Những bài thơ tình buồn mùa hạ luôn được nhiều bạn trẻ tìm đến để giải tỏa đi những nỗi lòng chất chứa của mình. Tình yêu luôn đẹp và được biết bao nhiêu người hằng ngày mong muốn có được. Nhưng tình yêu đâu phải lúc nào cũng ấm êm mà không chút sóng gió. Sẽ chẳng có gì tổn thương hơn nếu tình yêu của các bạn tan vỡ để lại biết bao nuối tiếc và hụt hẫng về sau. Hãy cùng nhau khám phá những bài thơ tình buồn ngay bây giờ các bạn nhé!

55 bài thơ tình buồn mùa hạ mang ý nghĩa sâu sắc nhất

Ngay bây giờ chúng tôi sẽ chia sẻ đến cho các bạn những bài thơ tình buồn mùa hạ được chia sẻ rầm rộ nhất trong thời gian gần đây. Đảm bảo những bài thơ tình buồn này sẽ là một liều thuốc tinh thần giúp tâm hồn các bạn trở nên nhẹ nhàng và vui vẻ hơn rất nhiều. Nào! Mình cùng theo dõi nhé!

Giấc mơ mùa hạ

Nắng mùa Hạ sao dịu dàng thế nhỉ
Lũ ve sầu đang thủ thỉ cùng cây
Trên bầu trời mây trắng lả lướt bay
Và gió hát khúc mê say nhè nhẹ
“Sớm mùa Hạ em dịu hiền đến thế”
Mình đang nghe lời khe khẽ bên tai
Chỉ giấc mơ hay là thật sớm nay….
Em chờ đợi lời này từ lâu lắm
Ngày mùa Hạ trời xanh cao thăm thẳm
Chẳng oi nồng không nóng bức lạ chưa
Lời của anh chẳng khác một cơn mưa
Làm mát dịu một giấc mơ mùa Hạ…

Hạ ơi… tôi nhớ

Em giấu gì trong đôi mắt mùa hạ
Để nhớ thương theo cơn gió tìm về
Ngày chia biệt em trao cành phượng vĩ
Tiếng ve buồn như thủ thỉ cùng tôi
Đi bên em qua rồi con phố nhỏ
Đường chẳng dài chợt bổng chốc xa xôi
Nghe bờ môi tái tê giờ ly biệt
Đành vẫy chào thôi nhé người thương ơi
Tôi quay đi mang nụ cười em gửi
Giấu vào lòng phút ngắn ngủi em trao
Rồi mai này hai đứa lại gặp nhau
Những nhớ thương biết phai màu không hỡi
Cành phượng vĩ vẫn rạn ngời sắc thắm
Nét thư xưa còn đậm chữ chưa nhòa
Giờ thương nhớ thẩn thờ trong kỉ niệm
Ba tháng hè lâu quá bạn lòng ơi….

Chiều mưa cuối hạ

Cơn mưa rào ngang qua chiều cuối hạ
Để nắng hờn mê mẩn kéo hoàng hôn
Con chiện chiện cất giọng hót bồn chồn
Chiều yên ả bỗng dâng buồn man mác
Chiếc lá rơi cuốn theo chiều xào xạc
Trước hiên nhà chân nhịp bước vu vơ
Trời vào thu khiến mưa nắng phập phù
Mây du lãng …Chút bàng hoàng cuối hạ…
Màu cỏ non đã loang dần chiếc lá..
Suốt bốn mùa coi như đã vẹn sinh
Thật an nhiên giữ màu đất thanh bình
Cây thay lá… Cho mùa sang – Tiết trở…
Cơn mưa rào ngang qua chiều cuối hạ
Rất vội vàng nhưng thu đã kịp sang..
Mỏng mảnh thôi … Nhưng cũng đủ dịu dàng
Cho vạt nắng xênh xang ngày cuối hạ…!
Cơn mưa rào như làm thay màu lá
Rửa bụi trần cho trọn kiếp phù vân…
Chân dạo bước nghe tiếng thở phong trần…
Đời nhục vinh … Âu cũng mình đưa đẩy…
Trọn kiếp này em ở bên anh đấy
Bởi chúng mình đã tìm thấy đời nhau
Nắng với mưa chỉ điệp khúc giao mùa
Anh thấy chưa… Những chiều mưa cuối hạ…!!!

Cơn mưa hạ

Mưa lại về trên con phố ngày xưa
Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác
Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc
Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh.
Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh
Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng
Tìm về anh của một thời xa vắng
Của một thời hai đứa bước chung đôi.
Em hỏi gió thì gió chỉ cười thôi
Em gặp mây nhưng mây trôi lặng lẽ
Em hỏi nắng, nắng lắc đầu khe khẽ
Vậy nơi nào mới cất giấu hình anh?
Vâng! Đây rồi em đã gặp được anh
Là anh đấy, trong cơn mưa đầu hạ
Mưa trút xuống những hàng cây nghiêng ngả
Mái hiên xưa che ướt mối tình đầu.
Rồi một ngày tay hết nắm bàn tay
Em trả anh một mùa mưa trắng xoá
Trả lại anh con đường chia đôi ngả
Xa nhau rồi chỉ tội mái hiên xưa!

Màu thời gian

Phượng lại về khoe sắc với trời xanh
Cái oi bức nặng nề như ngộp thở
Người thành phố với khát khao chợt nhớ
Trận mưa rào tưới mát lúc hè sang
Nàng Xuân rời khi trời đất qua trang
Phượng rực rỡ khoe sắc màu đỏ thắm
Phượng đấy ư… này em… tuyệt lắm
Áo trắng sân trường được dịp ngừng bay
Biển hạ vàng ru hồn khách đắm say
Cái tuổi thần tiên anh đàn em hát
Biển gợi tình em tung tăng bờ cát
Bài tình ca ngọt mãi đến bây giờ
Anh vẫn đàn em mải miết làm thơ
Tiếng tiêu ai vọng sang nương theo gió
Em bối rối… lời yêu anh vừa ngỏ
Má ửng hồng mong quả chín đừng rơi
Phố ồn ào lòng biển lại đầy vơi
Từng ngọn sóng ập vào rồi xa mãi
Như tình yêu có bao giờ dừng lại
Biển lặng rồi… mà sóng vẫn lao xao.

Nói Cùng Anh

Nắng Hạ vàng ngày chậm bước vào đêm
Công viên ấy em về hiu hắt nắng
Phượng tàn rơi góc phố buồn lẳng lặng
Chiều không anh nghe hoang vắng tâm hồn
Trước cuộc đời em mơ ước gì hơn
Một bờ vai – một vòng tay sưởi ấm
Bữa cơm thường giản đơn nhưng nồng đậm
Hương tình yêu tỏa ngát tóc mây chiều
Anh nồng nàn đằm thắm biết bao nhiêu
Sao ta vẫn đêm từng đêm quạnh quẽ
Anh đã đến bên đời em lặng lẽ
Góc khuất nào cho em vẽ chân dung
Thực và mơ nào có lối đi chung…
Ta vẫn hát bài tình ca dang dở
Anh nợ em những đêm dài trăn trở
Thêm một lần tan vỡ… nữa sao anh?

Mùa Hạ

Đó là mùa của những tiếng chim reo
Trời xanh biếc, nắng tràn trên khắp ngả
Đất thành cây, mật trào lên vị quả
Bước chân người bỗng mở những đường đi
Đó là mùa không thể giấu che
Cả vạn vật đều phơi trần dưới nắng
Biển xanh thẳm, cánh buồm lồng lộng trắng
Từ những miền cay đắng hoá thành thơ.
Đó là mùa của những ước mơ
Những dục vọng muôn đời không xiết kể
Gió bão hoà, mưa thành sông thành bể
Một thoáng nhìn có thể hoá tình yêu
Đó là mùa của những buổi chiều
Cánh diều giấy nghiêng vòm trời cao vút
Tiếng dế thức suốt đêm dài oi bức
Tiếng cuốc dồn thúc giục nắng đang trưa
Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa
Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?
Mà mặt đất màu xanh là vẫn biển
Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa.

Bóng nàng thiếu nữ tháng 5

Nắng vàng nhè nhẹ rơi áo em
Gió muộn mơn man quấn chân mềm
Hoàng hôn bẽn lẽn hôn vào tóc
Trời anh nghiêng ngả rớt vào đêm
Ai rót cái duyên lên mắt xanh
Cho gió tháng năm vỡ tan tành
Ai tô thắm hồng đôi má nhỏ
Để bước em về vướng hồn anh
Biêng biếc màu mây em thấy không?
Thương em chiều ngả cuối chân hồng
Dòng người hối hả quay về chốn
Chỉ thấy mình em giữa chợ đông
Điếu thuốc tay anh đã lụi rồi
Gót mềm em bước cứ chậm thôi
Cho anh vương vấn đôi ba bận
Đêm về đỡ tủi tấm hồn côi.

Mùa Hạ Tương Tư

Mùa hạ đến sân trường đầy hoa nở
Em đi về phương ấy quá mênh mông
Tôi hái cho em một cánh phượng hồng
Hương hạ nói hộ nỗi lòng trong đó
Mùa hạ cho em xa tôi rồi đó
Hương hạ trả về đôi mắt ướt bay bay
Có mùa hạ nào em trở lại đây
Cho tôi gặp lại áo bay chiều tím cũ
Cho tôi gặp lại mùa hoa quá khứ
Hương hạ vẫn còn thơm ngát mãi em ơi!

Những bài thơ mùa hè được săn đón nhất hiện nay

Những bài thơ mùa hè được săn đón nhất hiện nay luôn thu hút sự chú ý của độc giả. Với những vần thơ mang những tình cảm sâu sắc mà những bài thơ tình buồn này luôn len lỏi vào tâm hồn bạn đọc. Hãy cùng uct.edu.vn theo dõi ngay bây giờ nhé!

# Hạ đã về lâu chưa hở em?
Anh đang tìm nhặt cánh hoa mềm
Hoa mùa năm cũ giờ khô héo
Trong lớp bụi mờ hoa ngã nghiêng
Hạ có về ngang qua cửa lớp?
Cho em hái phượng lúc đang mùa
Làn môi em đỏ hương mùa hạ
Để cánh phượng hờn ghen giữa trưa
Anh về níu lại hương mùa hạ
Giữ phượng đừng phai giữa nắng hè
Cho tóc em thơm mùi hạ biếc
Cho người năm cũ những đam mê
Mùa hạ rạng ngời trên nét môi
Mang về nỗi nhớ tận xa xôi
Sân trường, sách vở, khung trời hạ
Lưu luyến trong anh đến trọn đời.

# Chiều nằm đợi cơn mưa về trên phố
Trong lòng anh đầy mùa hạ oi nồng
Mặt trời hồng vừa rớt cuối dòng sông
Cho anh biết một ngày vui đã tắt
Em có đến mang gió vàng hiu hắt
Làm mát tình cây lá đứng bên hiên
Đời loanh quanh trong lối cũ muộn phiền
Mây giăng kín con đường về hạnh phúc
Trái tim anh có buồn vui chen chúc
Đợi vang đều theo nhịp bước chân em
Hãy cùng anh tiếp nối tháng ngày êm
Cho mùa hạ thêm cơn mưa rộn rã
Cơn gió nhẹ bay về đường muôn ngả
Chiều cuối tuần còn đợi tiếng mưa rơi
Anh vẫn đi làm bóng xế ngang đời
Trên mặt đất đã hằn lên nỗi nhớ.

# Mùa hè đã tới thật rồi đây
Gió hết vi vu nắng ngập đầy
Mây trắng ngang trời thôi lả lướt
Trên cành ve cất tiếng đinh tai
Đôi mắt u buồn trông ngóng ai
Đợi chờ tàn tạ vóc hình mai
Xuân thì mải mốt đi xa mãi
Mùa Hạ mang về chỉ gắt gay
Những dòng kỷ niệm dù hoen úa
Dấu vết ngày nào vẫn chẳng phai
Theo bước thời gian về quá khứ
Muộn sầu khắc khoải bám dằng dai.

# Nhớ em nhiều nên hạ mới ngu ngơ
Ngọn gió nhẹ cũng vu vơ hình bóng
Phượng nhuộm đỏ hay tim yêu khát vọng
Muốn có em thỏa trông ngóng đợi chờ
Yêu em nhiều trời hạ cũng nên thơ
Mưa bất chợt làm mộng mơ ngập lối
Từng giọt nhớ gởi về nhau không mỏi
Khúc ve sầu đâu ngăn nổi lời yêu
Cánh diều hồng vắt ngang hạ liêu xiêu
Vi vu sáo khứa vào chiều nghiêng ngã
Em có thấy ? cảnh hoàng hôn đẹp lạ
Sắc bằng lăng tim tím cả hồn rồi
Ánh nắng vàng đưa hạ bước lên ngôi
Môi em đỏ rớt bồi hồi anh hứng
Dáng cháy bỏng siết vòng tay chật cứng
Nụ hôn trao mây đứng lại ngại ngùng
Quyện vào nhau cho hạ mãi nhớ nhung
Đến trọn kiếp…tình vẫn chung…nhịp thở !

# Cơn gió nhẹ lung lay cánh phượng
Thỏ thẻ lời nhắn những yêu thương
Chân ai bước nhẹ vấn vương
Sợ làm dao động giọt sương đêm tàn
Bình minh gọi reo vang ngõ vắng
Em nghiêng chao ánh nắng gọi mời
Thì thầm vọng tiếng phượng ơi
Lời em thánh thiện đánh rơi mùa hè
Tình vẫy gọi lặng nghe tiếng phượng
Dáng thiên thần vẫn ước khát khao
Trong em là mãi tự hào
Hạ về đón nhận em trao tình hồng.

# Nắng chiều rơi sang tháng mấy rồi em?
Mà hạ đã xôn xao lời ve gọi
Biết bao điều em – anh còn chưa nói
Phượng đã rơi đỏ chói mối tình đầu
Mười tám năm trời ta biết gì đâu
Giờ mới biết hoa có màu nỗi nhớ
Ai đã ép cánh phượng vào trang vở
Để chiều nay nức nở vết thương lòng
Em nhớ về ngày tháng thuở xa không?
Biết tìm đâu màu hoa lưu luyến ấy
Bờ thương nhớ sao giờ xa đến vậy
Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt đắng cay
Em có buồn ngày ấy buổi chia tay?
Bao niềm riêng ngại ngần không nói được
Vạt áo nào khuất xa còn tha thướt?
Buổi tan trường ngơ ngẩn ngước nhìn theo
Thôi xa rồi một mùa hạ xa xăm
Giấu nước mắt ngoảnh đầu ôm thầm lặng
Hai năm nhớ để bây chừ xa vắng
Mười tám năm yêu thao thức một chiều!

# Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi
Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì?
Heo hút lưng trời mây lặng lẽ
Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly
Biết nói gì đây phút chia tay?
Nửa tình tha thiết nửa đổi thay
Một nửa hạ tàn trên hè phố
Vàng thu một nửa nỗi niềm này
Lá mãi xôn xao lời của lá
Sầu vẫn gợi sầu ta với ta
Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh
Lững thững trôi về nơi xứ xa
Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai
Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài
Miên man đợt gió lùa vai áo
Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?

# Còn gì tôi ơi hạ đã chia xa
Giấu làm chi bao dư lệ nhạt nhòa
Những niềm riêng lâu rồi không dám nói
Viết vào thơ nức nở tháng ngày qua
Đừng khóc nữa, điều gì thao thức lạ
Áo ai bay vương nắng mắt môi mềm
Cơn gió nào ghé về song cửa lớp
Để mùa hè gọi mãi chẳng thành tên
Em hái hoa cất vào chốn êm đềm
Ta vào đời xa một thời vụng dại
Phút phân ly cõi lòng trôi hoang hoải
Bằng lăng rơi lịm tím dấu xa vời
Xa nhau rồi còn thương nhớ người ơi
Đứng cạnh nhau sao lòng buồn đến thế?
Tiếng ve kêu liệu một lần có thể
Trả về đời mùa hạ của ngày xưa?
Hoa chiều nay xơ xác mảnh hương thừa
Người bước đi giấu lòng qua vội vã
Hoa khờ dại cháy mình chiều nắng hạ
Đợi thu về vàng những gót chân sâu
Ve vẫn kêu nét bút gợi thương sầu
Là bắt đầu mùa hoa trên xác máu!?
Ai hững hờ cánh phượng miền yêu dấu
Áo trắng ngần một thuở giấu hương trinh…

Trên đây, chúng tôi đã dành tặng đến các bạn những bài thơ tình mùa hạ đầy ý nghĩa và sâu sắc lay động triệu trái tim bạn đọc. Trong chuyện tình yêu đôi lứa chúng ta thật không biết phải làm gì để níu kéo được một chuyện tình tan vỡ nhưng mong rằng các bạn đừng hành hạ bản thân mình nữa nhé! Đồng hành cùng uct.edu.vn để theo dõi những bài viết hấp dẫn hơn nữa nhé!