Top 101 bài thơ mùa đông hay, lãng mạn pha chút hài hước, dí dỏm

Những bài thơ mùa đông hay, lãng mạn pha chút hài hước, dí dỏm riêng có do PUD tổng hợp sau đây sẽ mang đến cho những độc giả yêu thơ niềm xúc cảm dâng trào. Những bài thơ hay về mùa đông được nhiều bạn đọc yêu thích và biết đến. Mùa đông khiến chúng ta cảm thấy thật lạnh lẽo nhưng nếu bạn có chút tình trong đó thì thật là tuyệt vời. Mùa đông giúp đôi lứa thêm gắn kết tình cảm ngọt ngào mang tình yêu sửa ấm trái tim. Hãy cùng nhau theo dõi những bài thơ đặc sắc này nhé!

Tuyển tập những bài thơ mùa đông tuyết rơi lạnh lẽo

Mùa đông cũng chính là mùa của sự cô đơn, bởi vậy những bài thơ hay về mùa đông cũng chất chứa rất nhiều tâm trạng. Đó có thể là cảm giác cô đơn khi cái lạnh chợt ùa về, hay nhớ người yêu đang ở xa… Hoặc đơn giản hơn là những buổi chiều một mình lạnh lẽo trên con phố. Trong khi đó người ta ai cũng có đôi có cặp. Những cảm xúc ấy đều được các thi sĩ ghi lại qua các bài thơ hay về mùa đông mà chúng tôi sắp giới thiệu dưới đây. Cùng đọc và cảm nhận bạn nhé!

Mùa đông

Hà Nội bây giờ lạnh phải không em?
Mùa đông đến trong đêm trời trở gió
Chẳng còn cơn mưa ướt đầy ngõ nhỏ
Khi tiếng bước chân xao xác gọi đêm về

Hà Nội mùa đông lại dài lê thê
Làm anh nhớ một nơi nào gần gũi
Một nơi thân quen với những điều ngắn ngủi
Để nhận ra mọi thứ vụt qua nhanh

Phố phường tấp nập cũng bỏ mặc anh
Con phố lặng im chẳng còn hoa sữa
Tất cả giờ đây còn lại là một nửa
Một nửa đại dương bão tố đêm ngày…

Chỉ còn lại anh và cơn gió heo may
Với cái lạnh của một chiều lạc bước
Với những gì mà anh không biết trước
Và với em, nhưng là của ngày xưa

Gió lạnh về, Hà Nội chẳng còn mưa
Không thấy tóc em một chiều ướt át
Hay những mảnh thư dại khờ rách nát
Phố vẫn lên đèn, lạnh lẽo trở về đêm

Đợi chờ sao em một phút nắng lên?
Để trở về với dòng đời tấp nập
Để trở về đắng cay trong sự thật
Chẳng còn đêm, và cũng chẳng còn em…

Đêm đông

Một chút gió đêm nay cho đủ rét
Những đường thơm thôi lá cũng đừng vàng
Ở trên sao sáng để em sang
Đôi cánh lớn đáp qua lòng cửa mở

Hương của cỏ và độ nồng hơi thở
Sẽ lên cao làm lửa ở trong hồn
Như que diêm phải cháy những đầu hôm
Cho sợi khói thản nhiên vào đôi mắt

Đừng vội biết vì sao mà ngơ ngác
Khi tôi về vầng trán cũng mưa bay
Đừng vội đau, dù khẽ, ở bàn tay
Khi trí nhớ vẫn còn nguyên tha thiết

Mùa đông tới làm sao em biết
Những hàng cây trở gió đến lạnh lùng
Chắc buổi chiều mái tóc cũng mưa giông
Đường đi học thênh thang loài mây rớt

Và buồn tự ngàn xưa đâu đã hết
Khi vô tình gọi lại tuổi tên người
Tuổi mười lăm, tên đẹp tựa chiều phai
Hồn vắng lặng mà nghe như đã khắp

Một chút núi của bầu trời xa tắp
Soi bóng về thềm cửa cũ màu xanh
Em có nghe rất khẽ ở bên mình

Sương mới rụng về hồn lơ lửng cánh

Một chút gió cho đêm nay vừa lạnh
Tôi bắt đầu sửa soạn đón mùa đông
Em có nghe lửa ấm ở trong lòng
Hương lạ chết, và cây kia rũ xuống

Tình yêu mùa đông

Đã bao mùa đông rồi anh chẳng thể vui
Để mùa đông năm nay anh ngập tràn hạnh phúc
Em đã đến bên anh vào một ngày nắng nhạt
Xua tan mây mù sưởi ấm trái tim anh.

Mùa đông năm nay có trọn vẹn niềm vui
Có trọn vẹn những điều anh mong ước
Có trọn vẹn những tháng ngày cô độc
Là đưa em về miền cổ tích nơi anh.

Hạnh phúc đủ đầy là khi ở bên em
Là khi em cười, mang niềm tin cuộc sống
Là ánh mắt em nhìn về anh một hướng
Là nỗi niềm em chia nửa cùng anh.

Hạnh phúc này liệu có mong manh?
Như cơn gió mùa đông kèm theo rét lạnh
Như cơn mưa mùa đông mang theo giá buốt
Câu trả lời anh dành trọn cho em

Anh sẽ về viết tiếp tháng 12

Anh sẽ trở về tháng 12
Để mùa đông chẳng tần ngần bên hiên cửa
Ngày chẳng xa và đêm qua chẳng vội
Anh sẽ về viết tiếp tháng 12.

Anh sẽ trở về tháng 12
Để được ôm vai gầy áo mẹ
Nghe những lời ru ầu ơ thủa bé
Khúc ca dao cổ tích nhiệm màu

Anh sẽ về con đường đôi lứa đợi chờ nhau
Mãi chạy dài trong tận cùng kí ức
Về một mùa hoa cải bên sông
Có cô gái đợi ai chưa lấy chồng

Anh sẽ về ngang ngõ mùa đông
Để tìm về thời ấu thơ trẻ dại
Buổi chiều hôm ngóng trông mẹ đầu ngõ
Dáng liêu xiêu, mong manh tấm áo sờn

Anh sẽ về để cảm nhận chút cô đơn
Tìm thấy mình trong bộn bề nỗi nhớ
Nỗi nhớ thời gian trong từng hơi thở
Để hiểu thế nào là hạnh phúc, niềm vui

Anh sẽ trở để tìm lại bấy nhiêu thôi
Của một thời, ai đi rồi tiếc nuối
Để viết về những bộn bề kí ức
Anh sẽ về để viết tháng 12.

Phố Mùa Đông

Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay
Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt
Chút hương thu còn bên đời yếu ớt
Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao

Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao
Trời bảng lảng một màu sương buốt giá
Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá
Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen

Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len
Lời tạ từ Mùa Thu chưa kịp nói
Gió heo may cũng ra đi rất vội
Đông về rồi gió đông bắc theo sang

Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang
Có mùa Đông đang vội vàng gõ cửa
Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa
Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi

Đông đã về… em có đến bên tôi?

Lá Mùa Đông

Người đi rồi… áo mùa thu khép lại
Giấu trong tà một chút nắng vàng hanh
Buồn của tôi thay lá mọc trên cành
Chưa rụng vội để chờ mùa thu khác

Chiều bây giờ cây đứng nghe gió hát
Nhẹ nhàng thôi mà những lá buồn lay
Trời mùa đông có vội vã hết ngày
Lá có kịp đón một mùa thu nữa?

Người đi rồi khép điều gì trong mắt
Giấu vào hồn một biển nhớ mù khơi
Người đi rồi tôi trắng cả tay tôi
Chỉ còn lại một nỗi buồn chưa mất

Mùa Đông

Anh giấu gì đôi mắt lạnh lùng anh
Trời rét mướt gió Đông về gọi cửa
Hàng cây lạnh cánh tay trần trụi lá
Như tình anh không áo lúc Đông sang

Anh giấu gì vạt nắng sớm đi hoang
Chiều nắng tắt mây mờ xa mưa phủ
Phố chong đèn ly cà phê lạc lõng
Khúc tình buồn đôi mắt lúc nhìn em

Anh lặng thầm như sỏi đá bước quen
Bàn chân mỏng vết thương mềm còn nóng
Nghe trái tim tương tư theo nhịp đập
Sợ dại khờ nên em chút cô liêu

Anh giấu gì bên men rượu đìu hiu
Khói thuốc đắng nên bao lần rũ rượi
Hãy mỉm cười cùng mùa Đông xuống phố
Em đang chờ… nơi ấy một lời yêu!

Những bài thơ mùa đông chế bạn cười “té ghế”

Năm nay mùa Đông rét quá các bạn nhỉ, PUD xin tổng hợp và chia sẽ đến các bạn những vần thơ vui chế, hài hước nói về không khí lạnh lẽo, rét bá đạo của mùa Đông năm nay. Xin mời các bạn cùng thư giãn!^^

Xin Trời Bớt Lạnh

Thơ: Viết Minh

Hôm nay lạnh sáu độ C
Trùm chăn cố nhịn… bị mê tè dầm
Nước ra xối xả ầm ầm…
Chăn, ga, chiếu, đệm ướt thâm mịa rồi.

Làm sao lạnh thế hả Trời
Khổ thân cho cái thằng tôi lúc này
Bây giờ biết lấy gì thay
Làm sao hết được mùi này ông ơi

Ông thì cũng quá dở hơi
Cứ cậy làm Trời… để lạnh thế sao?
Hãy cho chút ấm đi nào
Dân tình chịu lạnh, lẽ nào không thương?

Mọi người mãi nằm trên giường
Nhiều ông quá mệt bởi tương nhiệt tình.
Xin Trời thương xớt chúng sinh
Đừng để giá lạnh… điêu linh cõi trần.

Rét Qúa “Nó” Trốn Mất

Thơ: Minh Toàn

Rét quá nó trốn mất
Tìm mãi chẳng thấy đâu
Rờ dẫm một hồi lâu
Trốn đâu mà không thấy
Gọi điện cho bà vợ
Bán hàng ở ngoài chợ
Em ơi về mà xem
Rét quá nó trốn đâu
Anh tìm lâu không thấy
Bà vợ lại cười khẩy
Cứ để đấy em tìm
Dù nó có bị chìm
Em cũng tìm bằng được
Để cuối buổi tan chợ
Em về sẽ tìm cho
Ở nhà đừng có lo
Không giờ … Đêm sẽ thấy
Quả nhiên là như vậy
Khi đêm về lúc lâu
Bên nhau chao hơi ấm
Sóng tình lại trào dâng
Long lanh trong ánh mắt
Ngọt ngào làn môi thương
Vòng tay thêm xiết chặt
Vợ thì thầm bên tai
Anh ơi em lại thấy
Nó về rồi đấy anh
Tình vợ chồng thêm xanh
Dù mái đầu điểm bạc.

Bài Thơ Viết Về Cái Rét

Thơ: Chiều Tím

Hôm nay miền Bắc rét ghê
Tay chân tê lạnh bốn bề gió lay
Mũ len, quần tất, áo giầy
Trang bị như thể cưỡi mây Thiên Hà !

Lạng Sơn, Yên Bái, Bắc Qua
Sa pa tuyết trắng ngỡ là châu Âu
Cuối đông đâu phải mùa Ngâu
Mưa rơi buốt lạnh, tim sầu héo hon !

Tình anh xa cách mỏi mòn
Mình em lạnh lẽo gối buông hững hờ
Vẫn luôn nồng ấm lời thơ
Để hương tình mãi bến mơ ngập lòng !

Tình em vẫn mãi chờ mong
Vòng tay choàng ấm đêm đông mỗi ngày
Thủy chung như nắng cùng mây
Anh về băng giá tan ngay từng giờ!

Rét Nữa Tôi Toi

Thơ: Lệ Hằng

Trời ơi! Ông tạnh mưa đi
Ông cho tí nắng không thì…tôi toi
Rét gì rét quá đi thôi
Rúc trong chăn mãi chẳng rời nổi ra

Rét chẳng muốn ra khỏi nhà
Chân tay tê cóng, mồm va vào mồm
Rét chẳng muốn nấu cả cơm
Chăn ba bẩy độ cần cơm làm gì?

Rét gì mà rét quá đi
Ông mau mau nắng không thì tôi…toi!

Những bài thơ nhớ anh dạt dào xúc cảm

Đông về nỗi nhớ anh trong em lại cồn cào. Mùa đông năm nào chúng mình còn sánh bước,em còn được ở trong vòng tay ấm của anh vậy mà giờ đây chỉ mình em đơn lẻ. Em nhớ lắm hơi ấm ấy,vòng tay ấy,bờ vai ấy,nhớ cả tiếng nói,cười …nhớ tất cả những gì thân quen nhất. Những bài thơ tình mùa đông nhớ anh sau đây đã phần nào diễn tả tâm trạng đó.

Đông Về

(Thơ: Dương Lên)

Anh có nghe mùa đông về rồi đó
Gió lạnh gào em trăn trở nhớ ai
Trời cứ mưa mưa giăng suốt cả ngày
Lòng trĩu nặng mong anh hoài chẳng thấy.

Em nghe nói ở nơi anh nắng đấy
Hoa trái thơm ngầy ngậy khắp phố phường
Mà ai qua cũng phải thấy vấn vương
Muốn gửi trao chút má hường môi thắm

Anh biết không mùa đông này rét lắm
Một mình em lòng thăm thẳm ngóng trông
Chút hơi ấm từ nơi có nắng Hồng
Gửi cho em chút nồng say nữa nhé

Em già rồi nhưng muốn làm cô bé
Được bên ai nghe thỏ thẻ lời yêu
Được bên ai mỗi buổi sớm buổi chiều
Cùng gom nhặt những lời yêu thơ phú.

Ở nơi này em vẫn luôn niệm chú
Để hai ta cùng được ủ men tình
Để đông về em sẽ vẫn lung linh
Bởi có nắng cùng với tình anh gửi.

Mùa Đông Cô Đơn

( Thơ: Tùng Trần)

Đông lại về nơi ngõ vắng hiên nhà
Như nhắc nhở ta già thêm một tuổi
Tiếc thời gian sao trôi đi quá vội
Bởi cuộc đời ta vẫn kiếp đơn côi

Tuyết rơi đầy lạnh buốt giá đầu môi
Thầm hỏi khẽ bao giờ niềm vui tới
Để mỗi khi đông về mang hờn dỗi
Buớc chân buồn trong hoang vắng lẻ loi

Khi đông về lòng lại thấy chơi vơi
Tim tái tê không một người sởi ấm
Hay hạnh phúc còn ở nơi xa lắm
Chưa kịp về nên hơi chậm đấy thôi

Mỗi đông về cứ mong ngóng xa xôi
Tuổi xuân qua bởi cuộc đời ngắn lại
Chợt suy tư miên man hồn ngây dại
Có lẽ mình vẫn mãi bước chênh vênh.

Đông Nhớ

( Thơ: Võ Linh)

Chiều xám mây nghe hồn sao buồn bã
Nhớ một người tận mấy nẻo trời xa
Trên mi ngoan là những ngấn lệ ngà
Nhớ anh quá sao nguyệt đà khuất dạng

Đông lạnh đầy niềm mong dài vô hạn
Trái sầu dâng đan mấy nhánh ngổn ngang
Gởi lời yêu trong cánh gió mơ màng
Mà chỉ thấy lỡ làng nơi bến đợi

Thuyền tình yêu mãi rời xa bến đợi
Nước xuôi dòng dịu vợi những dòng trôi
Em và anh giờ ngược hướng nhau rồi
Ngày tương phùng mãi xa vời anh hỡi.

Cố Quên Lại Càng Nhớ

(Thơ: Sầu Thiên Thu)

Ta lê bước giữa mùa đông giá lạnh
Cố tìm quên hình ảnh bóng người yêu
Đời cô đơn thầm lặng dưới trời chiều
Sao vẫn nhớ thật nhiều người năm cũ

Mùa đông lạnh ánh Trăng buồn liễu rũ
Lòng vấn vương nhớ tình cũ năm nao
Cố lãng quên mà có được lúc nào
Trong tâm khảm không bao giờ thôi nhớ

Mộng nên đôi đã nhiều năm tan vỡ
Người ra đi kẽ ở lối hai đường
Sao trong lòng ta cứ mãi nhớ thương
Rồi thao thức đêm trường mơ với mộng

Hãy quên đi tìm niềm vui mà sống
Nhớ làm gì hình bóng thuở năm xưa
Lời thề yêu chỉ là nói dối lừa
Ta đã biết sao không chừa vẫn nhớ

Đông Lạnh Nhớ Người

( Thơ: Triệu Phú Tình)

Những bông tuyết rụng rơi lã chã
Đậu vin cành trắng xóa màn đêm
Ánh trăng lướt nhẹ qua thềm
Quyện hòa tiếng gió nhạc êm êm sầu

Đêm đông lạnh canh thâu mòn mỏi
Ngóng chờ người đá sỏi cũng đau
Ra đi chẳng biết bao lâu
Ta thời vẫn đợi dẫu đầu pha sương

Theo con nước sông tương tình cảm
Chảy xuôi dòng ai cản được đây
Niềm thương nỗi nhớ thêm dầy
Chẳng hề phai nhạt đong đầy mãi thôi

Ôi cuộc sống nổi trôi vô định
Ai hơi đâu toan tính làm chi
Hợp tan tan hợp chia ly
Được ngày hạnh phúc ta thì cứ vui

Đời sóng gió dập vùi con tạo
Dù nắng mưa hay bão ngập lòng
Đỉnh đương chậm bước sẽ xong
Bình yên khắc đến hoài mong ắt về.

Chút Lạnh Mùa Đông Gửi Cho Anh

(Thơ: Thúy Hải Nguyễn)

Một mình em với những ngày dài thương nhớ
Đông đã về từng cơn gió thổi tóc mai
Lạnh thấu tim…chợt giọt lệ lăn dài
Mắt trông ngóng hình bóng ai trên phố ?

Con đường nhỏ buổi chiều Đông lá đổ
Cuốn theo chiều cơn gió nhẹ chao nghiêng
Sắc vàng khô, sắc đỏ tựa nỗi niềm
Người con gái…riêng mang tình xa vắng

Phương trời xa liệu có hồng ánh nắng ?
Sưởi ấm tình chở nặng những yêu thương
Để nơi đây cô gái nhỏ sắc môi hường
Nghe ấm áp bởi tình thương anh trao gửi

Dù lạnh giá em nào đâu dám hờn tủi
Chỉ mong tình đừng ngắn ngủi, mong manh
Dẫu xa nhau tình yêu mến chân thành
Ta sẽ được bên nhau tròn hạnh phúc.

Nỗi Nhớ Mùa Đông

( Thơ: Nguyễn Mây)

Phố buồn vắng bước chân anh
Đầu đông se lạnh trời xanh cũng buồn.
Đêm về lệ đẫm mi tuôn
Nhớ chiều hôm ấy hoàng hôn nhạt nhòa.

Con đường rực rỡ sắc hoa
Bây giờ nhìn lại xót xa cho mình.
Đông về nhạt ánh bình minh
Phải chăng cũng biết chúng mình chia tay!

Anh đi phố nhỏ mưa bay
Bầu trời thiếu nắng cả ngày chẳng tươi.
Môi em cũng vắng nụ cười
Vòng eo lạc mất tay người từng ôm.

Môi hồng giờ cũng nhạt hơn
Xanh xao đôi má chẳng hường như xưa.
Thu đi trời chuyển giao mùa
Lòng em vẫn nhớ người xưa thuở nào.

Bầu trời lạc mất vì sao
Chúng mình chưa kịp gửi trao hôn đầu!
Thôi thì hẹn để kiếp sau
Còn duyên ta sẽ lạc vào trong nhau!!!

Trên đây là những bài thơ mùa đông hay nhất vừa mới cập nhật.Đó có thể là những tình ca mùa đông lãng mạn, cũng có thể là những bài thơ tâm trạng cô đơn, nỗi nhớ người yêu trong không khí lạnh lẽo của mùa đông.Hãy dành thời gian chia sẻ để tìm cho mình phút giây lắng đọng bạn nhé !

Thơ Hay - Tags:
Sitemap | Mail