[TẬP] thơ tình buồn tâm trạng nhất viết bởi dòng lệ nhạt nhòa

Thơ tình buồn là bộ sưu tập những bài thơ tâm trạng bạn gửi gắm nỗi niềm. Trong tình yêu bên cạnh những phút giây thăng hoa, những phút giây ngập tràn trong hạnh phúc thì vẫn còn đó không ít những khoảnh khắc buồn đau. Âu cũng là quy luật tất yếu.

Tuy nhiên, đối mặt với nỗi buồn và vượt qua nó không phải dễ dàng: có người ngồi khóc một mình, có người thu mình vào nơi thanh vắng ngồi “gặm nhấm”nỗi buồn hay có người lại tìm đến rượu bia để quên đi tất cả . . . Mỗi người có một cách vượt qua nỗi buồn khác nhau nhưng chung quy lại đều đau khổ, sướt mướt.

Nếu bạn cũng đang ở trong tâm trạng đó, hãy trải lòng mình cùng tập thơ tình buồn tâm trạng nhất sau đây để tìm chút bình yên cho tâm hồn bạn nhé !

Top 55+ bài thơ tình buồn cảm xúc bạn chia sẻ

Thơ tình buồn cảm xúc là tập hợp những bài thơ thấm đẫm nước mắt. Đó là khoảnh khắc nghẹn lòng khi yêu xa, khi chia tay, hay khi nhung nhớ nhưng bất lực… Khi ấy những vần thơ sẽ dễ dàng bày tỏ tình cảm của chính mình. Cảm xúc của con người là điều dễ cảm nhận nhưng khó nói.

Vì vậy chúng tôi mong muốn chia sẻ đến bạn những bài thơ tình buồn hy vọng bạn nhanh vượt qua khoảng thời gian này nhé!

Thơ tình ngày không anh

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng hẹn nhau đêm ấy nữa
Để quá khứ chỉ còn là thương nhớ
Và tương lai ít ra cũng ngọt ngào.

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng đổ cho anh bao tội lỗi
Em đứng lặng mắt nhìn ai không nói
Anh cũng vô tình có hiểu nổi em đâu

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng trách anh yêu người khác
Điều đơn giản bây giờ em mới biết
Thì anh xa, anh đã qua xa rồi.

Tình trong mơ

( Cỏ Hoang Tình Buồn )

Nhìn cơn mưa chiều nay rơi nặng hạt
Nghe lòng mình vỡ nát bởi buồn thêm
Nhặt lá rơi…em ngồi đếm trước thềm
Rồi lần bước khi màn đêm chưa sáng.

Đời không may trái ngang tình nứt rạn
Ôm nỗi sầu năm tháng khóc chia phôi
Bước đường yêu tình ngược lối mất rồi
Đành cam phận lẻ đôi gồng gánh nhớ.

Còn bao nhiêu những vần thơ dang dở
Chưa trọn tình trăn trở muốn tìm nhau
Nét chữ nghiêng dù mực đã phai màu
Hay nghịch cảnh đớn đau tình không đổi.

Vừa tan mưa mình em ngồi ngóng đợi
Nguyện tình này chỉ trao gởi cùng anh
Ước mong sao luôn hạnh phúc an lành
Bao kỷ niệm ngày xanh đừng tuột mất.

Bởi chiêm bao nên giấc mơ chẳng thật
Tình chúng mình đã mất giữa trần gian.

Em bây giờ chỉ muốn gặp anh

Em muốn bây giờ mình có thể gặp anh
Khi mà ngôn từ cúi mình trong suy nghĩ
Em cũng cúi mình trước lòng em mộng mị
Tháng sáu thở dài, nghiêng nắng cháy trên vai

Muốn gặp một người để nói hết đúng – sai
Để được khóc cười như khi chưa hề gặp
Đâu như bây giờ… điêu linh buồn quay quắt
Chỉ thấy mỗi mình soi bóng những cô đơn…

Có thể làm gì để cảm thấy tốt hơn
Khi mà nước mắt trực trào nơi khóe mắt?
Em không khóc được… là em đang giành giật
Giữa em và anh – người vốn dĩ xa rồi

Trả cho anh người ấy

( Ngọc Hân )

Chắc người ta thương anh nhiều lắm đấy
Anh muốn gì họ cứ vậy chiều theo
Chẳng như em, người gì đâu thấy ghét
Tình cạn khô, cằn cỗi giống kẻ nghèo

Chắc bên người anh sẽ luôn vui vẻ
Chẳng ưu tư, chẳng mệt mỏi buồn rầu
Thôi anh hãy trở về bên người ấy
Buông tay nào, em chẳng trách anh đâu

Ừ em biết em là người ích kỷ
Mãi giận hờn chẳng suy nghĩ cho anh
Em cũng biết người ta luôn luôn tốt
Chỉ yêu anh, yêu rất đỗi chân thành

Thôi thì thế, trả anh cho người ấy
Thấy anh cười em cũng sẽ vui ngay
Dẫu cuộc đời còn bao nhiêu ngả rẽ
Yêu anh nhiều họ sẽ chẳng đổi thay

Thôi thì thế, chúc anh luôn hạnh phúc
Đừng nhớ em, đừng day dứt làm gì
Em mạnh mẽ, chẳng bao giờ biết khóc
Hãy yên lòng cứ thế bước ra đi!

Góc nhỏ nơi tim

( Thiên Gia Bảo )

Từ độ em đi nắng cũng buồn
Mi tình luôn ướt nhạt nhòa sương
Có khi một mình cười đau khổ
Người tưởng kẻ điên ở bên đường…

Bàn tay năm ngón mộng còn đan
Chợt thấy lẻ loi đến ngỡ ngàng
Hồn không vẽ nổi hình dung cũ
Nên nhớ trong tim đã dần tàn…

Con đường kỷ niệm vẫn quanh co
Nay cứ nằm im muốn đợi chờ
Chẳng biết người đi mùa thu ấy
Sẽ trở về không…hay hững hờ…

Trước ngõ hàng cây tím bông rồi
Người còn cách biệt mãi xa xôi
Phải thêm bao nhiêu tình xuân lại
Thì tim mới nở đóa hoa cười…

Bàn chân muốn bước ngập ngừng buông
Để xóa ưu tư mộng vô thường
Nhưng mỗi đêm về nghe mưa khóc
Còn hoài da diết nặng tâm hồn…

Đông về lành lạnh gió heo may
Chở nỗi niềm thương đến nơi này
Kìa ai khoác cả mùa nhung nhớ
Qua cánh đồng yêu dáng hao gầy…

Có một kẻ điên đứng làm thơ
Nhặt lá vàng rơi lúc chuyển mùa
Xếp lên hàng chữ ngàn năm đợi
Cố nhân nẻo ấy đẹp lòng chưa?

Lời cuối cho anh

( Ngọc Hân )

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau
Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ
Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé
Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai
Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc
Nói thế nào cũng không sao thuyết phục
Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua
Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý
Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ
Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay
Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả
Kể từ đây mình thành người xa lạ
Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

Cô đơn

Có một người bên anh những ngày qua
Chẳng phải em mà là cô gái khác
Rất trẻ con và cũng yêu ca hát
Bản chất thì chắc mạnh mẽ giống em

Cô ấy chỉ xuất hiện vào ban đêm
Cùng anh nghe một hai bài nhạc cũ
Khi giấc mơ đã ru anh say ngủ
Cô ấy cười lặng lẽ đứng cạnh bên

Cô ấy là! Mà anh không biết tên
Ai cũng gọi là Cô Đơn gì đấy
Không hình dung nên chẳng ai nhìn thấy
Chỉ cảm nhận bằng nước mắt ở tim.

Tiếng mưa lòng

Đêm mưa lạnh lòng anh tràn cảm xúc
Dấu yêu à! Mỗi lúc một nhiều hơn..
Bắc-Nam xa mưa gió nổi ghen hờn
Gom nhung nhớ chập chờn đêm giông bão…

Ngàn đêm trắng hỏi xoay vần con tạo
Trái tim tình chao đảo nhớ người xa
Vòng tay ôm hình bóng ấy nhạt nhoà..
Mơ hơi ấm tim hoà chung nhịp đập..

Nụ hôn ngọt mơ tình em khoả lấp
Lửa mặn nồng ấm áp mãi đôi ta…
Luôn thầm mong cùng em sống chung nhà
Cho khoảng cách trời xa thôi khắc khoải…

Anh sẽ đến …vượt đường xa chẳng ngại
Một bóng hình yêu mãi đó là em
Đã bao đêm gối lệ đẫm ướt nhèm
Lòng thổn thức đan xen bao nỗi nhớ…

Thương nhớ người ta

Lại đêm dài thức trọn nhớ thương anh
Con tim nhỏ vẫn dành phương xa ấy
Bởi tình duyên cách ngăn mà buồn vậy
Cứ hàng giờ muốn trông thấy người ta

Biết khi nào mình mới ở một nhà
Cho nỗi nhớ vơi đi hết buồn bã
Khấn nguyện cầu ông trời ban phép lạ
Để chúng ta sẽ chẳng phải cách ngăn

Dẫu biết rằng còn nhiều lắm băn khoăn
Bao nỗi nhớ trong lòng không tả được
Chỉ cầu mong ơn trên sẽ ban phước
Để chúng mình tròn ước nguyện bên nhau

Bao đêm nay căn phòng tối một màu
Ôi lạnh giá thèm bàn tay sưởi ấm
Người lạ ơi trót thương anh sâu đậm
Tận đáy lòng người có thấy được không

Nếu duyên ta có một chút màu hồng
Thì đâu phải em chờ trong lặng lẽ
Giờ đây em đang sống trong cô lẻ
Nhớ thương anh mà lạnh giá cõi lòng.

Chùm thơ tình buồn ngắn gọn, sâu lắng

Những câu thơ tình ngắn gọn cảm xúc sẽ được chia sẻ dưới đây sẽ giúp các bạn phần nào cảm thấy tình yêu thực sự cũng như chia sẻ khi cô đơn, thất tình. Những dòng thơ mang cảm xúc của một chuyện tình đã kết thúc luôn khiến người đọc có những xao xuyến khó quên. Cùng đọc những bài thơ tình buồn ngắn gọn dưới đây và cảm nhận điều này nhé.

Thất Tình

(Thanh Linh)

Tình hỡi bây giờ em ở đâu
Có nghe thương nhớ mộng ban đầu
Khi xưa ai nói lời hẹn ước
Bây giờ sao nỡ phụ tình nhau.

Ngày đó đôi mình tay nắm tay
Yêu thương chia sớt chuyện tâm đầu
Bao nhiêu cay đắng đời quên hết
Tình hỡi bây giờ em ở đâu?

Buồn

Có gọi là kỉ niệm được không anh
Khi duyên nợ trôn sâu miền kí ức
Vết thương hở em nhói đau lồng ngực
Nay gió về em lại nhói từng cơn

Thất Tình

( Tám Điêu Khắc)

Em chẳng thấy bầu trời trong xanh nữa
Chẳng nghe chim ríu rít ở sau vườn
Chẳng còn mơ còn mộng trước ánh trăng
Ôm điện thoại nhắn những điều vô nghĩa

Em chẳng thấy tiếng yêu thương của Mẹ
Nét âu lo thầm lắng của người Cha
Bởi hồn em tan nát những đau buồn
Anh ác quá! Mình chia tay em nhé!

Sao lại thế trong em nghìn câu hỏi
Và hàng nghìn những đong đếm cân đo
Với người ta nhan sắc ấy bình thường
So học thức em còn trên một bậc

Em nhiều lúc muốn hỏi anh sự thật
Nhưng ngại mình không can đảm nên thôi
Đành lao vào công việc để tìm vui
Và an ủi tại số mình như thế!

Tình Là Gì

(Huynhquocphu‎)

Tình là gì…Tình yêu là gì
Mấy khi êm ái…nhiều sầu bi…!?
Tình là gì…đời sao vướng lụy
Tình là gì…sống phải lâm ly

Sáu mươi năm tuổi…chưa rõ lý
Trọn kiếp đời người…hỏi chi chi…!
Còn yêu còn thương còn suy nghĩ
Còn lụy chữ tình còn hoài nghi…!

Mưa Thu

Chiếc lá rơi chiều thu mưa lạnh
Lòng chơi vơi nhặt chiếc lá rơi
Lá cô đơn như lòng ta vậy
Nhìn mưa rơi sao ta đơn côi !!!

Thất Tình

(Đức Hạnh)

Nếu lỡ ngày mai em thất tình
Có anh nào nhớ thương em không
Đừng để cho em buồn thương lắm
Chắc rằng em sẽ phai má hồng

Nếu mà em lỡ con thuyền hoa
Chắc lòng em sẽ hết ngây thơ
Sẽ là rất buồn Trong lòng lắm
Chẳng còn mơ mộng giấc mơ hồng

Nếu mà một ngày em thấy buồn
Chắc rằng lúc đó em nhớ thương
Tâm hồn cô quạnh trong chiều vắng
Thơ thẩn trong lòng rất đáng thương

Nếu vậy anh có thương em không
Chắc rằng anh sẽ chẳng nhớ mong
Một giấc mơ hồng Ngày xưa ấy
Và anh lạnh lùng bước sang sông

Thơ Ngắn Thất Tình

(Thế Thái Nhân Tình)

Quán vắng cà phê uống một mình
Sao mời chẳng đến chỉ làm thinh
Đời người sóng dạt trôi vô định
Cõ i thế dòng xô miễn níu tình

Cố nhấp men sầu mờ lúc tỉnh
Mềm môi rượu đắng thoảng khuôn hình
Thì ra tiếng ngọt thời luôn phỉnh
Để mỗi lòng ên nhận khổ hình

Thất Tình

(Lê Nhưng)

Con trai tàn ác quá đi thôi
Lừa dối tình yêu bao đủ điều
Không yêu cũng giả vờ say đắm
Để hồn con gái phải đăm chiêu

Đời người chúng ta ai cũng yêu
Chỉ một lần thôi chẳng có nhiều
Hãy yêu làm sao cho sứng đáng
Đừng để sau này hận vì yêu

Cô Gái Thất Tình

(Mừng Lương)

Nắng chiều hôn nhẹ vai gầy
Nhớ ai em lại ngồi đây ngóng chờ
Mong người em cứ bơ vơ
Tình ơi lỗi hẹn bây giờ thấy đâu

Vấn vương chi dạ thêm sầu
Trọn đời chưa chắc gặp nhau một lần
Thương thầm em cứ ngồi trông
Trời xuân vắng lặng ngồi hong tóc thề

Ngày nào anh mới hẹn về
Thề non hẹn biển tràn trề tiếng yêu
Chỉ vì một lỗi nói điêu
Cái chiêu nói dối em nhiều khổ đau

Người Buồn Cảnh Cũng Buồn Theo

Thơ thơ thẩn thẩn vu vơ
Buồn buồn bèn kiếm nàng thơ cũng sầu
Nỗi buồn ta biết gởi đâu
Bâng khuâng khắc khoải đi đâu cũng buồn…!

Người buồn cảnh cũng theo buồn
Câu từ trốn hết …nỗi buồn viết mô ?
Vui buồn đều gởi nàng thơ
Nàng thơ thối thoát…thờ ơ ta rồi…!

Ngày Vắng Em

Những giờ không em trời vơi nắng
Gió thêm buồn Mây nặng ưu tư
Hoa không thơm Bướm thôi chao lượn
Sóng ngừng trôi Biển nặng cô liêu

Ngày không em ngày sao dài thế
Từng giây trôi đi chậm ngược dòng
Cả không gian như đang ngưng đọng
Đang hướng về tâm điểm nhớ em

Đêm vắng em lòng sao lạnh lẽo
Sương không rơi trăng thôi không mơ
Giữa mênh mông trái tim đơn côi
Nỗi nhớ em thiêu đốt tim tôi

Mau về đi em hãy đến đây
Đến với tôi như chính em thôi
Với đôi môi mọng chín như sim
Cho ta say quên hết ngày dài.

Bỏ Yêu Rồi

Kể từ giờ trái tim tôi đóng cửa
Không yêu ai và cũng chẳng nhớ ai
Tôi lại về với chính tôi ngày trước
Sống cô đơn vô cảm không ưu tư

Và từ đây tôi cũng không buồn nữa
Để tâm hồn hai chữ hồn nhiên
Cứ như cỏ cây vô chi vô giác
Không buồn phiền không đau rát con tim

Bao muộn phiền đã theo dòng nước mắt
Sống cuộc đời một khoảng khắc bình yên !!!

Trả Hết Đau Thương

Đêm vắng đàn buông khúc bi ai
Ôm ấp đau Thuong tiếng thở dài
Vọng cỏi hư vô bay khắp nẻo
Giọng hát ai buồn nát tiếng reo

Gửi theo đêm vắng tình thu chết
Mòn héo tim đau ấp bấy lâu
Gió ơi gió hởi dùm ta nhé! ! !
Chở niềm đau dìm cuối trời sâu

Thơ Buồn Đêm Khuya

(Một Vầng Trăng)

Đêm trăng tàn..tình sầu thăm thẳm
Phong sương lạnh lẽo trái tim cô lẻ
Lời hẹn thề còn âm vang trên môi
Bỗng dưng tan tành theo mây khói

Nụ hôn trao nhau vẫn còn ấp nồng
Mà giờ đây,em đã vội rời xa
Bỏ lại mình anh cô đơn lặng sầu
Chờ đợi em những tháng năm vừa qua

Nhặt thời gian,đếm xuân sang từng chút
Hoa thầm lặng bẽn lẽn rụng ngoài sân
Ta nghe đâu đây thương nhớ vẫn còn
Thế gian ơi,lòng người sâu thẳm quá !

Ta muốn viết lên bài thơ mối tình buồn bã
Nhưng ngại ngần sợ nổi buồn qua ngõ nhà ta
Nét bút dối gian,trang giấy thì quá rõ thật thà
Nên thơ..lỡ nhịp..lạc vần..rơi xuống hòn đá

Tập thơ tình buồn cô đơn trong đêm não lòng

Những bài thơ tình buồn cô đơn trong đêm như thay lời muốn nói, như đang viết về câu chuyện tình yêu buồn của họ. Những câu thơ về tình yêu buồn sẽ chạm vào trái tim của những người đang yêu khi họ đang mang trong mình nhiều nỗi nhớ thương.

Đêm Buồn Khi Không Có Em …!

Đêm chầm chậm nối dài ra vô tận
Không có em lòng buồn anh thơ thẩn
Xa lắm xa ngàn trùng em khắc ẩn
Đẹp môi cười , mắt lạ giấu bân khuân

Mơ bóng em và mộng giấc tràn dâng
Theo dấu em về dạo khúc tình trần
Từng nhịp gõ ba kim thành thế trận
Thơ thay lời anh gởi đến thiên thần

Ngủ ngon nhé em tôi đừng vương bận
Giữa lặng câm không em dù vô tận
Anh ẩn mình vào thơ với nhạc ngân
Đêm theo cùng về nối bước em gần

Đêm không Em lời tình tràn bất tận
Chờ mong và ao ước … nhớ trào dâng …

Khúc Nhạc Buồn

Cảm ơn em tặng khúc nhạc buồn
Nén lòng cho lệ khỏi trào tuôn
Khắc khoải sầu rơi hồn lắng đọng
Si tình yêu dại kiếp ngông cuồng

Chẳng ai thương tưởng mình vẫn nhớ
Âm thầm lê bước lúc chiều buông
Đêm khuya ai oán từng nốt nhạc
Duyên phận hững hờ mỏng cánh chuồn

Đêm Đã Khuya Mà Sao Anh Chưa Ngủ?

Đêm đã khuya mà sao Anh chưa ngũ?
Mãi nhìn trăng như nhắn gởi cùng Ai
Nỗi nhớ thương xin dành lại đôi lời
Em chẳng trách, giận hờn chi cho tội

Đêm đã khuya mà sao Anh chưa ngũ?
Mãnh trăng buồn đang tỏ để đợi Ai
Khóm lá lay, bởi than vắng thở dài
Đèn lụi tắt,bởi đêm dài quá hạn

Đêm đã khuya Anh một mình ngóng đợi
Trăng hóa tình và gió cũng lặng thinh
Ngó lên trăng như tự trách chính mình
Đêm khuya vắng, sao giờ này chưa ngũ

Đêm tàn rồi Người ơi! mau đi ngũ
Nhìn lên cao Em cũng ngắm trăng tròn
Nhắn dùm Tôi đi ngũ nhé trăng ơi!
Không giờ rồi…. Người ơi mau đi ngũ……

Ðêm Nhớ Em

Dương Kiền*

Chào em, nhạc khúc màu xanh,
Tạ ơn em, giấc mộng lành, có nhau.
Chào em, tấu khúc nhiệm màu,
Ðêm thu Dạ Khúc, giọt sầu cũng vơi.
Chào em, âm hưởng của trời,
Tạ ơn em, suối nhạc đời, nhớ nhau

Em bây giờ chỉ muốn gặp anh

Em muốn bây giờ mình có thể gặp anh
Khi mà ngôn từ cúi mình trong suy nghĩ
Em cũng cúi mình trước lòng em mộng mị
Tháng sáu thở dài, nghiêng nắng cháy trên vai

Muốn gặp một người để nói hết đúng – sai
Để được khóc cười như khi chưa hề gặp
Đâu như bây giờ… điêu linh buồn quay quắt
Chỉ thấy mỗi mình soi bóng những cô đơn…

Có thể làm gì để cảm thấy tốt hơn
Khi mà nước mắt trực trào nơi khóe mắt?
Em không khóc được… là em đang giành giật
Giữa em và anh – người vốn dĩ xa rồi

Trả cho anh người ấy

Ngọc Hân )

Chắc người ta thương anh nhiều lắm đấy
Anh muốn gì họ cứ vậy chiều theo
Chẳng như em, người gì đâu thấy ghét
Tình cạn khô, cằn cỗi giống kẻ nghèo

Chắc bên người anh sẽ luôn vui vẻ
Chẳng ưu tư, chẳng mệt mỏi buồn rầu
Thôi anh hãy trở về bên người ấy
Buông tay nào, em chẳng trách anh đâu

Ừ em biết em là người ích kỷ
Mãi giận hờn chẳng suy nghĩ cho anh
Em cũng biết người ta luôn luôn tốt
Chỉ yêu anh, yêu rất đỗi chân thành

Thôi thì thế, trả anh cho người ấy
Thấy anh cười em cũng sẽ vui ngay
Dẫu cuộc đời còn bao nhiêu ngả rẽ
Yêu anh nhiều họ sẽ chẳng đổi thay

Thôi thì thế, chúc anh luôn hạnh phúc
Đừng nhớ em, đừng day dứt làm gì
Em mạnh mẽ, chẳng bao giờ biết khóc
Hãy yên lòng cứ thế bước ra đi!

Góc nhỏ nơi tim

Thiên Gia Bảo )

Từ độ em đi nắng cũng buồn
Mi tình luôn ướt nhạt nhòa sương
Có khi một mình cười đau khổ
Người tưởng kẻ điên ở bên đường…

Bàn tay năm ngón mộng còn đan
Chợt thấy lẻ loi đến ngỡ ngàng
Hồn không vẽ nổi hình dung cũ
Nên nhớ trong tim đã dần tàn…

Con đường kỷ niệm vẫn quanh co
Nay cứ nằm im muốn đợi chờ
Chẳng biết người đi mùa thu ấy
Sẽ trở về không…hay hững hờ…

Trước ngõ hàng cây tím bông rồi
Người còn cách biệt mãi xa xôi
Phải thêm bao nhiêu tình xuân lại
Thì tim mới nở đóa hoa cười…

Bàn chân muốn bước ngập ngừng buông
Để xóa ưu tư mộng vô thường
Nhưng mỗi đêm về nghe mưa khóc
Còn hoài da diết nặng tâm hồn…

Đông về lành lạnh gió heo may
Chở nỗi niềm thương đến nơi này
Kìa ai khoác cả mùa nhung nhớ
Qua cánh đồng yêu dáng hao gầy…

Có một kẻ điên đứng làm thơ
Nhặt lá vàng rơi lúc chuyển mùa
Xếp lên hàng chữ ngàn năm đợi
Cố nhân nẻo ấy đẹp lòng chưa?

Lời cuối cho anh

Ngọc Hân )

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau
Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ
Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé
Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai
Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc
Nói thế nào cũng không sao thuyết phục
Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua
Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý
Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ
Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay
Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả
Kể từ đây mình thành người xa lạ
Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

Cô đơn

Có một người bên anh những ngày qua
Chẳng phải em mà là cô gái khác
Rất trẻ con và cũng yêu ca hát
Bản chất thì chắc mạnh mẽ giống em

Cô ấy chỉ xuất hiện vào ban đêm
Cùng anh nghe một hai bài nhạc cũ
Khi giấc mơ đã ru anh say ngủ
Cô ấy cười lặng lẽ đứng cạnh bên

Cô ấy là! Mà anh không biết tên
Ai cũng gọi là Cô Đơn gì đấy
Không hình dung nên chẳng ai nhìn thấy
Chỉ cảm nhận bằng nước mắt ở tim.

Đêm Cô Đơn

Đêm một mình trong nổi vắng cô đơn
Em lang thang từng gốc nhỏ phố buồn
Tuyết rơi rơi thắm lạnh hồn viển xứ
Lại một mình đếm những ánh sao đêm

Em trách em cuộc đời bao sầu úa
Đất quê người đắng chác trong tim em
Hồn nặng trĩu nổi lòng nơi đất khách
Sống lạc loài của kiếp xa quê hương

Hàng Thông reo nghe đức đoạn não lòng
Trời về khuya chỉ có em sầu úa
Mây lang thang lơ lửng cả núi đồi
Trong đêm vắng một mình em bật khóc

Đêm hôm nây ngỏ hồn em trống vắng
Em uống giòng suối lệ đã cạn khô
Xứ người dõi mắt xa vời nhớ thương
Hồn em chết lặng đêm về đơn côi !

Trăng Khuyết

Huyền ảo khung trời vầng trăng khuyết
Bóng ai mơ màng giữa đêm khuya
Lung linh sông nước hồn mơ mộng
Rèm buông lơ lửng như trúc gọi vào thu

Thục nữ dáng yêu kiều buông từng nốt nhạc
Từng giọt buồn sợi nhớ sợi thương
Phải chăng thuyền mang nửa vầng trăng đi bán
Nên em buồn nốt nhạc cũng buồn theo

Đêm Khuya Lạnh Lùng

Tác Giả: Tuyet Nguyen
Đêm khuya thao thức lạnh lùng.
Tôi đang ở viện chăm chồng tôi đây.
Chồng tôi đau đã hai tuần.
Bây giờ chưa tỉnh, biết làm sao đây.

Ngồi buồn viết mấy dòng thơ.
Cầu mong trời đất thương tình giúp cho.
Bệnh tình mau sớm rời xa.
Để ông gọi được bà ơi, bà à.

Vợ chồng tình, nghĩa đã lâu.
Ba tư năm ấy, chông gai cũng nhiều.
Bây giờ con, cháu đủ đầy.
Mong chồng sớm khỏe, vui vầy cháu con.

Ngủ Đi Em

Muộn lắm rồi ngủ đi nhé dấu yêu
Đêm gói ghém bao nhiêu điều muốn nói
Mối tình si mà ta hằng mong mỏi
Gió đông về mời gọi giấc mơ xa

Ngủ đi em làn mi ướt nhạt nhòa
Cơn mưa muộn vỡ òa trong trống vắng
Có điều gì mà làm em lo lắng
Ánh trăng khuya lẳng lặng dưới mây mờ

Đêm tàn canh sao em cứ đợi chờ
Dòng tin nhắn hay bài thơ anh viết
Mà câu vần quyện vào nhau da diết
Bao yêu thương biền biết nỗi chờ trông

Ngủ đi em vầng dương đã ửng hồng
Thời gian cứ trôi đi không trở lại
Sao em còn thấy đắn đo e ngại
Năm canh tàn khắc khoải nhớ người dưng

Ngủ đi em cơn gió lạnh ngập ngừng
Khe khẽ gọi ….
Vừng đông …..
Tràn nắng mới !

Những vần thơ tình buồn luôn mang trong mình một nỗi xót xa. Là tình yêu xa nhớ nhưng không thể gặp. Là cảm giác đau thương, trống rỗng khi mới chia tay người yêu. Rõ ràng nhung nhớ nhưng không cách nào bày tỏ được. Hãy cùng đọc và chia sẻ thêm những vần thơ tình buồn cảm xúc để cùng cảm nhận bạn nhé!

Thơ Tình - Tags: ,
Sitemap | Mail