Tuyển chọn 101 bài thơ cô đơn về đêm, nỗi buồn dày xéo tâm can

Chọn lọc những bài thơ cô đơn về đêm hay, khiến bao người phải thổn thức rơi lệ. Đêm có lẽ là khoảng thời gian mà những trái tim cô đơn sợ hãi nhất bởi đó là thời điểm mà tình cảm lấn át lý trí, ban ngày mạnh mẽ bao nhiêu thì ban đêm yếu đuối bấy nhiêu, nỗi buồn, nỗi nhớ nhung giắng xé bấy nhiêu. Ngay dưới đây, mời các bạn cùng đọc và cảm nhận nỗi buồn của những người trong cuộc nhé.

Thơ cô đơn về đêm xúc động nhất

Đêm về, bao nhiêu kí ức, kỉ niệm ùa về, những nỗi nhớ nung trỗi dậy, đè nén khiến bạn ngộp thở. Những vần thơ cô đơn về đêm sẽ giúp bạn giãi bày, xoa dịu đi phần nào vết thương đang rỉ máu. Dưới đây là những bài thơ cô đơn hay, xúc động nhất.

Hẹn Ước

Nhặt bóng trăng khuya để ước mong.
Ngày vui khỏa lấp mối tơ lòng.
Chiều rơi nỗi nhớ buồn cô quạnh.
Nắng tắt ai còn mãi đợi trông.

Góp ánh trăng gầy Thơ với mộng.
Gom tàn thức trắng với đêm đông.
Em đi nắng tắt sầu cô lẻ.
Có nhớ Xuân về hẹn ước không.

Đêm Khuya

Đêm khắc khoải nghe chừng hiu quạnh
Gió xạc xào buốt lạnh trời vương
Nhành hoa trinh nữ bên đường
Còn e ấp nụ gửi thương vào lòng

Đêm lặng lẽ đôi dòng cầu nguyện
Cho tình em sẽ quyện chung đời
Duyên nồng đừng có rụng rơi
Như bao nỗi nhớ một thời vẫn trông

Đêm mòn mỏi hoa lòng muốn nở
Mưa rì rào lại ngỡ tình vang
Hoa cau sao cứ ngơ ngàng
Để ai liều lĩnh bắc thang hỏi trời

Đêm vắng lặng mây chơi cùng gió
Mắt em cười sáng tỏ bờ mi
Thương nhau thì hãy giữ ghì
Cho đêm trằn trọc xóa đi giận hờn

Thì Thầm Đêm Khuya

ĐÊM khuya rồi thôi mình ngủ đi anh
Đừng nói nữa những chuyện xưa đã cũ
Hãy lo về chuyện ngày mai mới mẻ
Làm thế nào cho cuộc sống khá lên

KHÔNG còn phải vợ chồng chia hai ngả
Người ở nhà, người hành lý ra đi
Đã nửa đời anh phiêu bạt muôn nơi
Vì nghiệp nghèo còn đeo anh chưa dứt

EM làm vợ nhưng chẳng giúp được chi
Nghĩ mà tủi cái thân mình ốm yếu
Làm cho anh thêm gánh nặng đôi vai
Để ngày đêm phải miệt mài lao động

CÀNG nghĩ lòng càng thương anh biết mấy
Suốt cuộc đời lam lũ bởi vợ con
Nhưng anh vẫn chưa một lần than khổ
Chỉ em buồn thương chồng lệ chào dâng

ĐÊM khuya rồi thôi hãy ngủ đi anh
Chuyện tương lai cứ dần dần ta tính
Rồi một ngày trời xanh kia thấu hiểu
Cho chúng mình không còn khổ nhé anh

Thơ Về Đêm Khuya

Thơ: Thao Thức
Đêm thao thức..nhớ nàng tội nghiệp
Giờ một mình ..ngoài bãi tha ma
Chắc nàng lạnh lắm đây mà
Bao năm rong ruổi cùng ta giữa trời

Thật buồn nhỉ tình đời oan ức
Khi khó khăn áp bứt đến cùng
Lỗi thường tình ngược lối chung
Ta đâu có phải thằng khùng thẩn thơ

Làm lương thiện nào ngờ bị ép
Phải chi nàng xinh đẹp đâu nào ?
Nhưng ta yêu quý biết bao
Miếng cơm manh áo đi vào làng phây

Cũng nhờ chiếc xe này nuôi sống
Sáu miệng ăn vu khống đâu nào?
Dù ta có lỗi phải chào
Hỏi thăm trước đã lại lao giựt liền.

Thương nàng quá ta điên đi mất
Mình có sai…đi trật luật mà
Ta năn nỉ mãi không tha
Ôm nàng về bỏ kho nhà CÔNG AN…!!!!

Trăng Khuya

Tác Giả: Nguyễn Ngọc Sáng
Đêm khuya không ngủ nhớ thương ai ?
Khắc khoải trong tim tiếng thở dài
Làm bạn cùng trăng đêm khuya lạnh
Hờ hững bờ vai dáng trang đài
Tím cả vùng trời bao kỷ niệm
Biết người còn nhớ mãnh trăng xưa
Đêm nay trăng lạnh màu sương khói
Lãng đãng buồn sao một kiếp người…!

Đêm Khuya

Đêm khuya vắng người ta say giấc ngủ .
Còn mình phương tranh thủ viết thơ tình .
Viết tặng ai ..phương hỏi lại lòng mình. .
Không lời đáp… vì chữ tình khó tả.

Phương sẽ viết rồi chia đi muôn ngã .
Nhờ cánh chim phân tỏa khắp nẻo đường .
Trong đôi mắt ẩn chứa nhiều tình thương.
Mong ai đó chung đường thơ.. hạnh phúc .

Niềm Tin Cho Em

Cảm ơn lời chúc giữa đêm khuya !
Nỗi nhớ ai kia đến dại khờ
Năm tháng dần trôi đời quạnh quẽ
Nỗi buồn dâng ngập một tứ thơ !

Ta biết ai kia hồn quạnh hiu !
đêm khuya hoang vắng nhớ thương nhiều
Nhưng lỡ đời ta làm lữ khách
Đành để mình em trong cô liêu !

Ta viết cho em một vầng thơ !
Gởi gấm hồn ta , Em giấc mơ
Kỷ niệm ngày xưa đừng phai nhạt
Ta sẻ đón em đến bến bờ !!!

Đêm Nay Tôi Buồn

Đêm khuya rồi sao nổi buồn lại đến
Nhiều suy tư làm lơ đễnh tâm hồn
Lo lắng chi, dạ cứ thấy bồn chồn
Buồn lại đến, phủ hoàng hôn đầy mắn

Ta ngu ngơ để nổi buồn thắt chặt
Cơn gió lùa nghe lạnh ngắt toàn thân
Tự trách mình để đầu óc phân vân
Mang tâm trạng cứ cân đong đo đếm

Chợt giật mình nghe canh khuya đã điểm
Nhìn xung quanh, tìm kiếm… chỉ có mình
Thêm màn đêm cứ lặng lẽ vô hình
Bơ vơ lắm bao lặng thinh không nói

Đêm khuya rồi, tự mình ta hờn dỗi
Hờn chính ta, hờn bóng tối phủ đầy
Nổi buồn nào cứ lẩn quẩn đâu đây
Ta tự cất chẳng ai hay ai biết

Đêm Buồn Khi Không Có Em …!

Đêm chầm chậm nối dài ra vô tận
Không có em lòng buồn anh thơ thẩn
Xa lắm xa ngàn trùng em khắc ẩn
Đẹp môi cười , mắt lạ giấu bân khuân

Mơ bóng em và mộng giấc tràn dâng
Theo dấu em về dạo khúc tình trần
Từng nhịp gõ ba kim thành thế trận
Thơ thay lời anh gởi đến thiên thần

Ngủ ngon nhé em tôi đừng vương bận
Giữa lặng câm không em dù vô tận
Anh ẩn mình vào thơ với nhạc ngân
Đêm theo cùng về nối bước em gần

Đêm không Em lời tình tràn bất tận
Chờ mong và ao ước … nhớ trào dâng …

Khúc Nhạc Buồn

Cảm ơn em tặng khúc nhạc buồn
Nén lòng cho lệ khỏi trào tuôn
Khắc khoải sầu rơi hồn lắng đọng
Si tình yêu dại kiếp ngông cuồng

Chẳng ai thương tưởng mình vẫn nhớ
Âm thầm lê bước lúc chiều buông
Đêm khuya ai oán từng nốt nhạc
Duyên phận hững hờ mỏng cánh chuồn

Đêm Đã Khuya Mà Sao Anh Chưa Ngủ?

Đêm đã khuya mà sao Anh chưa ngũ?
Mãi nhìn trăng như nhắn gởi cùng Ai
Nỗi nhớ thương xin dành lại đôi lời
Em chẳng trách, giận hờn chi cho tội

Đêm đã khuya mà sao Anh chưa ngũ?
Mãnh trăng buồn đang tỏ để đợi Ai
Khóm lá lay, bởi than vắng thở dài
Đèn lụi tắt,bởi đêm dài quá hạn

Đêm đã khuya Anh một mình ngóng đợi
Trăng hóa tình và gió cũng lặng thinh
Ngó lên trăng như tự trách chính mình
Đêm khuya vắng, sao giờ này chưa ngũ

Đêm tàn rồi Người ơi! mau đi ngũ
Nhìn lên cao Em cũng ngắm trăng tròn
Nhắn dùm Tôi đi ngũ nhé trăng ơi!
Không giờ rồi…. Người ơi mau đi ngũ……

Ðêm Nhớ Em

Dương Kiền*

Chào em, nhạc khúc màu xanh,
Tạ ơn em, giấc mộng lành, có nhau.
Chào em, tấu khúc nhiệm màu,
Ðêm thu Dạ Khúc, giọt sầu cũng vơi.
Chào em, âm hưởng của trời,
Tạ ơn em, suối nhạc đời, nhớ nhau

Đêm Nghe Gió Thì Thầm

Thái Thụy Vy

Rời tay ra trong đam mê thần thánh
Hồn thênh thang nương dấu yêu quay về
Lần chia tay như bao nhiêu đời trước
Đời của ta tim xước nát não nề
Lời của em xa xưa trong tiền kiếp
Nhờ gió đưa trăng sáng lối thề
Còn nhớ cơn hôn mê đồng thiếp
Vào nửa đêm trăng khuyết em về
Gió ơi, ta đang nghe em lần chót
Hờn dổi đi, tim ta bấc lụn tàn
Xin em cho ta nghe tình khúc
Một thuở hoang khai ở địa đàng
Rồi đêm mai ta ra đi lần cuối
Và dấu yêu ta khắc cốt cho nàng
Nàng đã ban ta đam mê thần thánh
Nầy gió ơi. xin hãy hắt cơn buồn*

Để Lời Hẹn Ước Sang Ngang

Đêm rồi thức với gió trăng
Nhớ ai nên nỗi dùng dằng cuối Thu ..
Ôi mùa Đông bước phiêu du
Nỡ đem tuyết giá giăng mù lối yêu …

Thềm khuya động lá hắt hiu
Bóng con chim nhỏ lạc chiều đẫm sương..
Hỏi người trải mấy mùa thương ?
Đông qua Đông tới.. dặm trường còn xa …?

Đường vào tim có phôi pha ?
Tóc xanh áo cũng nhạt nhòa thời gian..?
Nể lời hẹn ước sang ngang
Ngập ngừng.. sao cũng mấy hàng lệ buông …?

Thơ Tiến Loan

Trăng Buồn

Ai kia nối nhịp tơ đồng?
Ai mang dây buộc, bưởi bòng với nhau?
Tưởng rằng tình mãi ngàn sau
Hương thầm chưa đượm đã đau thắt lòng.

Nỗi buồn chợt đến, đâu mong!
Buồng khuya một bóng cô phòng từ đây.
Ngoài song héo hắt trăng gầy
Thương vầng nguyệt quế bóng mây che mờ.

Nỗi Buồn Đêm Khuya

Tác Giả: Đăng Phạm
Đêm khuya lặng lẽ cô đơn
Trông xa chỉ thấy chập chờn cánh chim
Không gian yên tĩnh im lìm
Rưng rưng giọt lệ, con tim đau buồn

Nhìn theo từng chú chuồng chuồng
Bay qua phiền muộn với muôn sự đời
Ước được như mây trên trời
Bay theo làn gió thảnh thơi nhẹ nhàng

Bước đi trên phố lang thang
Ngó về bên ấy lòng càng thêm đau
Ôi thay! Đau xót làm sao
Nở đành đối xử với nhau thế này

Cứ thế ngày lại qua ngày
Thời gian là thuốc chửa trầy vết thương
Hỡi ơi câu chuyện thê lương
Muốn quên nhưng vẫn vấn vương trong lòng.

Đêm Cô Đơn

Đêm một mình trong nổi vắng cô đơn
Em lang thang từng gốc nhỏ phố buồn
Tuyết rơi rơi thắm lạnh hồn viển xứ
Lại một mình đếm những ánh sao đêm

Em trách em cuộc đời bao sầu úa
Đất quê người đắng chác trong tim em
Hồn nặng trĩu nổi lòng nơi đất khách
Sống lạc loài của kiếp xa quê hương

Hàng Thông reo nghe đức đoạn não lòng
Trời về khuya chỉ có em sầu úa
Mây lang thang lơ lửng cả núi đồi
Trong đêm vắng một mình em bật khóc

Đêm hôm nây ngỏ hồn em trống vắng
Em uống giòng suối lệ đã cạn khô
Xứ người dõi mắt xa vời nhớ thương
Hồn em chết lặng đêm về đơn côi !

Trăng Khuyết

Huyền ảo khung trời vầng trăng khuyết
Bóng ai mơ màng giữa đêm khuya
Lung linh sông nước hồn mơ mộng
Rèm buông lơ lửng như trúc gọi vào thu

Thục nữ dáng yêu kiều buông từng nốt nhạc
Từng giọt buồn sợi nhớ sợi thương
Phải chăng thuyền mang nửa vầng trăng đi bán
Nên em buồn nốt nhạc cũng buồn theo

Thơ buồn về đêm cô đơn hay nhất

Dưới đây là những vần thơ buồn về đêm cô đơn mà chúng tôi đã dày công tổng hợp. Những vần thơ sẽ góp phần giúp bạn trút đi gánh nặng trong cảm, cảm thấy cuộc sống tươi đẹp, đáng sống hơn.

Đêm Mưa Buồn

Ở trong này trời cũng chợt đổ mưa
Nghe ngoài hiên cơn gió đùa khóm lá
Mưa đêm nay sao mưa buồn đến lạ
Từng giọt rơi nghiêng ngả đến nao lòng

Đêm mưa buồn ai có nhớ ai không?
Em nhớ hoài mối tình nồng thuở trước
Đêm trăng vàng trao nhau lời hẹn ước
Hứa trọn đời ta sánh bước bên nhau…

Nhưng ai ngờ ta lại phải xa nhau
Trong lòng em mãi đượm màu thương nhớ
Hình bóng anh bao tháng ngày ở đợ
Trong tim này hình dáng đó em mang

Mưa lạnh thêm bao thương nhớ võ vàng
Từng giọt châu cứ xếp hàng tuôn mãi
Một ngày kia sẽ mang anh trở lại
Ta cùng nhau ôm ấp mãi duyên đầu..

Thao Thức Đêm Đông

Cơn gió lạnh nhẹ len vào song cửa
Một mảnh tình trăn trở giữa đêm đông
Bao nhớ thương đan chặt cả cõi lòng
Người yêu dấu hoài mênh mông xa vắng.

Ngày không anh ngày buồn không ánh nắng
Đêm không anh đem trắng lệ trào tuôn
Thiếu tơ duyên hai đứa chẳng chung đường
Để năm tháng sầu vương màu ly biệt.

Gửi vào đông một mối tình tha thiết
Từng lời thơ da diết nỗi tương tư
Đợi chờ nhau tìm hạnh phúc trong mơ
Rồi tỉnh giấc thẫn thờ bao nuối tiếc.

Biển mênh mông cánh buồm trên sóng biếc
Đi về đâu mải miết giữa trùng khơi
Bến âm thầm gậm nhấm nỗi đơn côi
Đêm đông lạnh chơi vơi vùng kỷ niệm.

Lặng Lẽ Đêm Đông

Đêm lặng lẽ một mình trên nẻo tối
Giữa đông buồn lạc lối mảnh tình riêng
Gánh sầu thương trĩu nặng nỗi ưu phiền
Từng ảo ảnh truân chuyên miền nhung nhớ.

Hai lối mộng hai mảnh tình dang dở
Một niềm đau rạn vỡ cả con tim
Hồn đi hoang khi làn gió qua thềm
Vầng trăng vỡ trời đêm buồn trống vắng.

Nghe bi thương tiếng côn trùng gọi bạn
Nhạn lạc bầy xao xác cuối trời xa
Dư hương xưa đẫm lệ máu nhạt nhòa
Dòng ký ức vỡ òa trong nuối tiếc.

Đêm chông chênh giấc mộng tình ly biệt
Đoạn đường trần da diết khối tương tư
Một trời sầu phủ kín những trang thơ
Đêm lặng lẽ đợi chờ trong vô vọng.

Khúc Dạ Đêm

Em muốn gửi nụ hôn nồng ấm áp
Tới bên anh cùng thắp sáng nụ yêu
Tan vào nhau ta dệt khúc tình phiêu
Trao hơi ấm bao điều ta thủ thỉ….

Đêm khuya khoắt tiếng côn trùng rên rỉ
Hòa giấc say mộng mị với màn đêm
Gió mùa sang xào xạc rắc bên thềm
Sương lấp loáng êm đềm trăng thanh vắng

Anh có hay trong lòng buông nốt lặng
Nỗi tủi hờn mặn đắng ghép thành thơ
Người nơi xa sao mãi cứ hững hờ
Miền dấu ái dâng bờ môi khao khát

Em nhờ gió trao nụ hôn lên mắt
Để anh yêu khép chặt nét mi ngoan
Mơ về em ươm giấc mộng nồng nàn
Cùng phiêu lãng ngập tràn trong hương ái…

Mộng Vỡ

Em vẫn tưởng cứ mơ là sẽ đẹp
Mỗi đêm về mi khép nẻo đợi trông
Lối mộng quen đếm bước giữa mênh mông
Làn tóc rối bềnh bồng bờ vai nhỏ

Giấc mơ tan như sương trên lối cỏ
Đông hững hờ làn gió cũng mồ côi
Hương tình nồng phút chốc hóa xa xôi
Nhòa mắt lệ tan rồi bao kỷ niệm.

Mộng bình yên giá băng chiều mây tím
Thuở yêu đầu tìm kiếm giữa đêm hoang
Luyến lưu nhiều thì cũng lỡ ly tan
Lời thơ cũ bẽ bàng trong nuối tiếc.

Em cứ tưởng tình vẫn còn tha thiết
Gom yêu thương da diết gửi về xa
Ngược lối mùa ký ức đã phôi pha
Đêm trăng vỡ ngày hoa tàn rã cánh.

Xếp hành trang nặng oằn bao dư ảnh
Soi gương đời lành lạnh những tàn phai
Xin một lần trả hết nợ trót vay
Rồi lặng lẽ thả mây về cùng gió.

Thiên đường yêu một thời nằm yên đó
Mộng vỡ rồi vàng võ khỏang trời xưa
Vô thường như chuyện sớm nắng chiều mưa
Hoàng hôn xuống giao mùa tình phai sắc.

Khắc Khoải Đêm Đông

Từng cơn bấc lạc loài bên hiên vắng
Đông buông mành đêm trắng lạnh chơi vơi
Ngọn sầu đâu hoa tím ngã nghiêng rơi
Nghe nuối tiếc rã rời trong tiếc nuối.

Từ độ ấy đường đời chia hai lối
Gánh thương sầu còm cõi góc thời gian
Lời từ ly nghèn nghẹn nỗi trái ngang
Thương câu hát dở dang tình mới đẹp

Độc hành bước lối mòn sao chật hẹp
Tìm cho mình hồ điệp giấc uyên ương
Mộng úa tàn mắt lệ mãi còn vương
Môi mặn đắng đoạn trường hồn day dứt.

Cung ai oán tơ lòng nay đã đứt
Khắc khoải sầu thao thức giữa đêm đông
Thiên đường yêu ngày đó hóa hư không
Chỉ còn lại bão giông tràn biển nhớ.

Bôi xóa hết dư âm tình một thuở
Đợi sang mùa gột rửa bụi trần ai
Tìm bóng hình khóc mướn với thương vay
Đông buốt giá đọa đày câu duyên số.

Ngàn ký ức vùi sâu vào đáy mộ
Ta với người tao ngộ chỉ đêm mơ..

Đêm Đông

Đêm đông lạnh chìm sâu buốt giá
Chút hương tình hối hả em trao
Men say ân ái ngọt ngào
Xua tan giá lạnh xiết bao mặn nồng .

Chẳng còn sợ mùa đông băng tuyết
Trước ái tình quá tuyệt em ơi
Ngấm men chẳng thốt lên lời
Đắm chìm khát vọng lả lơi ru tình .

Con tim cứ rung rinh cháy bỏng
Khắp thân mình sức nóng tỏa lan
Dịu êm môi ấm nồng nàn
Hai thân quyện một chảy tan nhũn mềm .

Hương vị đó muốn thêm mãi mãi
Lãng quên đời nếm trải phong ba
Cảm ơn thân thể ngọc ngà
Tặng ta giây phút thăng hoa ĐÔNG VỀ!

Mưa Đêm Tâm Sự

Thơ: Diệp Ly
Mưa day dứt len vào từng góc tối
Mưa buồn thương hờn dỗi với thời gian
Giọt tương tư giọt nhung nhớ tuôn tràn
Sầu lắng đọng chờ tàn cơn giông bão.

Đêm mờ mịt tâm tư càng áo não
Cây trơ cành chao đảo giữa phong ba
Từng niềm đau trong mưa gió vỡ òa
Dòng lệ đổ xót xa vì cách trở.

Sóng đời xô bờ yêu giờ đã lở
Nghe lời thương nức nở khóc tình xa
Mưa tan chưa mà mắt vẫn lệ nhòa
Đàn lỗi nhịp tình ca đành dang dở.

Đêm buông trôi nghe mưa buồn than thở
Niềm cô đơn tan vỡ cả khung trời
Con thuyền tình chìm đắm giữa biển khơi
Mưa tâm sự cho đời thôi đơn lạnh.

Mưa Đêm

Thơ: Nguyễn Minh Ngọc
Ơ kìa…những giọt mưa đêm
Gợi chi chuyện cũ êm đềm thoảng bay
Một thời ôm ấp vòng tay
Xin đừng nhắc nữa lòng này đau thêm

Giờ ai hạnh phúc ấm êm
Để ta ở lại với niềm riêng mang
Phận duyên sao quá bẽ bàng
Vần thơ cứ mãi thở than nỗi buồn

Ước gì mưa đó trôi luôn
Nắng làm khô lệ khỏi tuôn tháng ngày
Gió à…thôi nhé từ nay
Đừng đem mây đến chốn này làm mưa.

Mưa Đêm

Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Khuya về em với mình em
Cộng thêm cái bóng thành đêm lạnh lùng
Đêm khuya nghe tiếng thạch sùng
Thương ai tắc lưỡi ngập ngừng trong đêm

Giờ đây chăn ấm gối êm
Bên người tình mới ai thèm nhớ ai
Mình em thức với đêm dài
Lệ rơi lã chã như ngoài trời mưa

Anh có còn nhớ ngày xưa
Khi yêu anh hứa đón đưa trọn đời
Giờ đây anh đã nuốt lời
Bỏ em ở lại chơi vơi một mình

Bạc như vôi ấy là tình
Người ta phụ bạc sao mình vẫn yêu
Bây giờ mình với cô liêu
Thân em sớm sớm chiều chiều cô đơn

Còn chi đâu nữa giận hờn
Còn chi đâu nữa thiệt hơn trong đời
Em ngồi đây đếm mưa rơi
Khi nào mưa tạnh cho vơi nỗi buồn.

 Mưa Đêm

Tác giả: Quang Trần
Tí tách ngoài hiên mưa đã rơi
Đèn khuya hiu hắt đứng trông vời
Cô đơn chiếc bóng mờ hư ảnh
Lạnh lẽo thu mình trong gió tơi …

Mưa xé màn đêm … mưa lả lơi
Triền miên ru khúc nhạc chơi vơi
Mưa hòa giọt lệ chàng du đãng
Nhỏ chút buồn trôi lớp bụi đời …

Mưa đến đêm nay cũng vội vàng
Như lần hẹn trước buổi thu sang
Mưa hay nước mắt người cô phụ
Khóc cuộc tình đau kiếp lỡ làng …

Căn gác nằm yên nghe tiếng đêm
Lời mưa rả rích vọng bên thềm
Lê thê những nốt trầm khe khẽ
Lặng lẽ theo về nơi lãng quên …

 Mưa Đêm Mùa Hạ

Tác giả: Việt Cường
Đêm tưng hửng… mưa rào mùa Hạ
Hạt mưa buồn trên lá ngu ngơ
Lắt lay khuấy động thời giờ
Âm thanh trầm lặng ngẩn ngơ tiếng lòng

Mưa não ruột long đong ngõ nhỏ
Trượt trên cành vò võ thở than
Vòng vo trỗi nhịp cung đàn
Lạc cung tan tác lan man chẳng dừng

Mưa đẫm lệ rưng rưng khoé mắt
Mưa trùng phùng góp nhặt nỗi đau
Mưa đêm…hắt hủi gợi sầu
Mưa tuôn…khắc khoải tìm câu hoạ vần.

 Mưa Lạnh

Tác giả: Nguyễn Đức Toàn
Nửa đêm nghe tiếng mưa rơi
Tưởng như nghe tiếng đất trời giao duyên
Một mình thao thức trọn đêm
Hạt mưa tí tách ướt mềm tim em.

Ào ào gió rít ngoài thềm
Nghe mưa gõ nhịp triền miên mà buồn
Nghẹn ngào nước mắt em tuôn
Ướt đầm gối chiếc, lệ buồn nhớ anh.

Sáng nay mưa tạnh, trời xanh
Nhìn con chim hót trên cành líu lo
Một mình em nghĩ vẩn vơ
Nơi xa anh có đợi chờ tin em.

Có buồn thao thức trọn đêm
Có nghe mưa lạnh ngoài hiên gió lùa
Có thương em gái đợi chờ
Có mong xuân đến để về bên em.

Đừng cười em quá nhỏ nhen
Chỉ vì thương nhớ mà quên mọi người
Cho dù ai có chê cười
Thì em vẫn nhớ, thương người em yêu !

 Mưa Đêm

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi
Mưa đêm ướt đẫm vần thơ
Bóng em thấp thoáng trong mơ ngỡ ngàng
Lỡ làng một mối tình thơ
Bơ vơ lạc bước để giờ nhớ thương

Vấn vương reo rắc hạt sầu
Ngày xưa ta lỡ gặp nhau làm gì
Mưa đêm rơi mãi làm chi
Cho trăng không tỏ đường đi ngày nào

Ngày xưa vào một đêm trăng
Mình cùng thề hẹn là rằng lên đôi
Bây giờ còn lại mình tôi
Trăng kia cũng trốn đi rồi trăng ơi

Đời em là một đóa hồng
Còn tôi số kiếp bềnh bồng mây trôi
Giờ thôi chẳng ước mơ gì
Mặc mưa hay nắng tôi đi một mình.

Tiếng Mưa Đêm

Tác giả: Huệ Hương
Nửa đêm chợt thấy mưa về
Trái tim thổn thức bốn bề bơ vơ
Lắng tai tích tắc đồng hồ
Bởi duyên lỡ phận giấc mơ cũng nhòa.

Non hồng búp nở thành hoa
Mưa buồn rải rác lòng ta cũng sầu
Đèn mờ đứng giữa đêm thâu
Muốn khoe hơi ấm, sắc màu là đây.

Lẩn trong ký ức tháng ngày
Tình đầu đã mấy vơi đầy nhớ thương
Buốt lòng, mưa gió tha hương
Mong manh khung cửa nhớ thương ai hoài.

 Mưa Nửa Đêm

Tác giả: Thanh Trần
Nửa đêm trăng khuyết u buồn
Vì trời bỗng đổ mưa tuôn bất ngờ
Mây trôi dáng vẻ thẫn thờ
Sao hôm lạc lõng bơ vơ giữa trời

Mong cho mau tạnh mưa ơi
Giữa khuya từng giọt tả tơi héo sầu
Gió đưa mây thổi về đâu
Để mây đơn lẻ đêm thâu não nề

Giờ đây lẻ bóng đi về
Người ta hạnh phúc gần kề bên ai
Vẫn nghe thổn thức bên tai
Em về bên ấy…ngày mai anh à

Trong đêm mơ ánh trăng ngà
Cũng là ngày đó…em xa anh rồi.

Tâm Sự Với Em

Thơ: Lê Hoàng
Mưa ngoài trời …rả rích mãi khôn nguôi
Đêm thổn thức…hồn chơi vơi đến lạ
Cơn gió thổi ngang vội vã
Thủ thỉ bên tai ….anh đã quên sao ?

Tim quặn đau ..trông giây phút ngọt ngào !
Mình se sắt gửi trao nhau tất cả
Chỉ biết …trào dâng cõi dạ
Nỗi nhớ mong đầy …thương quá là thương.

Muốn bên em …ấp ủ giấc mơ hường
Gieo mộng đẹp …trên con đường ân ái
Anh vẫn chờ mong khắc khoải
Ta sẽ về chung …nơi lối hẹn hò

Em biết rằng …đêm nức nở lạnh co
Một chiếc bóng …cứ thập thò ẩn hiện
Hình dáng nàng thơ trìu mến
Tâm sự với ai …tìm kiếm làm gì ?

Cô Phụ Và Cơn Mưa Đêm

Thơ: Bành Thị Nòi
Mưa về phủ giấc mơ hoang
Thương lòng cô phụ ngỡ ngàng vì duyên
Thả rơi một chút ưu phiền
Hòa trôi theo bọt bên miền cuồng phong.

Mưa trôi buông một cõi lòng
Cùng cơn mê hoặc giấc nồng vỡ tan
Bỗng sa ngấn lệ căng tràn
Tình du viễn xứ trăm ngàn rủi may.

Ghì lòng ôm nỗi đắng cay
Làn môi chợt ướt giữa ngày nắng thu
Lẽ đời thỏa trí mộng du
Qua bao bể khổ sầu tư một mình.

Bao giờ thôi hết nhục vinh
Cho tâm thanh thản bóng hình buông khơi
Để vui với giấc mơ đời
Làn mưa đêm vắng cũng rời xa đi.

Trăn Trở

Màn đêm là của những nỗi buồn
Thêm vào một chút giọt sầu tuôn
Ta người lữ khách bao chìm nỗi
Trăm lối nẻo đi vạn dặm đường…

Vương chút suy tư nặng nỗi niềm
Tìm em phương đó mãi trong tim
Đèn khuya leo lét ánh đường cũ
Thương kẻ ôm hoài mộng cỏ lau…

Nghe gió nhắn mây chút tâm tình
Em đừng thức dậy trước bình minh
Màn đêm hư ảo đầy trăn trở
Rượu – mây – trăng – gió quên tủi hờn…

Mưa Khuya

Đêm đã khuya mà mưa vẫn rơi
Mưa khuya buồn giá buốt tim côi
Pha chung trà nóng ngồi tư lự
Chỉ một mình sao quá lẻ loi

Buông tiếng thở dài theo tiếng mưa
Lòng ta lai nhớ chuyện ngày xưa
Dư âm khơi gợi buồn sâu lắng
Tủi phận thân mình đêm gió mưa

Người dẫu bây giờ đã cách xa
Tình kia vẫn đậm có đâu nhòa
Hương xưa còn đó buồn cô quạnh
Chiếc bóng đêm về lạnh gối chăn

Thức trắng thâu đêm dưới ánh đèn
Thoáng nghe vang vọng tiếng đàn đêm
Buồn theo khúc nhạc sầu lẻ bóng
Đàn hát lời ca quá não nề

Mưa rơi thì mưa cứ rơi
Ta buồn cứ để mặc ta buồn
Giọt mưa gí tách khơi niềm nhớ
Người đã xa rồi ….lệ mặn môi…..

Đêm Nay Tôi Lại Buồn

Đêm khuya rồi sao nổi buồn lại đến
Nhiều suy tư làm lơ đễnh tâm hồn
Lo lắng chi, dạ cứ thấy bồn chồn
Buồn lại đến, phủ hoàng hôn đầy mắt

Ta ngu ngơ để nổi buồn thắt chặt
Cơn gió lùa nghe lạnh ngắt toàn thân
Tự trách mình để đầu óc phân vân
Mang tâm trạng cứ cân đong đo đếm

Chợt giật mình nghe canh khuya đã điểm
Nhìn xung quanh, tìm kiếm… chỉ có mình
Thêm màn đêm cứ lặng lẽ vô hình
Bơ vơ lắm bao lặng thinh không nói

Đêm khuya rồi, tự mình ta hờn dỗi
Hờn chính ta, hờn bóng tối phủ đầy
Nổi buồn nào cứ lẩn quẩn đâu đây
Ta tự cất chẳng ai hay ai biết

Trên đây là những vần thơ cô đơn về đêm hay, xúc động nhất. Pud.edu.vn luôn sẻ chia tâm trạng của bạn, giúp giãi bày nỗi lòng, tâm tư cảm xúc của bạn, mời các bạn đừng bỏ lỡ những vần thơ hay, những câu nói ý nghĩa nhất trên trang nhé. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết trên. Thân ái!

Thơ Hay - Tags:
Sitemap | Mail