[Tập] thơ về cuộc sống bế tắc, không lối thoát buồn não nề

Thơ về cuộc sống bế tắc, mệt mỏi, buồn chán là những vần thơ khá tâm trạng. Cuộc sống đôi ki không như mơ, bao nhiêu khó khăn, thử thách buộc ta phải đối mặt và vượt qua: nào là gánh nặng về cuộc sống mưu sinh; gánh nặng về cơm áo gạo tiền; nào là áp lực trong công việc, thi cử và bao nhiêu áp lực, lo lắng khác khiến ta mệt mỏi, cảm thấy bế tắc.
Và đó cũng chính là lí do khiến những bài thơ về cuộc sống bế tắc sau đây ra đời. Cùng chia sẻ bạn nhé ! Biết đâu bạn lại tìm thấy tâm trạng mình qua từng lời thơ…

Chùm thơ về cuộc sống bế tắc không lối thoát đặc sắc

Sẽ chẳng có một ai muốn mình phải than vãn hay buồn bã cả, nhưng cuộc sống vốn dĩ không được như mong muốn, cho dù họ đã cố gắng hết sức mình rồi, vậy mà mọi chuyện vẫn không thay đổi, thậm chí còn có chiều hướng xấu đi khiến tâm trạng càng trở nên tồi tệ.

Trải lòng mình qua chùm thơ về cuộc sống bế tắc không lối thoát sau đây cũng là cách giúp bạn thư thái hơn chút đỉnh.

CUỘC SỐNG BẾ TẮC

( Khuyết danh)

Niềm thương trắc ẩn tựa mây bồng
Sự ái quay cuồng cảnh gió giông
Lối mộng đành cam vùi ngục tối
Khu tình đóng cửa nhốt xiềng gông
Thuyền mơ bóng nguyệt rằm luôn sáng
Biển ước trời dừng bão cứ trong
Thác đổ nào ngưng đời sụp nát…
Mưa dầm ám ảnh phận tàn vong

Bế Tắc

Tác giả: Nguyễn Văn Thái

Anh còn cất giấu lời thề
Đường trăng chưa ngỏ, sơn khê dặm ngàn

Sông sâu vắng bóng đò sang
Tà dương đổ sập chắn ngang mắt tầm

Gió trời tung vạt áo trần
Nghe như mưa chảy tới sân mịt mùng.

Đời Buồn

Cuộc sống ơi sao trôi lặng lẽ
Để ngày dài biết sẽ về đâu
Không tương lai, cuộc sống một màu
Toàn lo lắng và nỗi đau chất chứa.

Có phải chăng…cuộc sống không phép màu
Không san sẻ và không ai hiểu thấu?
Bao khó khăn vất vả một mình mình gánh chịu
Mọi lo lắng,gian truân trên đoạn đường đã qua.

Cuộc sống buồn cứ lặng lẽ trôi qua
Và bao đau khổ xót xa một mình
Cũng là một kiếp con người
Sao long đong chốn biển đời xa xôi

Cuộc đời như dòng nước trôi
Luôn vẫn tiếp diễn mà thôi hỡi đời !!!

Thế Sự

Thiên hạ đa đoan chuốc lấy phiền
Nhân tình thế thái lắm đảo điên
Lương tâm không quý bằng lương bổng
Đồng chí thua xa những đồng tiền

Tôn sư trọng đạo thành xa xỉ
Cứu nhân độ thế hóa vô duyên
Thủ thường an phận qua ngày tháng
Vô vi vui thú cảnh điền viên.

Đường đời muôn nẻo biết về đâu
Thế sự đảo điên rượu giải sầu
Phụ tử phu thê thời cách biệt
Thân bằng huynh đệ mấy tương giao

Nghĩa nhân liêm chính nào ai giữ
Tài lộc lợi danh lắm kẻ cầu.
Khinh trọng khen chê tùy miệng thế
Tín trung hiếu lễ lấy làm đầu.

Rượu Với Mình

Mặt trời đỏ rực phía xa.
Rượu đắng mặn môi với tâm ngà.
Sóng lòng cuồn cuộn như cào xé.
Chuốc mãi men say, rượu với mình.

Thủa ấy làm sao thật thanh bình.
Trai tài nhi nữ gái đồng trinh.
Nồng say men rượu trao tình ái
Tràn những yêu thương ngập men tình.

Cuối đông giá lạnh tim em ấm.
Ánh mắt trao tình anh ngỏ lời cầu hôn.
Tâm xúc động kề môi hôn cháy bỏng.
Khẽ mỉm cười nói tiếng yêu anh.

Rồi một sáng xuân về theo cánh én.
Áo cô dâu lướt nhẹ ngang thềm.
Em hạnh phúc bên tình yêu đôi lứa.
Rũ bỏ cuộc chơi với bạn hiền.

U Sầu Mình Ta

(Nguyễn Hải)

Tôi dạo phố cũng nỗi buồn sầu
Bước chân nặng nghìn cân lẽ lôi
Người từ đâu đến rồi lại đi
Để mình tôi ôm sầu vào tim

Tôi chớt khóc lệ dài trên mi
Đi qua phố vắng bóng tuổi hờn
Tôi nhìn lại bản thân u sầu
Mới biết rằng chỉ còn mình tôi

Rượu sầu chén đắng tìm quên lãng
Suy tư quên hết nỗi buồn này
Chắc có lẽ vì thân đã tàn
Nên người đã ngoảnh mặt làm ngơ

Đêm tây đô gió lạnh chợt thổi
Phố vàng … gió lạnh ….. tình tìm đâu
Tôi lang thang tìm về cuối đường
Vào cơn mê mãi mãi quên sầu ….

Thơ Chán Đời

Chán đời quá, muốn viết thơ ca cẩm
Vò đầu, tai, lẩm nhẩm mãi không ra.
Không định viết chỉ một lần chán nản
Viết không thành, đời chán gấp hai, ba!

Thơ Ngắn Chán Đời

Chán cho cái kiếp phù sinh
Chán cho cái cảnh thuyền tình éo le
Chán cho ta kẻ tình suy
Chán cho ta cứ sầu bi suốt đời!

Đời chán các ông đã đủ rồi!
Xin chán thêm nốt cái thằng tôi.
Cùng nhau tay dắt, cười xoà cái
Buồn vui bay hết. Chán đời?Thôi!

Chán đời cởi áo ta đi tắm
Kỳ sạch “trần gian” hết thối tha
Rũ bỏ “hong lưu” cho sạch sẽ
Dội gáo ” hương đồng” cho thảnh thơi.

Cuộc Sống Bế Tắc

Chán đời là cái cảnh mênh mang
Kẻ trước người sau lại vội vàng
Bước bước đi đi vào nắng rạng
Ăn ăn ngủ ngủ lúc trăng tàn

Kìa ngày cứ thế thêm ngày nữa
Tháng nọ rồi sau lại tháng sang
Đứng giữa chợ đời mua lại bán
Chán đời đang đến cảnh đăng quang

Những câu thơ hay về cuộc sống bế tắc bạn chia sẻ

Sau chùm thơ về cuộc sống vô thường,mời các bạn cùng xem qua những bài thơ tâm trạng viết về nỗi buồn trong cuộc đời, những khổ đau, u sầu trong cuộc sống qua những hồn thơ đầy cảm xúc. Chùm thơ về cuộc sống bế tắc mệt mỏi lo âu này tôi sưu tầm và tuyển chọn từ nhiều tác giả.

Chúc các bạn có những phút giây thật đẹp bên những vần thơ về cuộc sống hay và buồn bã, tâm trạng nhất!

NỖI ĐƠN CÔI

Thơ: Tùng Trần

Sống một mình ôm lấy nỗi đơn côi
Chẳng phải vì tiếc thương ngày xưa cũ
Mà chính là thấy niềm đau đã đủ
Nên chán chường không ấp ủ thêm thôi

Có những lần đáy dạ cũng chơi vơi
Bởi kí ức một thời còn đâu đó
Chợt vô tình làm vết thương vò võ
Se thắt lòng dù đã cố bỏ buông

Sống một mình thật sự cũng hơi buồn
Con người ai chẳng thèm thuồng hạnh phúc
Bằng trái tim đam mê đầy sôi sục
Nào đợi chờ một kết thúc bi thương

Chỉ tiếc thay đời trăm vạn con đường
Người khác nhau là lẽ thường vốn dĩ
Đâu phải ai cũng thập toàn hoàn mỹ
Kẻ vui cười người khổ lụy thế thôi

VU VƠ

Thơ: Lê Ngọc

Ta mệt lả giữa đường đời cay đắng
Chữ ân tình lại quá nặng người ơi
Tấm thân ta đang mệt mỏi rã rời
Câu thề ước cũng buông lơi vụn vỡ

Ta chỉ ước đời đừng vương chữ nợ
Trái tim này đừng thương nhớ về ai
Nghĩa ái ân không khắc khoải canh dài
Tuổi xuân cứ để phôi phai tàn lụi

Một ngày kia khi trăng tàn sau núi
Riêng mình ta cứ lầm lũi bước đi
Thế nhân kia nào đâu vướng bận gì
Bởi cuộc sống là buông đi tất cả.

TÔI ĐI TÌM TÔI

Thơ: Tùng Trần

Bao lâu rồi tôi đánh mất chính tôi
Sống buông xuôi theo dòng đời vội vã
Nỗi đau xưa khiến tim thành sỏi đá
Quên tiếng cười và cả chữ tương lai

Tôi đâu rồi..của ngày tháng thơ ngây?
Thuở hồn nhiên chẳng đoái hoài mơ mộng
Thời gian qua chỉ mình tôi một bóng
Cứ lặng thầm..hồn lạc lỏng bơ vơ

Tôi đâu rồi..bởi tan vỡ giấc mơ
Bao yêu thương phút ban đầu bỡ ngỡ
Đã tan rồi chuyện tình duyên một thuở
Đau đớn lòng trong hơi thở men cay

Mấy năm qua tôi sống kiếp đọa đày
Chợt hôm nay bổng thấy mình khờ dại
Nhớ nhung chi kí ức buồn tê tái
Đến lúc rồi..tôi tìm lại chính tôi.

ĐỜI NGƯỢC XUÔI

Thơ: Tùng Trần

Mệt mỏi rồi bao năm tháng ngược xuôi
Đã nếm đủ vị đời trong nước mắt
Dù cố gắng nâng niu và lượm nhặt
Từng nụ cười vẫn chẳng nắm chặt tay

Nhưng ông trời thì lại cứ mỉa mai
Luôn mang đến những đắng cay hờn tủi
Có nhiều khi âm thầm tôi tự hỏi
Mình đã sai và lầm lỗi chổ nào

Mà kéo dài theo năm tháng khổ đau
Bước chênh chao trên đường đời mấp mé
Kiếp nổi trôi bước chân trần cô lẻ
Chẳng biết mình rồi sẽ phải về đâu

Hay bẽ bàng giữa nơi chốn bể dâu
Là số phận không thể nào thoát được
Nên dẫu có bốn ba đời xuôi ngược
Mãi chỉ là dòng nước mắt tuôn rơi?

PHẢI KHÔNG AI..!!??

Thơ: Tùng Trần

Còn nhiều lắm những phận đời tay trắng
Vì cuộc đời chẳng may mắn như ai
Nên biết gì đến hai chữ tương lai
Đành phó mặc theo tháng ngày trôi nổi

Tuy chạnh lòng nhưng nào đâu dám nói
Khi biết rằng còn lắm giữa dòng đời
Giấu nỗi buồn mà nước mắt tuôn rơi
Nên đôi khi muốn có người đồng cảm

Cùng trút cạn nỗi niềm trong tâm khảm
Cho tâm hồn bớt ảm đạm thể lương
Để đôi chân mạnh bước tiếp chặn đường
Nơi đáy mắt chẳng còn vươn sầu lệ

Được mỉm cười không âm thầm câu nệ
Kiếp cơ hàn chỉ ước thế mà thôi
Chẳng cơ cầu hay mộng mị xa xôi
Phải không ai..những người cùng cảnh ngộ.

TRẢ VỀ MIỀN KÍ ỨC

Thơ: Tùng Trần

Biết lấy gì để lấp đầy khoảng trống
Khi mong chờ hi vọng đã vụt bay
Để lòng còn nghĩ đến chữ tương lai
Sau những gì đắng cay đời ban tặng

Phải chi sống đừng đặt tình quá nặng
Như bao người..cứ lẳng lặng dửng dưng
Quay lưng thôi là quên chữ đã từng
Thì đường đời đâu lưng chừng lỡ bước

Chỉ tiếc rằng thời gian nào quay ngược
Để con đường biết trước chọn lối đi
Đáy tâm hồn đâu đọng những sầu bi
Cũng chẳng phải chia ly điều mong muốn

Rồi hôm nay giữa dòng đời vạn hướng
Thấy chênh vênh lòng vướn nỗi muộn phiền
Chợt thấy thèm lắm hai chữ bình yên
Trả niềm đau trở về miền kí ức.

TÔI MUỐN QUÊN

Thơ: Tùng Trần

Tôi muốn quên những điều không vui vẻ
Nơi tâm hồn quạnh quẽ suốt bao năm
Quên nỗi đau nơi quá khứ lỗi lầm
Mà bấy lâu đã âm thầm rơi lệ

Tôi muốn quên một thời trong dâu bể
Quên lòng người sao quá dễ đổi thay
Tấm chân thành luôn mang chữ đắng cay
Người dối dang lại nối dài mĩ mãn

Tôi muốn quên như dòng sông khô cạn
Và chẳng còn lệ lai láng canh thâu
Cho con tim vơi hết nỗi đau sầu
Để quay về nơi bắt đầu cuộc sống

Tôi muốn quên thứ đã từng mơ mộng
Để đi tìm chút lắng đọng bình yên
Xoá tất cả những mệt mỏi ưu phiền
Con đường đi được cái quyền chọn lựa

Tôi muốn quên tháng ngày nào một thuở
Đã đọa đày mục rửa trái tim côi
Tôi muốn tìm lại hình bóng của tôi
Cho môi nở nụ cười dù nhợt nhạ

Tôi muốn quên nỗi đau và nước mắt
Dẫu bước đời hiu hắt kiếp quạnh hiu.

NHIỀU LÚC BUỒN

Thơ: Tùng Trần

Nhiều lúc buồn rồi nghĩ ngợi vu vơ
Lòng tự hỏi bến bờ nào hạnh phúc
Để thuyền đời tôi ghé dừng một lúc
Cho tâm hồn tìm được chút bình yên

Bao lâu rồi chôn kín nỗi niềm riêng
Tự dối mình để quên đi phiền muộn
Nhưng đôi khi lòng vẫn như sóng cuộn
Mang tâm hồn về một hướng chơi vơi

Vẫn biết rằng tất cả đã xa xôi
Những niềm vui nụ cười và nước mắt
Nếu cuộc đời ai cũng từng bất trắc
Nỗi niềm này có lẽ chắc cảm thông

Nhiều lúc buồn muốn được tựa dòng sông
Lững lờ trôi dẫu khi ròng lúc nổi
Nhưng chẳng hề biết gì là hờn dỗi
Mong cuộc đời bình lặng chỉ vậy thôi.

TÔI MUỐN

Thơ: Tùng Trần

Mệt mỏi rồi muốn tìm chốn bình yên
Để quên hết muộn phiền như gục ngã
Mà bấy lâu vẫn hằn chôn trong dạ
Cho tháng ngày buồn bã bớt chơi vơi

Có đôi lần muốn đi đến một nơi
Để tìm lại nụ cười tươi mát dịu
Chỉ thế thôi chẳng cần ai phải hiểu
Lòng không còn hứng chịu những xót xa

Biết bầu trời còn rộng lớn bao la
Nhưng tự hỏi đâu là nơi nương náo
Mà cuộc đời chẳng còn mưa giông bão
Cho tâm tư vơi thảm não u sầu

Phải chi mình được tựa cánh hải âu
Bay muôn nơi trên bầu trời cuối đất
Sống giản đơn cùng tháng ngày lây lất
Những nỗi niềm chôn cất tận mồ sâu.

Top 35+ bài thơ mệt mỏi, chán nản về cuộc sống buồn não nề

Cuộc đời  không như là mơ. Đôi lúc bạn thấy chán đời, chán nản với mọi thứ, muốn bỏ bê, buông xuôi tất cả. Những lúc như vậy, hãy chia sẻ chùm thơ chán đời hay sau đây, biết đâu đấy, khi chia sẻ bạn sẽ lấy lại được nghị lực sống của mình để cố gắng vươn lên.

Những Đêm Buồn Chán

Ðêm ở nơi này không muốn trôi
Thời gian ngưng lại ở đây rồi
Và đây có phải là đêm cuối
Cho cả muôn người hay chỉ tôi

Tôi sợ đêm dài bóng phủ vây
Bóng của cô đơn rớt thật đầy
Bóng của tôi và ai, ai nữa
Bóng của ai vừa ở cạnh đây?

Tôi sợ màn đêm gợn ý tà
Sợ trời trút ngược bãi tha ma
Sợ người khuất mặt tìm nơi náu
Sợ máu xương rơi rụng mái nhà

Phải là tiếng động của sương rơi?
Tiếng của hư vô gọi đất trời?
Hay là tiếng của cô hồn gọi?
Nơi này tôi chỉ một mình tôi?

Tôi muốn mặt trời dậy sớm hơn
Tôi sợ màn đêm phủ chập chờn
Tôi chờ tôi đợi tôi mong lắm
Tôi run chầm chập rét từng cơn

Có lẽ giờ đây đã không giờ
Ðồng hồ im lặng ngủ trong mơ
Còn tôi chưa ngủ hay đang ngủ
Trong cổ quan tài lạnh xác xơ?
(Ttbn)

Chán Nản

Khổ một kiếp đời người trôi nổi
Đã làm người trăm mối gian truân
Dương gian đau khổ bao lần
Sương giăng mưa gió tảo tần ngược xuôi

Đời tuyệt hảo ngồi xơi sung rụng
Nằm lơ mơ ngã bụng ngoài hiên
Vần thơ bay bổng trăm miền
Há mồm chờ rớt sung liền mấy khi.

Tiếng chim hót ríu ri ríu rít
Dẹp sách đèn mỏi tít mắt ta
Ngân nga ta hát vang nhà
Nhẹ nhàng như đã bay ngàn mây xanh

Cùng thề thốt long lanh gió hát
Bậc thánh hiền biếng nhác nhất đời
Can qua thế sự chơi vơi
Sống quanh bữa tiệc của đời nhân sinh

Thôi thôi vậy thất kinh chí hướng
Ta xin làm ngang bướng vô vi
Giã làm như khẻ vô tri
Quên đi thế sự còn gì đời nay…

Cùng kết bạn gió mây cây cỏ
Chán ghét và ruồng bỏ dương gian
Trò đời kịch diễn tràn lan
Long người điên đảo quên làn du sinh

Xin gửi gắm hữu tình tiên cảnh
Tặng đất trời những áng thơ say
Vĩ nhân láo lếu xưa nay
Ta đây đại lãn qua ngày ngoài hiên…
(Hồng Dương)

Nụ Cười Tuyệt Vọng

Họ thấy tôi cười tôi vui lắm
Lúc nào cũng nở nụ cười xinh
Nào ai biết được niềm đau khổ
Tôi phải hai vai gánh một mình

Tôi đã bao lần sống cho vui
Và ráng cho môi nở nụ cười
Nhưng đã bao lần tôi thất bại
Vì chẳng bao giờ thấy lệ vơi

Tôi muốn bình minh sẽ chẳng về
Ðêm ngày tăm tối phủ muôn nơi
Từ nay không có bình minh nữa
Ðừng để cho tôi thấy mặt trời

Tôi muốn cho tôi ngủ giấc dài
Không còn thức dậy đón ngày mai
Trần gian vẫn mãi không thay đổi
Vì bớt đi thêm một hình hài

Như trời đã định thì tôi chịu
Kiếp nầy trả hết nợ cho xong
Một mai đất lạnh vùi thân xác
Tôi cũng yên vui dẫu lạnh lùng
(Ttbn)

Chán Nản

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó
Chầm chậm dâng như con nước trở về
Biết bao chiều chân lạ bước lê thê
Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa
Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôi
Không ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi
Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi
Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang
Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn
Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đận
Sao còn yêu còn chấp nhận đau thương?
Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trường
Nhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!

Cuộc Đời Chán Nản

Rượu thấm vào tim sẽ ấm lòng?
Hay càng buốt lạnh giữa trời đông?
Hay là tất cả niềm đau khổ
Sẽ chực trào tuôn nhạt má hồng?

Hãy rót cho tôi chén rượu đầy
Tôi cần phải uống để còn say
Ðể tôi không phải là tôi nữa
Ðừng để cho tôi tỉnh mộng nầy

Tôi muốn quên đi kiếp làm người
Thân tàn ma dại, kẻ tàn hơi
Là tôi, chắc lẽ là tôi đó
Chán nản còn đây giữa đất trời

Chất rượu thấm dần trong trí não
Vô tình đập vỡ chén ly bôi
Quanh tôi trời đất cuồng điên quá
Gục xuống, tai nghe rợn tiếng cười

Cười xong rồi khóc với đê mê
Chập chờn say tỉnh giữa hoang khê
Và trong thế giới vô hình ấy
Hồn bỗng bay xa chẳng muốn về.

Cuộc Sống Chán Nản

Hôm nay nắng ấm với trời xanh
Có tiếng chim kêu ở trên cành
Chỉ có tôi là không tất cả
Tất cả không ngoài cái lạnh tanh

Nhiều khi tôi muốn chết cho xong
Chết để nguôi ngoai mối hận lòng
Chết để chôn vùi theo tất cả
Cho hồn thanh thản với hư không

Sao trái tim tôi cứ đập hoài
Tôi nào luyến tiếc cõi trần ai
Sao tôi không chết cho xong chuyện
Tôi sợ quá rồi những đắng cay

Tôi cười lớn lắm có ai nghe
Chẳng có dư âm vọng vỉa hè
Chỉ có tan thương buồn réo gọi
Bên bờ vực thẳm gió mây che

Có phải hay là không có phải
Tôi vì tiền kiếp trả nợ đây
Kiếp nầy vướng phải đời ngang trái
Thì thoát sao ra cái nợ nầy

Mây trắng trôi đi có trở về
Tôi tìm dư lệ đắng bờ môi
Ðể nuốt trôi đi vào đáy mộ
Tôi đắp xong rồi, đắp cho tôi

Nắng ấm không sao ấm nỗi lòng
Tôi giờ hóa đá lạnh tàn đông
Rồi đây sẽ có linh hồn mới
Vụt cánh tung bay giữa nắng hồng
(Ttbn)

Những Ngày Chán Nản

Chừng một ngày kia đã đến rồi
Một ngày đất lạnh phủ thân tôi
Một ngày không có còn tôi nữa
Ngày ấy nhân gian có ngậm ngùi?

Một ngày không có nhiều mây trắng
Không có nắng vàng chiếu long lanh
Không có nghĩa là không có cả
Một người, khi xác đã lạnh tanh

Một ngày không có một người qua
Một xác thân khô liệm kính và
Một cỗ quan tài xơ xác lạnh
Một mãnh linh hồn bỗng xót xa

Một ngày nuối tiếc chuyện nhân gian
Ðể thấy bao nhiêu cái phũ phàng
Nhìn quanh chẳng có còn ai nữa
Ngoài cái quan tài lạnh khói nhang

Từ cõi nhân gian quá lạnh lùng
Thì hồn giữ lại cũng như không
Tôi còn lưu luyến làm chi nữa
Hồn hãy tiêu tan xuống mộ cùng.

Thói Đời Đen Bạc

Tác giả: Huỳnh Ngọc Anh Kiệt

Rồi bất chợt túi không còn tiền nữa ,
Xung quanh mình nhìn kỹ chẳng còn ai…
Nhớ ngày xưa có bè bạn lai rai…
Giờ cháy túi không còn ai bên cạnh…

Rồi bất chợt thấy tim mình giá lạnh ,
Giữa cuộc đời hiu quạnh chỉ mình ta ,
Chuyện tình xưa theo năm tháng nhạt nhòa…
Buồn bất chợt thấy em bên kẻ khác…

Rồi bất chợt như cánh chim phiêu bạt ,
Giữa bầu trời ta lạc lõng bơ vơ …
Bất chợt buồn , bất chợt nhớ bâng quơ
Sầu chất ngất bao niềm thương , nỗi nhớ …

Cõi Tạm!

Mây ngàn đọng trên cao đỉnh núi
Linh hồn buồn vá víu con tim
Sương giăng chừng núi lặng im
Dường như ai đó cố dìm phiền đau…

Vô thường đến nỗi đau bóng phủ
Vải sô thưa ấp ủ thân gầy
Trái tim sương khói chất đầy
Hư hao một cõi buồn lay lất lòng…

Hãy chấp nhận long đong số phận
Kiếp lãng sầu lận đận vô biên
Trần gian là cõi ưu phiền
Ðời là cõi tạm lỡ nghiền đắng cay…

Tránh sao nỗi thân này xanh cỏ
Hãy vui cho ai đỏ phận đời
Chớ buồn ơi kiếp chơi vơi
Rồi đời cũng một lần rơi suối huyền…

Buồn vui lắm trả nguyên lại nhé
Khép mi rồi đóng nhẹ áo quan
Còn đâu nức nở lăng loàn
Chim dang cánh mỏi bạc loang cánh buồm…

Xin trả lại đời buồn vĩnh biệt
Trả món sầu đau xiết bao ngàn
Tình duyên vỡ lỡ bóng tan
Thiên thu bia mộ nghĩa trang bóng chờ… !
(Hồng Dương)

Qua những bài thơ về cuộc sống bế tắc mệt mỏi,buồn chán trên đây hy vọng sẽ giúp bạn lấy lại tinh thần sau những vấp ngã trong cuộc sống, vì cuộc sống này không phải lúc nào cũng màu hồng,bên cạnh đó là nhiều sắc xám thậm chí đen buộc bạn phải tìm chút ánh sáng để gam màu cuộc sống thêm tươi mới.Chúc bạn luôn mạnh mẽ !

Thơ Hay - Tags:
Sitemap | Mail