122+ bài thơ hay về tình bạn buồn sâu sắc nhất mọi thời đại

Những bài thơ hay về tình bạn buồn sẽ cho bạn những suy ngẫm quý giá về người bạn thân của mình. Họ chính là người luôn kề vai sát cánh, ủng hộ và bảo vệ ta mỗi khi ta sai lầm. Dù nhiều lúc có cãi vã nhưng tất cả lại làm nên những kỉ niệm đẹp trong lòng bạn.

Thời gian qua đi, những xung đột giữa các bạn xảy ra càng nhiều khiến cho tình bạn trở nên rạn nứt và bạn cảm thấy mệt mỏi bế tắc. Không sao những bài thơ hay về tình bạn sẽ là một điểm đến giúp bạn nhẹ nhàng hơn đấy!

66+ bài thơ hay về tình bạn buồn được share khủng

Thơ hay về tình bạn buồn luôn ẩn chứa những nỗi niềm và tâm sự khiến cho bất cứ ai đọc được cũng thấy thương cảm sâu sắc. Hãy chia sẻ những bài thơ hay về tình bạn này chắc chắn người bạn thân của bạn sẽ thấu hiểu được tâm trạng và tình cảm chân thành của bạn đấy! Cùng theo dõi nhé!

Tình Bạn

Năm tháng cứ đầy lên. Tình bạn
Cũng đầy lên những kỷ niệm thân yêu
Những mẩu thư viết vội cuối chiều
Gài lên cửa, đợi người về sẽ đọc
Trong cả những ước mơ ta không đơn độc
Có bạn thân bên cạnh cùng mơ
Cùng luận bàn về thời cuộc… ngây thơ
Cùng tưởng tượng bao điều ngốc nghếch
Cùng kể cho nhau câu chuyện không đoạn kết
Về mối tình chớm nở trong tim
Và một vài lần ta bỗng lặng im
Cứ ngồi thế đến khi chiều tắt nắng
Bạn thân ơi, dù ở nơi xa vắng
Chưa bao giờ tôi thấy bạn rời tôi
Khi tôi vui cũng nghe tiếng bạn cười
Khi đau đớn, tôi nhìn ra cửa sổ
Những tin nhắn bay qua khung cửa
Chạm vào tôi âu yếm, vỗ về
Trái tim tôi vui sướng lắng nghe
Lời lặng lẽ bạn gửi bằng ý nghĩ
Tình bạn có bền hơn tình yêu không nhỉ?
Chẳng đam mê, cuồng dại trong hồn
Chẳng nhớ nhung tím thẫm cả hoàng hôn
Chẳng làm má rực lên màu lửa
Tình bạn là ngôi nhà không khóa cửa
Ta bước vào nào ngại ngần gì
Nhận ấm êm rồi lại bước chân đi
Đường xa lắc tìm riêng mình hạnh phúc…

Mình Và Cậu

Ta là bạn và suốt đời là bạn
Dẫu thời gian chan chứa mối duyên thừa
Mình và cậu đâu có những chiều mưa
Hay nhớ nhung khi gió thu vừa đến
Nếu cậu buồn mình sẽ ở cạnh bên
Đem cho cậu đôi ba lời chia sẻ
Với tấm lòng và một câu mắng nhẹ
Mạnh mẽ lên, không lẽ cứ khóc hoài
Mình với cậu chỉ có thể vậy thôi
Nếu tóc cậu gió vô tình làm rối
Mình sẽ mắng gió đi đâu mà vội
Rồi đôi tay cậu hãy vuốt tóc mềm
Mình với cậu sẽ chẳng có gì thêm
Ngoài tình bạn bao la không bờ bến
Lỡ cậu mệt hãy nhắn cho mình đến
Nhưng vai mình cậu không thể tựa lên
Cậu biết rồi mà sao cứ gọi tên
Trong giấc mơ chuyện yêu đương vô nghĩa
Mình là bạn đừng lạc trong cơn mộng
Nếu tặng hoa xin đừng tặng hoa hồng

Lưng Chừng

Lá vàng lưng chừng rơi
Lưng chừng em với tôi
Tình yêu hay tình bạn
Mà những lúc gặp em
Mắt nhìn nhau bối rối
Đôi môi im phăng phắc
Chẳng nói được lời nào
Ta quen nhau bao tháng
Gặp gỡ nhau bao ngày
Mà chẳng nói lời say
Chỉ lưng chừng giáp mặt
Giữa đôi bờ là biển
Bao la và mênh mông
Giữa đôi mình không sóng
Sao nghìn trùng cách ngăn
Có một điều khó nói
Mà em không chịu thưa
Nên tôi không thèm biết
Cứ để hoài trong tim.
Khi xưa không yêu em
Tôi lại được đi cùng
Bây giờ tình đã thốt
Sao đường về không chung
Em ơi xin hãy nói
Nói một lời đi em
Cho dù là vô nghĩa
Hay tiếng từ trái tim

Tôi Và Anh

Mình lớn rồi năm tháng cũng trôi mau
Kỷ niệm xưa chắc không thể phai màu
Anh và tôi là bạn đồng trang lứa
Ra tử vào sinh máu lửa bên nhau
Tôi ngồi đây… nhớ kỷ niệm thời xưa
Thời lấm lem đâu ngại nắng với mưa
Bữa đói bữa no – lo từng đồng bạc
Bát cơm một màu, điếu thuốc chia đôi
Thời gian trôi rồi hai đứa hai nơi
Đời nghiệt ngã, tôi – anh không cùng hướng
Nhưng anh hỡi! Mặc đi đừng nghĩ ngợi
Nơi quê nhà đừng quên kẻ tha phương
Tôi và anh mỗi đứa một con đường
Con đường nào cũng trập trùng sương gió
Những bẫy to miếng mồi luôn hiện rõ
Cuộc đời này vốn dĩ chẳng là mơ
Ta hãy sống cho trọn từng hơi thở
Mặc khó khăn, vấp ngã hãy đứng lên
Bầu nhiệt huyết thuở xưa ta còn đó
Quả đất tròn, ta sẽ gặp lại nhau…

Đâu Rồi Cố Nhân?

Bạn hỡi! Ta về đâu?
Khi xa buổi ban đầu
Mái trường xưa lặng lẽ
Áo bạc màu đã lâu
Từng mùa phượng đơm hoa
Mùa áo trắng nhạt nhòa
Mưa chiều phôi phai xóa
Dấu chân người in qua
Dòng đời trôi lặng lẽ
Thời gian khẽ đong đưa
Đời dạt trôi tám hướng
Biết nói sao cho vừa?
Tôi vẫn nhớ những chiều
Kể về chuyện tình yêu
Thời ngây ngô xa vắng
Rượu sưởi nồng ánh trăng
Hay những lúc lặng thinh
Chẳng ai nói một lời
Nghĩ suy về hoài bão
Những gian khổ cuộc đời
Chiều nay rơi mưa bụi
Phượng trải hồng gót chân
Chạnh lòng, tôi chợt tủi
Ôi đâu rồi cố nhân?

Bạn Bè Ơi

Sau những vui buồn mình phải chia xa
Bạn bè ơi, biết bao giờ gặp lại?
Đường đến tôi là con đường xa ngái
Nẻo tôi về dài hơn cả một chuyến bay
Yêu thương này tôi khắc lên bàn tay
Lằn chỉ tay nát nhàu ẩn hiện
Đường “bạn hữu” ở đâu, nào ai biết!
Nắm tay vào vẽ một nét bình yên
Ở nơi xa, khi băng giá triền miên
Tôi gắng giữ cho trái tim ấm áp
Da dẫu xạm đi, bàn tay khô ráp
Giữ trên môi trong trẻo một nét cười
Để mai này, lỡ bạn gặp tôi
Sẽ nhận ngay ra nụ cười thơ thuở ấy
Sẽ nghe trong ta ấm nồng lửa cháy
Nhóm lên bằng năm tháng, ngọt ngào ơi!

Rồi Sẽ Có Một Ngày Ta Ngoái Lại

Rồi sẽ có một ngày ta ngoái lại
Bạn bè ơi, khi ấy có còn nhau?
Cơn lốc đời đưa đẩy bạn về đâu
Ta ngoái lại tìm nhau, e mất dấu!
Ta ngoái lại tìm nhau, mong ẩn náu
Góc bạn bè yên ấm, cảm thông ơi!
Ta ngoái lại rụng rời đôi cánh mỏi
Góc bạn bè tin cậy, bớt chơi vơi…
Ta ngoái lại tìm nhau, đừng sỏi đá
Đừng dập dìu chi nữa trái tim hoang
Thôi đừng nhớ đừng quên đừng xa vắng
Xin một lần tha thứ thuở lang thang!
Tha thứ nhé, bạn ơi, ngày cay đắng
Ta quẩn quanh nuôi giữ xót xa mình
Tha thứ nhé những niềm vui không vóc dáng
Thủa yêu mê bè bạn khuất xa dần…
Rồi sẽ có một ngày, sau tháng ngày dâu bể
Chúng mình cùng ngoái lại tìm nhau
Ta nói yêu thương khi mắt đổi thay màu
Bàn tay héo cầm lâu cho ấm mãi

Tình Bạn

Tôi đã có những ngày không nơi trú ẩn
Bởi linh hồn kia đã vô tận nỗi buồn
Nắng tốt tươi nhưng lòng tôi cô độc
Trốn nơi nào rét mướt cũng vây quanh
May mắn quá vẫn còn nơi tin cậy
Không phải tình nhân
cũng chẳng phải gia đình
Đơn giản lắm chỉ là người bạn
Một người anh rộng lượng nghĩa và tình
Một lời khuyên răn, một câu an ủi
Dịu dàng như bóng mát của vòm xanh
Tôi cúi xuống níu dây giày siết lại
Tự tin hơn mỗi nước bộ hành
Vâng, đời sống cần tâm hồn chia sẻ
Thắp lửa cho nhau lúc lạc bến xa bờ

Ra Trường

Mơ gì em một thời đã qua
Một thời ước mơ thành cổ tích
Một thời điểm năm là nước mắt
Giọt tím buồn rơi trên cánh hoa xinh
Em ngồi đây, nghĩ về bạn, về mình
Cửa sổ mở tung, phượng xoè năm cánh đỏ
Mực nhoè bẩn lần cuối cùng trên vở
Giữa sân trường một tiếng trống vương rơi
Biết bao giờ em trở lại, thầy ơi
Ai sẽ thay em trên ghế vẫn ngồi
Ai sẽ ngắt trộm hoa trong vườn thắm
Gai hồng tươi, tay ngượng giấu sau lưng?
Ai sẽ bước vui trong nắng tưng bừng
Vừa hết tiết đã vội quên lời thày mắng?
Và ai sẽ khóc đắng cay… Hành lang vắng
Gió xôn xao, lời an ủi ngọt ngào?

TOP 35+ bài thơ chia tay tình bạn tuổi học trò buồn nhức nhối

Chùm thơ chia tay tuổi học trò đầy cảm xúc lay động triệu trái tim bạn đọc. Thời áo dài trắng luôn là quãng thời gian đẹp đẽ và đáng nhớ nhất của đời người. Những tình bạn thiêng liêng cao quý luôn được nhiều người ngưỡng mộ nhất. Hãy theo dõi những bài thơ hay về tình bạn ngay nhé!

Hoa Chia Tay

Mùa xuân khe khẽ rủ nhau đi
Ve đến báo hiệu hè đang về
Phượng vĩ khoe mình trong nắng hạ
Bằng lăng tím huế đứng đợi chờ….
Sắp xa rồi kỷ niệm thời áo trắng
Tuổi mộng mơ ôm bao hoài bão
Bên thầy cô bên người bạn thân yêu
Những người bạn sớm chiều chung bước
Lòng bồi hồi không sao tả được
Những kỷ niệm buồn vui bên trang giấy
Chuyền tay nhau cùng viết vội mấy dòng
Những địa chỉ và ước mong ngày đoàn tụ
Thời gian trôi cuốn theo bao lời hứa
Soáy sâu vào dòng đời dang dở
Vẫn mong ngày đoàn tụ với bạn hiền
Mong có ngày dãi bày bao tâm sự
Chúc các bạn nơi đó phương xa
Hãy nhớ tới mùa chia tay nữa nhé
Đã đến rồi nhớ thời mình đã có
Dần hiện lên trong tâm trí mỗi người
Mùa hạ ơi xin tôi gửi đến người
Hãy mang tới những người bạn của tôi
Lời nhắn gửi từ nơi xa sôi cách trở
Lời trân thành chúc các bạn bình an
Với gia đình các bạn tràn hạnh phúc
Trong cuộc sống mong các bạn thành công
Mong các bạn hãy nhớ về tôi nhé
Dù một ít có thể … được không …?

Chia Tay Tuổi Học Trò

Bạn bè những giọt lệ rơi !
Bồi hồi xúc động nói lời chia tay
Thế là tạm biệt từ đây
Học trò lứa tuổi tràn đầy ước mơ
Mái trường kỷ niệm tuổi thơ
Hàng cây phượng vĩ bao giờ tôi quên !
Biết bao kỷ niệm không tên
Thầy cô với cả bạn hiền ngày xưa
Phượng hồng rực lửa ước mơ
Bạn xưa cùng lớp bây giờ nơi đâu ?
Nhớ trời tháng bảy mưa ngâu
Chạy mưa cùng đội trên đầu lá sen
Nhớ con đường nhỏ thân quen !
Tình yêu chớm nở mang tên học trò!

Xúc cảm chia tay ngày cuối cấp 3

Sân trường rợp cỏ heo may
Tuổi thơ yêu dấu những ngày học sinh
Có thầy cô rất chân tình
Có lời bè bạn cùng mình vui chơi
Thầy cô giáo cả cuộc đời
Như vì sao sáng trên trời yêu thương
Trải bao nắng gió mưa sương
Dẫn em đi suốt con đường đã qua
Cả cuộc đời dạy cấp ba
Thầy cô như thể là cha mẹ hiền
Có những lúc thấy muộn phiền
Chúng em én nhỏ tập chuyền ngây thơ
Có những lúc thấy bơ vơ
Trên con đường học ước mơ của mình
Thầy cô đến rất chân tình
Là người lái đò dáng hình thân yêu
Thời gian tới sẽ xóa nhiều
Bao nhiêu kỷ niệm những điều đã qua
Cô ơi chớ có xót xa
Đây bài thơ nhỏ làm quà chia tay

Không đề

Mai đây thôi ta còn là ai nữa
Bạn cũ xa rồi trường cũng đã đổi thay
Mỗi lúc buồn chắc chẳng có ai hay
Còn đâu nữa những đắng cay sẻ nửa
Phải chi cuộc đời đừng chia thành nhiều cửa
Để bạn bè được ngồi nữa bên nhau
Nhưng duyên phận dù có đau đành chịu
Chỉ mong cuộc đời đứng níu bước chân ai
Tiết học cuối cùng của ai
Giọt nước mắt nghẹn ngào nơi khóe mắt
Yêu thương kia bao ngày góp nhặt
Gửi bạn bè gửi lại mái trường xưa
Ngậm ngùi giây phút biệt li
Kẻ ở người đi biết nói gì đỡ tủi
Chẳng ai rảnh để ngồi mà an ủi
Cứ sụt sùi khóc mãi chẳng chịu thôi…!!!

Tiếc

Liên hoan cuối năm đứa nào cũng khóc
Ghi ta buồn gảy điệu chia ly
Riêng mỗi tớ cố tình… cười sằng sặc
Sẽ lại gặp nhau… khóc để làm gì
Ấy nguýt dài… cái đồ tủ lạnh
Ra đó rồi cùng lớp nữa đâu
Đừng hòng mà than nhớ ai ngồi bên cạnh
Cứ nhăn nhở cười muốn cốc một cái vào đầu
Thế rồi tớ thi vào xây dựng
Thế rồi ấy lại chọn ngân hàng
Rủ nhau đi chơi,vẫn mạnh mồm nói cứng
Chả phải chia ai mỗi một cái bàn
Năm thứ hai,thứ ba,thứ bốn
Ngày dần trôi ấy cứ dần xa
Thi thoảng gặp vẫn chọc cười để bị lườm:cái đồ ba trợn
Sao tiếng cười tớ thấy phôi pha
Mấy thằng cu rủ nhau họp lớp
Nháy mắt cười:Nhớ đem đến người ngoài
Nghĩ vẫn vơ…tim tông xương bôm bốp
Nếu phải đem…người đó là ai?
Hôm họp lớp ấy đi cùng người lạ
Cao hơn tớ nhiều, chín chắn cũng hơn
Tớ bám riết mấy thằng cu hợp cạ
Cố che đi cảm giác hờn hờn
Chợt nghĩ về ngày liên hoan thuở đó
Thât ra thì…tớ khóc tơi bời
Thôi hết rồi, cái thằng khờ khốn khổ
Dấu diếm hoài… trót thương ấy, ấy ơi…!

Giờ chia tay

Tiếng trống trường vang lên vội vã,
Tôi bàng hoàng từ giã tuổi học sinh.
Dẫu dặn mình giờ chia tay sẽ đến,
Nhưng hồn tôi vẫn cuộn nỗi buồn thương!
Trách trái tim luôn vương sầu vạn cổ,
Hay trách thời gian chia cắt phũ phàng?
Trường lớp hỡi thôi giờ xa cách mãi,
Bạn bè ơi đâu còn đó thân thương?
Thầy cô ơi, giờ phải xa mãi mãi,
Biết bao giờ mới tìm được dáng quen?
Cánh hoa phượng hững hờ vương trước gió,
Có bóng ai lặng lẽ đứng sầu thương?
Có mắt ai tím buồn trong lớp học?
Có tim ai đau đớn buổi chia tay?

Không đề

Chỉ tiếng ve xôn xao cùng gió
Bằng lăng tím thì thào cơn mưa nhỏ
Buổi học cuối cùng len nhẹ vấn vương
Buổi học cuối cùng mọi thứ thân thương
Chiếc bảng đen nhuốm buồn màu phấn
Khung cửa sổ mơ màng trời mộng
Chợt giật mình tiếng thở thời gian
Buổi học cuối cùng chẳng tiếng râm ran
Hàng ghế đá lạnh người cơn mưa hạ
Những kỉ niệm một thời “xa lạ”
Xin gom vào kí ức trường xưa
Tạm biệt sân trường rơi hoa phượng
Tạm biệt bảng đen viên phấn ngả màu
Tạm biệt áo trắng một thời đi học
Gửi lời chào “tia nắng hạt mưa”

Không đề

Con đường cũ vẫn trải đầy nắng ấm
Tà áo dài cùng chiếc nón em nghiêng
Mắt ai ướt cho lòng ai chan chứa
Đã một thời giờ thành chuyện khó quên
Giờ ra chơi nhóm bạn cùng hàn thuyên
Đùa tinh nghịnh chuyện tình yêu vụng dại
Hoa chưa thắm tội tình chi vội hái
Hồn theo mây trong trẻo chẳng âu lo
Hè đã về sao ai nấy buồn xo
Giờ đã lớn sao tiếc chi môi thắm
Có giọt lệ chưa rơi trông thật nặng
Rồi ngày mai sẽ gặp lại nơi này.

Những câu thơ hay về tình bạn buồn, bạn đểu thâm thúy

Những bài thơ chọn bạn mà chơi mang những ý nghĩa và chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc sống và tình bạn thiêng liêng trên cuộc đời. Đôi khi chúng ta phải vấp ngã mới có thể phân biệt được ai mới là những người bạn đích thực của mình. Cùng nhau cảm nhận những bài thơ hay về tình bạn ngay dưới đây nhé!

# Miệng lưỡi đâu biết mà lường,
Âu cũng chấp nhận, thói thường ai hay.
Cuộc đời có trả có vay,
Bạn bè “ném đá dấu tay” làm gì!
Cuộc sống gặp gỡ mấy khi,
Đừng nên tư lợi những gì nhỏ nhen.
Tiền tài ai chẳng bon chen,
Việc gì phải dở trò hèn với nhau.
Miệng cười, dao xỉa đằng sau,
Bạn đểu lộ diện trước sau thôi mà.
Cái trò vừa đấm vừa xoa,
Ăn không nói có chẳng qua vì tiền.
Ân đền oán trả dĩ nhiên,
Cưa sừng làm nghé giả hiền, giả nai.
Thế nào đáng mặt anh tài,
Bán đi tình nghĩa vì vài đồng xu.
Khôn nhưng rút cuộc lại ngu,
Sống mất chữ tín, tiền bù được sao?
Bao nhiêu tình cảm gửi trao,
Giờ bạn trở mặt lẽ nào không cay.
Trách gì cái loại mặt dày,
Gieo gió gặp bão, sau này ngay thôi.
Đừng tin những kẻ múa môi,
Tiền đặt lên trước, thằng tồi không sai!

# Thương thay hai chữ bạn thân
Chút nắng chút gió đã dần hiện ra
Một khuôn mặt thật thối tha
Sẵn sàng đâm bạn như là chưa quen
Cuộc đời này lắm bon chen
Cũng đâu cần phải đểu hèn thế sao
Vô tình té ngã xuống ao
Bạn hiền tung đá làm phao cứu liền
Người ta cho bạn ấy tiền
Phải chăng bạn ấy đem liền chia ta
Hay là bạn ấy lánh xa
Bỏ ta cơm nguội bát cà lên men
Đừng buồn đừng trách quá đen
Tình bạn như thể ngọn đèn với tôi
Sáng lên khi gió nhẹ thôi
Gió to nó tắt mẹ rồi còn đâu
Đừng buồn hụt hẫng quá lâu
Chấp nhận hai chữ bớt sầu lòng ta
Vì sao cứ phải xót xa
Vì những kẻ đã làm ta đau lòng.

# Mình tin bạn là người tử tế
Chuyện vui, buồn đều kể cho nhau
Ngờ đâu tình bạn đổi màu
Người ta một nhát đâm sau lưng mình..
Lòng ta vẫn quang minh chính đại
Chẳng sợ gì tiếng lại lời qua
Tâm ta vốn sống thật thà
Chẳng thèm trách kẻ xấu xa làm gì..!
Thơ là viết vào khi cảm xúc
Để cho lòng một chút thảnh thơi
Đem văn chương ghép thành lời
Tặng thầy, tặng bạn xem chơi vậy mà…
Sao ai lại kêu ca trách móc
Lấy lời thơ châm chọc đắng cay
Giận hờn sao chẳng tỏ bày
Chị em hoà nhã bắt tay…thắm tình
Tôi đã cố lặng thinh chẳng nói
Mà bạn thì xỉa xói không thôi !
Lần này chịu hết nổi rồi
Viết thơ bày tỏ ..để tôi nhẹ lòng….

# Tuần trước vừa trúng con đề
Cầm mấy chục triệu hả hê tiêu sài
Bạn bè nhậu nhẹt lai rai
Tuyển thêm cả mấy chân dài rót bia
Bar sàn bay lắc tía lia
Mải mê tân sáng hôm kia mới về
Nhớ ra thằng bạn cùng quê
Gọi là có miếng da dê che cùng
Thọc tay vào túi phập phồng
Rút ra mới thấy ví không còn tiền
Lúc giàu chẳng nhớ bạn hiền
Khi nghèo nghĩ lại ưu phiền lắm thay
Gọi mấy thằng bạn cùng bay
Hỏi rằng tao khó cho vay ít tiền
Nghe vậy chúng nó cười hiền
Mày ngu thì chết đừng phiền đến tao
Ngậm ngùi nuốt cục tức vào
Lũ bè như thế thì tao đếch cần
Giờ còn mỗi đứa bạn thân
Nhẹ nhàng nó hỏi mày cần bao nhiêu
Tao còn một ít tiền tiêu
Đây mày cầm tạm không nhiều lắm đâu
Nghe xong mà rớt lệ sầu
Tự thấy xấu hổ từ sâu đáy lòng
Cũng vì ta kết bạn nhầm
Lúc giàu nó đến khó khăn nó rời
Ai ơi đừng có giống tôi
Hãy chọn bạn tốt mà chơi đến già.

# Lắm bạc muôn người sẽ ở bên
Tiền vung bạn hữu thấy luôn bền
Thâm tình quãng khó ôi là giả
Nặng nghĩa khi giàu ối quả nên
Hiện nghĩ tâm lành không kẻ đáp
Giờ suy dạ tốt chẳng ai đền
Nhìn ra thế tục toàn gian xảo
Đắng cảnh kim bằng thật dễ quên

# Tôi nghèo mới rõ bạn bè đâu
Bạn hữu làm tôi lắm cảnh sầu
Mãi bạn cùng tôi tình bỏ suối
Hoài tôi với bạn nghĩa quăng cầu
Tôi về bạn đến tàn muôn chữ
Bạn bảo tôi cười nát những câu
Ảo não lòng tôi đành mất bạn
Đời tôi tiếng bạn chẳng nơi đầu

# Bạn hỡi hay bè thấu hiểu ôi
Tình thâm nghĩa nặng quá quen rồi
Vung tiền lắm kẻ liền đi cận
Hết bạc bao người sẽ bảo thôi
Buổi tiệc nghèo không lần rẽ đến
Cà phê cốc chẳng bận qua ngồi
Riêng mình dại ngốc than gì hỡi
Nghĩ đẹp kim bằng gởi gió trôi

# Đổ lỗi làm chi tại số phần
Trên đời chớ mộng nghĩa cùng nhân
Lừa tôi kẻ thích cười bao bận
Dối bạn người vui thỏa những lần
Lạnh lẽo vì đâu nào giải đáp
Ưu phiền cớ hỡi chẳng bày phân
Tình chân một chữ giờ đang hiểu
Lắm bạc thì ai cũng ở gần

# Ở tại trên đời dõi mắt xem
Tiền không bạn hỡi chẳng đi kèm
Thân nghèo lắm kẻ hoài ôi lạ
Cảnh phú bao người mãi dạ em
Đẫm lệ dòng tuôn tình vứt bỏ
Nhòa châu suối chảy nghĩa đâu thèm
Buồn ghê tất cả tâm hồn nhạt
Sống chỉ kim tài vẫn vọng đem

# Nghĩa nặng kim tiền thứ điểm tô
Tình chân ánh bạc sẽ bên đồ
Thân nghèo bạn hữu lòng đang héo
Phận khổ kim bằng ý đã thô
Để rõ trên đời nay quá nhạt
Mà đem dạ tốt nỡ quăng hồ
Ơ thờ lặng bước vùi suy nghĩ
Cuộc sống trôi dòng mãi đẩy xô

# Tình thâm chỉ có chỗ sang giàu
Cảnh phú bao người sẽ cạnh nhau
Bỗng gặp chung đường ai chuyển bước
Và đi kế kẻ mặt thay màu
Vì tôi kém khổ người xa lạ
Để chuyện ta gần cũng né mau
Hiểu rõ trên đời thưa bạn tốt
Nhìn đi dạ đó lẽ đang nhàu.

# Thương thay hai chữ bạn thân
Chút nắng chút gió đã dần hiện ra
Một khuôn mặt thật thối tha
Sẵn sàng đâm bạn như là chưa quen
Cuộc đời này lắm bon chen
Cũng đâu cần phải đểu hèn thế sao
Vô tình té ngã xuống ao
Bạn hiền tung đá làm phao cứu liền
Người ta cho bạn ấy tiền
Phải chăng bạn ấy đem liền chia ta
Hay là bạn ấy lánh xa
Bỏ ta cơm nguội bát cà lên men
Đừng buồn đừng trách quá đen
Tình bạn như thể ngọn đèn với tôi
Sáng lên khi gió nhẹ thôi
Gió to nó tắt mẹ rồi còn đâu
Đừng buồn hụt hẫng quá lâu
Chấp nhận hai chữ bớt sầu lòng ta
Vì sao cứ phải xót xa
Vì những kẻ đã làm ta đau lòng.

Chùm thơ hay về tình bạn xấu hấp dẫn nhất mọi thời đại

Những bài thơ hay về tình bạn xấu sẽ cho bạn một góc nhìn khác về tình bạn thiêng liêng này. Cuộc sống muôn màu muôn vẻ khó để chúng ta có thể lường trước hết được mọi chuyện và tình bạn cũng vậy trước mặt thì thân thiết nhưng sau lưng lại muốn xô ngã chúng ta. Hãy dằn mặt những người bạn xấu này bằng những bài thơ hay về tình bạn này nhé!

TÂM SỰ

Tác giả: Nguyễn Thị Liên

Mình tin bạn là người tử tế
Chuyện vui, buồn đều kể cho nhau
Ngờ đâu tình bạn đổi màu
Người ta một nhát đâm sau lưng mình..
Lòng ta vẫn quang minh chính đại
Chẳng sợ gì tiếng lại lời qua
Tâm ta vốn sống thật thà
Chẳng thèm trách kẻ xấu xa làm gì..!
Thơ là viết vào khi cảm xúc
Để cho lòng một chút thảnh thơi
Đem văn chương ghép thành lời
Tặng thầy, tặng bạn xem chơi vậy mà…
Sao ai lại kêu ca trách móc
Lấy lời thơ châm chọc đắng cay
Giận hờn sao chẳng tỏ bày
Chị em hoà nhã bắt tay…thắm tình
Tôi đã cố lặng thinh chẳng nói
Mà bạn thì xỉa xói không thôi !
Lần này chịu hết nổi rồi
Viết thơ bày tỏ ..để tôi nhẹ lòng….

BẠN VỚI BÈ

Tác giả: Vô Tình

Tuần trước vừa trúng con đề
Cầm mấy chục triệu hả hê tiêu sài
Bạn bè nhậu nhẹt lai rai
Tuyển thêm cả mấy chân dài rót bia
Bar sàn bay lắc tía lia
Mải mê tân sáng hôm kia mới về
Nhớ ra thằng bạn cùng quê
Gọi là có miếng da dê che cùng
Thọc tay vào túi phập phồng
Rút ra mới thấy ví không còn tiền
Lúc giàu chẳng nhớ bạn hiền
Khi nghèo nghĩ lại ưu phiền lắm thay
Gọi mấy thằng bạn cùng bay
Hỏi rằng tao khó cho vay ít tiền
Nghe vậy chúng nó cười hiền
Mày ngu thì chết đừng phiền đến tao
Ngậm ngùi nuốt cục tức vào
Lũ bè như thế thì tao đếch cần
Giờ còn mỗi đứa bạn thân
Nhẹ nhàng nó hỏi mày cần bao nhiêu
Tao còn một ít tiền tiêu
Đây mày cầm tạm không nhiều lắm đâu
Nghe xong mà rớt lệ sầu
Tự thấy xấu hổ từ sâu đáy lòng
Cũng vì ta kết bạn nhầm
Lúc giàu nó đến khó khăn nó rời
Ai ơi đừng có giống tôi
Hãy chọn bạn tốt mà chơi đến già.

BẠN ĐỂU

Tác giả: Thầy giáo Hải

Miệng lưỡi đâu biết mà lường,
Âu cũng chấp nhận, thói thường ai hay.
Cuộc đời có trả có vay,
Bạn bè “ném đá dấu tay” làm gì!
Cuộc sống gặp gỡ mấy khi,
Đừng nên tư lợi những gì nhỏ nhen.
Tiền tài ai chẳng bon chen,
Việc gì phải dở trò hèn với nhau.
Miệng cười, dao xỉa đằng sau,
Bạn đểu lộ diện trước sau thôi mà.
Cái trò vừa đấm vừa xoa,
Ăn không nói có chẳng qua vì tiền.
Ân đền oán trả dĩ nhiên,
Cưa sừng làm nghé giả hiền, giả nai.
Thế nào đáng mặt anh tài,
Bán đi tình nghĩa vì vài đồng xu.
Khôn nhưng rút cuộc lại ngu,
Sống mất chữ tín, tiền bù được sao?
Bao nhiêu tình cảm gửi trao,
Giờ bạn trở mặt lẽ nào không cay.
Trách gì cái loại mặt dày,
Gieo gió gặp bão, sau này ngay thôi.
Đừng tin những kẻ múa môi,
Tiền đặt lên trước, thằng tồi không sai!

TÔI BẠN

Tôi nghèo mới rõ bạn bè đâu
Bạn hữu làm tôi lắm cảnh sầu
Mãi bạn cùng tôi tình bỏ suối
Hoài tôi với bạn nghĩa quăng cầu
Tôi về bạn đến tàn muôn chữ
Bạn bảo tôi cười nát những câu
Ảo não lòng tôi đành mất bạn
Đời tôi tiếng bạn chẳng nơi đầu

BẠN HAY BÈ

Bạn hỡi hay bè thấu hiểu ôi
Tình thâm nghĩa nặng quá quen rồi
Vung tiền lắm kẻ liền đi cận
Hết bạc bao người sẽ bảo thôi
Buổi tiệc nghèo không lần rẽ đến
Cà phê cốc chẳng bận qua ngồi
Riêng mình dại ngốc than gì hỡi
Nghĩ đẹp kim bằng gởi gió trôi

TRÁCH THÂN

Đổ lỗi làm chi tại số phần
Trên đời chớ mộng nghĩa cùng nhân
Lừa tôi kẻ thích cười bao bận
Dối bạn người vui thỏa những lần
Lạnh lẽo vì đâu nào giải đáp
Ưu phiền cớ hỡi chẳng bày phân
Tình chân một chữ giờ đang hiểu
Lắm bạc thì ai cũng ở gần

DÕI MẮT NHÌN ĐỜI

Ở tại trên đời dõi mắt xem
Tiền không bạn hỡi chẳng đi kèm
Thân nghèo lắm kẻ hoài ôi lạ
Cảnh phú bao người mãi dạ em
Đẫm lệ dòng tuôn tình vứt bỏ
Nhòa châu suối chảy nghĩa đâu thèm
Buồn ghê tất cả tâm hồn nhạt
Sống chỉ kim tài vẫn vọng đem

NGHĨA NẶNG DO TIỀN

Nghĩa nặng kim tiền thứ điểm tô
Tình chân ánh bạc sẽ bên đồ
Thân nghèo bạn hữu lòng đang héo
Phận khổ kim bằng ý đã thô
Để rõ trên đời nay quá nhạt
Mà đem dạ tốt nỡ quăng hồ
Ơ thờ lặng bước vùi suy nghĩ
Cuộc sống trôi dòng mãi đẩy xô

BẠN BÈ TỆ QUÁ

Tác giả: Hoang Ca

Thương thay hai chữ bạn thân
Chút nắng chút gió đã dần hiện ra
Một khuôn mặt thật thối tha
Sẵn sàng đâm bạn như là chưa quen
Cuộc đời này lắm bon chen
Cũng đâu cần phải đểu hèn thế sao
Vô tình té ngã xuống ao
Bạn hiền tung đá làm phao cứu liền
Người ta cho bạn ấy tiền
Phải chăng bạn ấy đem liền chia ta
Hay là bạn ấy lánh xa
Bỏ ta cơm nguội bát cà lên men
Đừng buồn đừng trách quá đen
Tình bạn như thể ngọn đèn với tôi
Sáng lên khi gió nhẹ thôi
Gió to nó tắt mẹ rồi còn đâu
Đừng buồn hụt hẫng quá lâu
Chấp nhận hai chữ bớt sầu lòng ta
Vì sao cứ phải xót xa
Vì những kẻ đã làm ta đau lòng.

KIM BẰNG BẠN HỮU

Lắm bạc muôn người sẽ ở bên
Tiền vung bạn hữu thấy luôn bền
Thâm tình quãng khó ôi là giả
Nặng nghĩa khi giàu ối quả nên
Hiện nghĩ tâm lành không kẻ đáp
Giờ suy dạ tốt chẳng ai đền
Nhìn ra thế tục toàn gian xảo
Đắng cảnh kim bằng thật dễ quên

Trên đây Pud.edu.vn đã dành tặng đến quý độc giả những bài thơ hay về tình bạn buồn sâu sắc lay động triệu trái tim. Tình bạn là một thứ tình cảm đẹp và trân quý nhất của cuộc đời, vì vậy chúng ta phải biết trân trọng và bảo vệ nó. Đồng hành cùng uct.edu.vn để theo dõi những bài viết hấp dẫn nhất nhé các bạn! Thân Ái!

Thơ Hay - Tags:
Sitemap | Mail