Âm thầm một nẻo duyên nào sắt .

Khắc Khoải

(Phạm Thanh Dương)

Anh lặng lẽ một mình dạo phố

Bóng ngả dài, bóng đổ liêu xiêu

Lòng bâng khuâng tưởng bóng ngươi yêu

Chợt giật mình những điều hoang tưởng

Trời vào thu sang mùa gió chướng

Sương vô tình nhỏ xuống bàn tay

Điếu thuốc tàn khói chờn vờn bay

Chút ưu tư giăng đầy hoài niệm.

Bao khát khao ùa về xâm chiếm

Tình cuộn dâng như biển sóng trào

Ngước nhìn trời vàng vọt trăng sao

Gió cứ mãi thét gào không dứt.

Thoáng gợn buồn trái tim nhàu nát

Bước vu vơ se sắt hồn hoang

Đèn đô thị vẫn đỏ, xanh, vàng

Sao anh thấy lổ loang khắc khoải.

Buồn

(Minh Triết)

Buồn không em, khi người thương giờ trở thành xa lạ

Là cả một bầu trời giờ lại hóa hư không

Buồn không em, khi lạc bước giữa phố đông

Mà đôi mắt cứ mong lung kiếm tìm bao kỉ niệm

Buồn không em, khi tiếng mưa rả rít về đêm

Nó chiếm hồn ta bằng muôn ngàn ký ức

Buồn không em, khi từng là điều tuyệt vời nhất

Rực rỡ và dịu dàng giờ lại hóa đắng cay

Buồn không em, khi tự mình nói lời chia tay

Chia cắt cả những tháng ngày rạng rỡ

Buồn không em, khi tình yêu giang giở

Để ta một mình với nỗi nhớ niềm thương

Buồn không em, khi chẳng thể chung một đường

Anh phải nhường lại thế giới của anh cho một người khác

Buồn không em, khi thời gian sẽ chứng kiến tình yêu ta phai nhạt

Anh sẽ đi chung một đường với thế giới khác của anh.

Buồn không em, khi hạnh phúc giờ lại quá mong manh

Ta đánh đổi bằng thanh xuân rực rỡ

Buồn không em khi phải sống một mình với những ngày nhung nhớ

Vẫn phải cố gượng cười, dẫu lạc lối bơ vơ.

Lạc Vòng Tay

(Thanh Thúy)

Anh chớ trách… bởi dửng dưng

Yêu em chẳng nói sao cùng sánh đôi

Người đã ngõ…ở bên rồi

Thôi đành cam chịu tim côi nhé chàng

Tình không trọn…chữ tào khang

Nên đành chấp nhận lỡ làng nợ duyên

Xin anh nhé…chớ ưu phiền

Em sang bến khác thuyền quyên mặn mà

Đừng đau đớn…dạ xót xa

Hai ta chẳng thể chung nhà người ơi

Tại anh đó…hổng mở lời

Đừng mà than trách TÌNH RƠI hỡi chàng.

Tập thơ mệt mỏi trong tình yêu muốn buông tay

Nếu yêu nhau thì phải hi sinh vì nhau, nhường nhịn nhau. Bởi lẽ chẳng ai sinh ra mà đã là hợp nhau cả. Một chút nhường nhịn, một chút sẻ chia, một chút đồng cảm sẽ khiến cho hai con tim xích lại gần nhau hơn. Yêu nhau mà nay dận mai hờn, nay ghen tuông, mai trách cứ cớ sao không mệt mỏi được.

Hoa Cỏ May

Em không phải là hoa hồng đâu anh

Kiêu sa thế giữa muôn ngàn hoa cỏ

Em chỉ là bông cỏ may bé nhỏ

Vì yêu đời nên lưu luyến nhân gian

Chỉ trách mình sao trót đa mang

Cứ lặng thầm níu chân người qua lại

Dẫu biết rằng đời nhiều ngang trái

Cố giữ hoài mà có được gì đâu

Một người đi qua tặng em một chút sầu

Họ vô tâm mang tình em đi mất

Có lúc nào không họ nhận ra sự thật ?

Khi quay về có tìm được em chăng ?

Em chỉ là loài hoa cỏ không hương

Anh đi qua không thấy lòng trăn trở

Có cảm thấy bông cỏ may bé nhỏ

Rút tâm hồn đi để giữ bước chân anh .

Tìm Trong Quên Lãng

Tìm trong quên lãng tình xưa

Năm xa, tháng rộng gió mưa … lụi rồi

Lúng liếng là lúng liếng ơi !

Mắt em sóng sánh một thời đam mê …

***

Tìm trong quên lãng câu thề

Tím chiều lỡ hẹn … đã khê, đã nồng

Từ ngày con sáo sang sông

Ngõ nhà ai, bụi tơ hồng héo hon.

***

Đã không giữ được vuông tròn

Tìm trong quên lãng có còn bóng nhau …?!

Đôi Mắt

(Lưu Trọng Lư)

Có hoa nào qua mùa không héo?

Có tiếng nào giàu đẹp hơn không?

Mắt em là một dòng sông

Thuyền anh bơi lội giữa dòng mắt em.

***

Đàn “nguyệt dạ” hương đêm bay lạc

Gì buồn hơn tiếng vạc lưng chừng?

Phép gì khỏi nhớ đừng trông

Mắt em bỏ túi, vắng lòng đem soi.

Chiếc Lá Mùa Thu

Chiếc lá mùa thu đã xa cành

Cơn gió vô tình cuốn qua nhanh

Lả lơi một thoáng đành buông bỏ

Lấp ló chồi non vẫn tươi xanh

Chiếc lá mùa thu bỗng chơi vơi

Thời gian lắng đọng giữa cuộc đời

Mây tím bồng bềnh nơi phương ấy

Giấc mộng sum vầy xa ngàn khơi

Chiếc lá mùa thu mãi loay hoay

Chìm đắm cơn mê mộng bao ngày

Tìm đến cơn say lòng thầm ước

Thời gian sau trước những đắng cay

Chiếc lá mùa thu vội chia ly

Thời gian hờ hững tiếc làm gì.

ĐÂU HẲN LÀ DANG DỞ

Có lúc gần cũng có lúc xa xôi
Bởi kề bên vẫn như người xa lạ
Nỗi nhớ nào khiến cho lòng buồn bã
Khi chẳng còn những thứ đã từng mong

Ai sổ lồng..tựa chim sáo sang sông
Ai đắng cay giấc mơ hồng tan vỡ
Trách ai đây khi đời duyên chẳng nợ
Để canh tàn không tròn giấc ngủ trơ

Ngày yêu nhau nào biết được chữ ngờ
Ở tương lai là bến bờ vô định
Ai biệt ly mà không lần bịn rịn
Không xót xa rồi nghèn nghẹn chạnh lòng

Mơ thật nhiều rồi tất cả bằng không
Thì sao khỏi chất chồng bao nỗi nhớ
Tình vỡ tan đâu hẳn đời đang dở
Nhưng giọt sầu nức nở tránh được sao?

CÓ LẼ NÀO

Có lẽ nào quay gót em xa anh?
Lời thề ước tan thành mây thành khói
Nhìn em bước mà tim anh đau nhói
Mắt lệ nhoà thầm gọi tiếng em yêu!

Có lẽ nào xa cách một buổi chiều
Tim chất chứa bao nhiêu là kỷ niệm
Sáng Xuân đến, Hạ chiều ta thề nguyện
Thu qua rồi Đông luyến nhớ bên nhau

Có lẽ nào em chẳng biết anh đau?
Khi bỏ mặc bao câu xưa vàng đá
Em cất bước mà không lời từ giã
Rồi vội vàng lơi lả bước bên ai?

Có lẽ nào… chắc bởi tại anh sai?

Yêu em quá chẳng hoài nghi nhân nghĩa
Lòng nghèn nghẹn bây giờ anh thấm thía
Có lẽ nào tình nghĩa hóa hư vô???

Mộng ảo

(Ngọc Hân)

Em trở về thế giới của riêng em

Buồn vui với từng đêm đen lặng lẽ

Hạnh phúc, khổ đau, không cần ai chia sẻ

Giấc mộng đời thường chẳng tô vẽ cùng anh

Em chẳng cần níu lại những mong manh

Bởi yêu thương phải chân thành… nhiệt huyết

Nghĩa gì đâu khi tình kia đã hết

Dối gian lòng là giết chết niềm tin !

Trả cho người những ngày tháng không tên

Trả yêu thương, vùi chôn tình ngang trái

Để quên đi thời đắm say vụng dại

Không mệt nhoài giữa khắc khoải niềm đau

Kể từ giờ mình bước ngược đời nhau

Chẳng bận tâm nỗi sầu ai vẫn giữ

Chẳng vấn vương về những lời tình tự

Đến một ngày mọi thứ cũng trôi xa

Trả lại người mộng ảo của ngày qua

Trả luôn cả giấc mơ hoa thuở ấy

Dẫu con tim biết đớn đau nhiều vậy

Vẫn cam đành nhận lấy những đắng cay!

Trong chuyện tình cảm, khi cả hai đã cảm thấy mệt mỏi, chán chường, cách tốt nhất bạn nen giải thoát cho nhau. Nếu các bạn không biết hóa giải, tháo gỡ những vướng mắc khiến cả hai mệt mỏi thì chia tay là giải pháp tối ưu. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn luôn cầu mong cho các bạn có một tình yêu đẹp.

Hi vọng, sau khi chia sẻ cùng chùm thơ mệt mỏi trong tình yêu do Pud.edu.vn tổng hợp trên đây, bạn thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết !

Thơ Hay - Tags:
Sitemap | Mail