[TẬP] thơ về thuyền và biển hay và ý nghĩa nhất mọi thời đại

Những bài thơ về thuyền và biển hay và ý nghĩa chắc chắn sẽ khiến bạn rung động mạnh mẽ. Đã từ rất lâu hình ảnh thuyền và biển được đưa vào thơ ca và âm nhạc với những giai điệu ngọt ngào và tha thiết. Đọc thơ ta liên tưởng đến tình yêu đôi lứa nồng nhiệt và thủy chung. Nếu bạn đang muốn tìm cho mình những bài thơ tình hay về biển thì ngay bây giờ mình cùng nhau theo dõi nhé!

30+ Bài thơ về thuyền và biển đặc sắc nhất

Những bài thơ thuyền và biển luôn da diết và ngọt ngào đồng thời chứa đựng những nỗi niềm sâu sắc về tình yêu. Những bài thơ tình về biển bày tỏ niềm khát khao tình yêu đích thực, khát khao hạnh phúc mãnh liệt. Cùng nhau theo dõi nhé!

Sóng

(Xuân Quỳnh)

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ

Thuyền Và Biển

(Xuân Quỳnh)

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển:

“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa… còn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.

TÌNH THUYỀN VÀ BIỂN

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Thuyền yêu Biển tình say nồng thắm
Biển ôm Thuyền mơn trớn ngất ngây
Theo Thuyền đến tận chân mây
Nhẹ dâng sóng vỗ tràn đầy dấu yêu

Lướt nhẹ êm phiêu diêu theo Gió
Biển bên Thuyền gắn bó keo sơn
Có đôi khi Biển ghen hờn
Vì sao Gió cứ theo Thuyền đón đưa

Thuyền theo Gió say sưa sông nước
Nỗi cô đơn một cõi Biển khơi
Biển nhớ Thuyền lắm Thuyền ơi
Bỏ đi theo Gió Biển tôi đau lòng!

Biển đôi lúc giận hờn quá mức
Đem bão về tức tưởi ghen tuông
Thuyền kia không giám lên đường
Nằm trong bến đợi khóc thương Biển hoài!

Hết hờn ghen Biển nay trở lại
Mang bình yên mềm mại đắm say
Biển đem nhung nhớ vơi đầy
Êm êm sóng vỗ lay lay mạn Thuyền

Nay trăng sáng rắc vàng trên sóng
Biển ôm Thuyền vỗ nhẹ nồng say
Thuyền ơi tình Biển dâng đầy
Đi xa hãy nhớ về đây Biển chờ…!

BIỂN TÍM CHIỀU HOANG

Biển mênh mông biển thì thầm tiếng sóng
Hoàng hôn buồn như lắng đọng chiều hoang
Bước cô đơn nghe tìm thức dâng tràn
Cho nổi nhớ miên man xuôi dĩ vãng
Chuyện tình xưa ngủ yên theo ngày tháng
Chợt quay về như tản mạn đâu đây
Biển nhấp nhô từng con sóng dâng đầy
Tung bọt trắng đắp xây bao ảo mộng
Tình ngày củ chôn vùi trong vô vọng
Em theo chồng cho lạc lõng đời anh
Theo tháng năm cho nổi nhớ xây thành
Cho thắt thẻo từng canh tim hoang lạnh
Biển chiều hôm đẹp mờ mờ nhân ảnh
Biển tròng trành sóng sánh hạt sương đêm
Biển mơn man ru trọn giấc êm đềm
Sao vẩn thấy buồn thêm bao hoài niệm
Ngày xưa đó em rất yêu màu tím
Em đi rồi biển tím cả hồn anh
Tình yêu ơi sao bôi xoá cho đành
Theo ngày tháng tóc xanh giờ đã bạc
Thuyền tình ơi sao thẩn thờ trôi dạt
Không bến neo buồn man mát bơ vơ
Lững lờ trôi cho nổi nhớ dại khờ
Cho bến mãi hững hờ xa dịu vợi
Biển cô đơn cánh nhạn buồn chấp chới
Tôi lặng thầm ngồi đợi bóng hình ai.

CHIỀU TRÊN BIỂN VẮNG

Ai đã từng dạo chân trên bờ cát
Ngắm lớp sóng xa dào dạt vỗ bờ..?
Biển về chiều đẹp tựa những nàng thơ
Khi ánh hoàng hôn từng giờ buông thả
Rực bờ tây ánh hồng thơ mộng quá
Cảm xúc trào dâng thật lạ trong lòng
Nhìn chân trời tim cộn nỗi chờ mong
Cảm giác bình yên như sà vòng tay mẹ
Biển về chiều dịu dàng và lặng lẽ
Sóng rì rào khe khẽ hát lời ru
Sắc hoàng hôn nhuộm đỏ áng mây mù
Nhè nhẹ gió về…vi vu thông vẫy
trong hoàng hôn biển đáng yêu quá đấy
Mỗi chiều về tôi lại thấy yêu thêm
Yêu trùng khơi yêu con sóng êm đềm
Yêu những con tầu ngày đêm hối hả….
Xin chắp vần thơ viết về biển cả
Mộc mạc chân thành bởi đã quá yêu
Dâng hồn tôi xin tặng hết biển chiều
Cùng tim đỏ khắc tình yêu. .mãi mãi .

ĐẾN NGHE EM

Ta khao khát chiều hoàng hôn trên biển
Có được em như hò hẹn hôm nao
Để cùng trao thứ hương vị ngọt ngào
Hòa quyện với tiếng rì rào của sóng
Em có biết một người đang trông ngóng
Chờ phút giây lãng mạn ấy không em
Cứ trông hoài mải miết đã bao đêm
Mong sẽ có một chiều trên biển vắng
Ta và em được say đắm bên nhau
Cùng tận hưởng những phút giây dịu ngọt
Và cảm nhận điều con tim muốn nói
Em có nghe tiếng gọi phía khơi xa
Ngày đêm vẫn cồn cào cùng tiếng sóng
Đó chính là khát vọng của tình yêu
Đến nghe em, ta hẹn một buổi chiều
Hoàng hôn xuống trao hôn nồng cháy bỏng!

BÓNG HOÀNG HÔN

Ta lặng lẽ giữa biển chiều êm ả
Bóng trăng soi nghiêng ngã ánh hoàng hôn
Tiếng tim yêu trên sóng vỗ dập dồn
Mái chèo khua thả hồn theo con nước
Thuyền lênh đênh con sóng đùa Trôi ngược
Mộng ước chúng mình như con nước vờn trăng
Núi nhô lên muốn níu cả cung hằng
Như tay anh níu vầng trăng em đó
Ta nhẹ nhàng lắng sâu từng hơi thở
Biển mênh mông nhưng không nỡ ồn ào
Cứ bình yên cho ta trao ân ái
Sóng rì rào như thẹn mãi vì ta.
Ánh trăng khuya như cũng đã sắp tà
Quay thuyền về ta miên man câu hát
Biển dịu êm đưa ta về bến bạc
Gió hiu hiu man mát đón bình minh.!

BIỂN CHIỀU VÀ TA

Biển chiều nay có đông người thế
Sao lòng ta vẫn mãi thấy cô đơn
Biển ngàn năm ru hoài con sóng hát
Sóng bạc đầu gói trọn miền ái ân.
Ta nghe chăng tiếng gió chiều phía biển
Gió gọi tình phả vào mảnh trăng nghiêng
Ta vội vã tìm trong ngàn hạt cát
Hạt cát nào là kết tủa tình duyên.
Nhưng ta biết chỉ là tình mộng mị
Biển yêu bờ, bờ yêu biển có gì đâu
Ta cũng biết mình không thể bên nhau
Khi hai bờ vực, cách xa muôn ngàn đỗi.
Ta giả vờ làm vẻ mặt hờn dỗi
Cũng chỉ là lấp nửa phía không em
Hải âu về sóng biển chiều dịu êm
Người đông thế vẫn nghe hồn cô độc

#Những bài thơ về biển nổi tiếng được yêu thích nhất

Những bài thơ về biển nổi tiếng được đông đảo bạn đọc săn đón và ca ngợi. Những bài thơ chứa đựng những tình cảm và nỗi nhớ trong tình yêu đôi lứa. Cùng nhau theo dõi và khám phá những bài thơ tình về biển nhé.

Biển và bờ

Biển dịu dàng, mơn man bờ cát trắng
Bờ thản nhiên, im đậm dấu thuyền đi
Biển ngân lên từng đợt sóng rầm rì
Ru bờ cát dưới trăng vàng soi bóng.

Bờ lặng thinh, lòng ôm bao ước vọng
Một ngày kia, thuyền lướt sóng trở về
Thuyền và bờ cùng thỏa mộng sơn – khê
Dìu dạt mãi, khúc tình ca bất diệt.

Đừng trách biển nhé anh

( Phú Sĩ)

Đừng trách biển vì sao không nổi sóng
Nắng nhạt nhòa buồn vọng nỗi đơn côi
Bởi trùng khơi bến đợi đã xa rồi
Biển đau lắm ôm nỗi lòng sầu mãi

Đừng trách biển sao phai rồi thương nhớ
Hàng phi lao réo vỡ tiếng xác xơ
Bờ cát xưa in dấu mối tình chờ
Như tình mình vẫn thờ ơ tĩnh lặng

Chỉ có biển hiểu lòng em sầu lắng
Đón chờ anh trống vắng lúc chiều trôi
Đếm cô đơn trong thương nhớ bồi hồi
Thương nhớ ai em ngày mong đêm đợi

Biển chơi vơi sầu theo câu tình lỡ
Bởi thương em con sóng thủy triều vơi
Đêm cô đơn biển chạnh lòng than thở
Vỗ về em đêm thao thức đợi chờ

Đừng trách biển đã yêu là thương nhớ
Dẫu cuộc tình chẳng đẹp mãi như mơ
Bởi tình yêu khi ta đã đợi chờ
Đời biển lặng hãy thôi đừng nức nở…

Biển và ta

(Qui Phi Hoang)

Đứng trước biển sao thấy mình nhỏ bé
Dù đã giang tay ôm nước vào lòng
Sóng cứ xô cho biển mãi mênh mông
Để ngàn năm vẫn ôm tròn khát vọng.

Bờ cát dài lả lơi chờ đợi sóng
Cho ngọt ngào âu yếm những nụ hôn
Dẫu bạc đầu cũng chưa phút giận hờn
Lúc bình yên là dạt dào nỗi nhớ.

Để ngọn gió cũng đôi khi than thở
Bởi hờn ghen với cát trắng dịu êm
Nắm tay nhau lâu vẫn chẳng nên duyên
Phải chăng cứ xô sóng về nơi ấy.

Sao bỗng thấy cõi lòng mình tan chảy
Bởi tâm hồn đã từng quá ngây thơ
Yêu người ta mà cứ giả dại khờ
Để một mình lang thang trên bãi vắng.

Trước biển

(Vũ Quần Phương)

Biết nói gì trước biển em oi!
Trước cái xa xanh thanh khiết không lời
Cái hào hiệp ngang tàng của gió
Cái kiên nhẫn của nghìn đời sóng vỗ
Cái nghiêm trang của đá đứng chen trời
Cái giản đoen sâu sắc như đời.

Chân trời kia biển mãi gọi người đi
Bao khát vọng nửa chừng tan giữa sóng
Vầng trán mặn giọt mồ hôi cay đắng
Bao kiếp vùi trong đáy lặn mù tăm
Nhưng muôn đời vẫn những cánh buồm căng
Bay trên biển như bồ câu mặt đất
Biển dư sức và người không biết mệt
Mũi thuyền lao mặt sóng lại cày bừa
Những chân trời ta vẫn mãi tìm đi.

Em ơi biển sâu rộng nhường kia
Ai biết được tự nơi nào biển mặn
Ơi hạt muối mang cho đời vị mặn
Tự bao giờ biển đã biết thương ta.

Anh lặng im trên bãi cát như mơ
Trưa cô độc mặt trời lên chót đỉnh
Chỉ còn anh với nghìn trùng sóng đánh
Với nghìn trùng sâu lắng thương em
Chiều nay thôi khi nước thủy triều lên
Biển lại xóa dấu chân anh trên cát
Đời thay đổi những vui buồn sẽ khác
Vui buồn nào chẳng đậm lẽ thương nhau.

Đến bao giờ anh được đứng cùng em
Trước biển lớn cuộc đời thương cảm ấy
Đêm gió trở mấy lần con sóng dậy
Chân trời nào đang có cánh buồm đi?

Ôi cuộc đời sâu rộng nhường kia
Sâu như biển, rộng như triều tít tắp
Vị biển mặn đến quá chừng mặn chát
Hạt muối đời hai đứa cắn chung nhau
Anh hiểu sao con sóng sớm bạc đầu.

Anh hiểu sao chúng ta lại yêu nhau
Biển rộng quá, biển cần trời, cần đất
Bờ dẫu xa, bờ còn là có thật
Biển không cùng biển vẫn đỡ hơn anh
Trưa biển này anh chỉ nắm tay anh.

Sóng bạc đầu biển mãi vẫn tươi xanh
Khi ta hết cuộc đời kia vẫn thế
Cái lúc ta chẳng được chờ nhau nữa
Gió vẫn vào thầm thì lá thông non
Dưới bãi xa con sóng vẫn bồn chồn
Vẫn chờ đợi một cái gì chưa tới
Mặt trời lên những chân trời lại mới
Những chân trời mờ ảo thuở ngày thơ…

Những cánh buồm lại rẽ sóng ra đi
Gió còn trẻ và buồm đang khao khát
Thuyền quăng lưới như đàn chim tha rác
Mặt biển bằng vui như mái nhà ta
Biết nói gì trước biển quá bao la
Trước tất cả những điều đơn giản thế
Anh đứng lặng nghe ngấm vào chất bể
Tiếng sóng dào trên một bãi dương xa…

Nỗi lòng người đi trên biển

(Huỳnh Minh Nhật)

Biển về khuya trời giăng sương buốt giá
Người bước buồn lòng nhiều quá ưu tư
Sóng dập dìu theo những hạt lệ dư
Hương muối mặn dòng thư tình chưa viết.

Biển mênh mang những ân tình tha thiết
Thương nhớ sầu da diết giữa đêm đen
Phố thênh thang khuất bóng nửa ánh đèn
Triền cát trắng trải dài như nức nở.

Người gặp gỡ để riêng người than thở
Tim đã buồn nằm oán mấy lần đau
Bút nghiên nào gội quá khứ trôi mau
Chờ sóng dậy bạc đầu cơn giông bão.

Gió vờn gió sắt se lùa vạt áo
Người hận người tình ảo mộng còn say
Biển ngàn đời ôm ấp sóng trong tay
Người mãi nhớ khi thu vàng võ tới!

Biển bờ

(Đinh Thu Hiền)

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào ròi đẩy sóng ra thêm…

 Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đây nếu chỉ một thân tàu?

Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!

Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!

Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!

Biển chiều thu

(Phan Thị Tuyết Vân)

Hai đứa mình cùng yêu biển mùa thu
Từng con sóng vỗ về ru bờ cát
Biển vẫn thế vẫn yêu thương dào dạt
Như tình mình mãi mãi chẳng đổi thay.

Hoàng hôn chiều tím thẫm cả chân mây
Gió thổi nhẹ lung lay làn tóc rối
Sóng lấp lánh ánh trăng đêm mời gọi
Thuỷ triều lên chen lấn dấu chân mềm.

Gió thì thầm ru sóng trải dịu êm
Chung nhịp bước mình cùng nghe biển hát
Cánh Hải Âu chao nghiêng vờn nắng nhạt
Con dã tràng xe cát cuối bờ xa.

Màn đêm về nhìn biển rộng bao la
Nhịp tim đập ngân nga câu tình ái
Cùng say đắm trong vườn yêu huyền thoại
Khúc nhạc tình… nhuộm tím biển chiều thu.

Mưa xuân trên biển

(Huy Cận)

Mưa xuân trên biển, thuyền yên chỗ
Tôm cá chắc đầy phiên chợ mai
Sắm tết thuyền về dăm khóm đỗ
Đảo xa thâm thẩm vệt mưa dài.
Thuyền đậu thuyền đi hạ kín mui,
Lưa thưa mưa biển ấm chấn trời.
Chiếc tàu chở đá về bến Cảng
Khói lẩn màu mây tưởng đảo khơi.

Em bé thuyền ai ra giỡn nước,
Mưa xuân tươi tốt cả cây buồm.
Biển bằng không có dòng xuôi ngược,
Cơm giữa ngày mưa gạo trắng thơm.

Biển đêm

(Huỳnh Minh Nhật)

Biển cô đơn, bãi bờ cát trắng
Chân lạc loài vắng lặng trong tim
Anh bước đi lòng cứ ngóng tìm
Sóng mãi ru một thời kỷ niệm.

Chiều tan dần thành phố vào đêm
Biển vẫn êm gió mềm vẫn thổi
Gió vẫn đây người chưa bước vội
Rối tơ duyên, tắt một mối tình.

Trăng buồn chăng? Sao trăng lặng thinh?
Trăng cũng nhớ bóng dáng em xinh
In nghiêng bóng sóng khuya xa lắc
Còn “nơi xa” chắc đã quên rồi.

Chùm thơ tình về biển hay nhất mọi thời đại

Biển là hình ảnh ẩn dụ đẹp cho tình yêu đôi lứa. Nhắc đến biển là nhắc đến hình ảnh anh hoặc em với một trái tim yêu nồng nàn, say đắm. Đã có rất nhiều bài thơ tình hay viết về biển. Sau đây Pud.edu.vn sẽ tổng hợp giúp bạn những bài thơ hay nhất. Chia sẻ bạn nhé !

Biển

(Xuân Diệu)

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê…

Bờ đẹp đẽ cát vàng

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt…

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

Biển tình

( Hiền Nhật Phương)

Biển đã bao giờ thôi dậy sóng em ơi
Nỗi nhớ trong anh có khi nào nguôi nhỉ
Đêm từng đêm miên man trong suy nghĩ
Biết giờ này em có nhớ anh không?

Có bao giờ em thấy Biển lặng câm
Khi yên ả… sóng lòng đang cuộn chảy
Giấu nỗi nhớ tận sâu dưới đáy
Để em khỏi buồn rồi thấy chênh chao.

Có những hôm Biển nổi sóng thét gào
Là khi ấy hờn ghen cùng em đấy
Sóng cuồn cuộn nghiền nát bờ tan chảy
Rồi nguôi hờn lại nhẹ vỗ bờ xa.

Tình hai ta cũng như Biển bao la
Như bờ cát mịn màng và sâu lắng
Anh là biển ồn ào mà thật lắm
Bờ là em hiền dịu lại mong manh.

Tình trao em là mãi mãi chân thành
Em đón nhận và giữ gìn em nhé
Trái tim em dẫu biết là nhỏ bé
Vẫn mãi là nhịp đập ở trong anh.

Biển

(Lâ Thị Mĩ Dạ)

Biển trời soi mắt nhau
Cho sao về với sóng
Biển có trời thêm rộng
Trời xnah cho biển xanh.

Mặt trời lên đến đâu
Cũng lên từ phía biển
Nơi ánh sáng bắt đầu
Tỏa triệu vòng yêu mến.

Biển ơi! Biển thẳm sâu
Dạt dào mà không nói
Biển ơi cho ta hỏi
Biển mặn từ bao giờ.

Nhặt chi con ốc vàng
Sóng xô vào tận bãi
Những cái gì dễ dãi
Có bao giờ bền đâu.

Biển chìm trong đêm thâu
Để chân trời lại rạng
Khát khao điều mới lạ
Ta đẩy thuyền ra khơi
Dù bão giông vất vả
Không quản gì biển ơi!

Biển lắng

(Diêm Thi Hải)

Sao biển lặng im thếd
Hay biển nhớ gì au
Cho canh dài thao thức.

Cho lòng anh nức nở
Biển sóng vỗ vô vờ
Sao anh hỏi biển thế
Mà biển không trả lời.

Để lòng anh tê tái
Nhớ tình ta thơ dại
Biển ơi em hãy nói
Sao cứ lặng im hoài.

Chiều nay chị gió sẽ về
Mang đi theo nỗi tái tê lòng chàng
Biển xanh sóng sẽ mơ màng
Ru êm bờ cát cho nàng với anh.

Chuyện tình biển và sóng

(Trần Ngọc Tuấn)

Có một lần biển và sóng yêu nhau,
Người ta bảo biển là tình đầu của sóng.
Sóng dữ dội vỡ bờ cát trưa nóng bỏng,
Biển rì rầm hát mãi khúc tình ca.

Có một lần sóng nông nổi đi xa,
Bao kẻ đến và tỏ tình với biển.
Biển sợ rằng sóng không hề vĩnh viễn,
Nên đành rằng hẹn hò với vầng trăng.

Sóng trở về thế là biển ăn năn,
Sóng đâu nợ để biển xanh kia vô tội.
Tình chỉ đẹp khi không còn gian dối,
Và bỏ đi kể từ đó không về.

Có một lần anh đã kể em nghe.
Chuyện tình yêu của chúng mình vốn không đơn giản,
Anh phiêu lưu còn em thì lãng mạn,
Và thời gian hò hẹn cũng mong manh.

Sóng bạc đầu từ đó có phải không anh?
Còn biển kia vẫn xanh màu huyền bí?
Không phải đâu em biển kia không chung thủy,
Dẫu bạc đầu sóng vẫn phải thủy chung.

Anh dắt em giữa biển nghìn trùng,
Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng.
Dẫu không phải tình đầu em trong trắng,
Chỉ mong anh một lòng với cổ tích biển ngày xưa!

Biển, núi, em và sóng

(Đỗ Trung Quân)

 Xin cảm ơn những con đường ven biển
Cho rất nhiều đôi lứa dẫn nhau đi
Cám ơn sóng nói thay lời dào dạt
Hàng thùy dương nói hộ tiếng thầm thì.

Anh như núi đứng suốt đời ngóng biển
Một tình yêu vươn chạm tới đỉnh trời
Em là sóng nhưng xin đừng như sóng
Đã xô vào xin chớ ngược ra khơi.

Anh như núi đứng nghìn năm chung thủy
Không ngẳng đầu dù chạm tới mây bay
Yêu biển vỗ dưới chân mình dào dạt
Dẫu đôi khi vì sóng núi hao gầy…

Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh
Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều
Núi gần quá – sóng và em gần quá
Anh đủ lời để tỏ một tình yêu…

Tình thuyền và biển

(Hoàng Minh Tuấn)

Thuyền yêu Biển tình say nồng thắm
Biển ôm Thuyền mơn trớn ngất ngây
Theo Thuyền đến tận chân mây
Nhẹ dâng sóng vỗ tràn đầy dấu yêu.

Lướt nhẹ êm phiêu diêu theo Gió
Biển bên Thuyền gắn bó keo sơn
Có đôi khi Biển ghen hờn
Vì sao Gió cứ theo Thuyền đón đưa.

Thuyền theo Gió say sưa sông nước
Nỗi cô đơn một cõi Biển khơi
Biển nhớ Thuyền lắm Thuyền ơi
Bỏ đi theo Gió, Biển tôi đau lòng!

Biển đôi lúc giận hờn quá mức
Đem bão về tức tưởi ghen tuông
Thuyền kia không giám lên đường
Nằm trong bến đợi khóc thương Biển hoài!

Hết hờn ghen Biển nay trở lại
Mang bình yên mềm mại đắm say
Biển đem nhung nhớ vơi đầy
Êm êm sóng vỗ lay lay mạn Thuyền.

Nay trăng sáng rắc vàng trên sóng
Biển ôm Thuyền vỗ nhẹ nồng say
Thuyền ơi tình Biển dâng đầy
Đi xa hãy nhớ về đây Biển chờ.

Biển ơi!

Biển xa em… xa nghìn trùng từ đấy
Mỗi đêm về sống dậy khúc hát ru
Em nghẹn ngào nhìn lá vàng cuối thu
Se sắt lòng như mây mù giăng lối.

Biển xa em… em nhớ về mỗi tối
Từng vầng thơ nhức nhối trái tim yêu
Em khao khát biển ơi… anh mỗi chiều
Được ngắm biển rồi quạnh hiu em chịu.

Xa vắng biển trên đường đời có liệu
Được gặp nhau em đợi mãi em chờ
Dù thời gian có tóc bạc trắng phơ
Tình yêu biển phủ chờ ôm bờ cát.

Em yêu biển một tình yêu… bát ngát
Vệt sóng lòng mặn chát nhớ biển khơi
Đêm từng đêm em khắc khoải chơi vơi
Nhớ về biển rồi lặng rơi nước mắt.

Trên đây, chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ về thuyền và biển tha thiết và ngọt ngào. Hình ảnh thuyền và biển là tượng trưng của tình yêu đôi lứa đích thực. Đồng hành cùng Pud.edu.vn để theo dõi những bài thơ về biển nổi tiếng hấp dẫn hơn nữa nhé các bạn! Thân Ái!

Thơ Hay - Tags:
Sitemap | Mail