Top 1 những bài thơ hay về mùa hạ đong đầy hoài niệm

Những bài thơ hay về mùa hạ sẽ mang đến cho bạn nhiều xúc cảm khó diễn tả.Nhắc đến mùa hè, không thể không nhắc đến tuổi học trò, đến những buổi học cuối cùng của những học sinh cuối cấp hay trên những nụ cười hớn hở của các em sắp được nghỉ.

Nhắc đến mùa hạ là nhắc đến hình ảnh hoa phượng đỏ rợp trời,bầu trời cao xanh vời vợi,không một gợn mây. …Tất cả những điều này đã truyền cảm hứng cho các thi sỹ sản sinh ra những bài thơ còn mãi với tháng năm sau đây.

Top những bài thơ hay về mùa hạ

Khi tiếng ve kêu rộng ràng khắp phố cũng là lúc mùa hè đến. Hè đến báo hiệu một mùa thi, mùa của những bông hoa phượng đỏ rực một góc trời, của băng lăng tím lãng mạn cho đôi bạn trẻ bịn rịn chia tay…Cùng trải lòng với những bài thơ hay về mùa hạ sau đây để cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp nên thơ của mùa hạ bạn nhé !

Mùa hè

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Mùa hè nào gặp gỡ

Mùa hè nào chia ly

Mùa hè nào hội ngộ

Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ

Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâủ

Ai nhặt được mùa hè tôi đánh mất

Xin trả lại cho tôi

Xin trả lại cho tôi người yêu tôi

Dẫu chỉ là xác con ve sầu chết khô

Ấy chính là mùa hè của tôi

Ngủ quên trong nách lá

Những ngọt bùi tôi đã nếm trải

Những đắng cay tôi đã nếm trải

Những mùa hè bỏng rát sau lưng

Còn mùa hè cuối cùng tôi gặp lại

Trốn đi đâu ngoài tầm mắt tôi tìm

Mùa hè kỷ niệm

Tác giả: Dung Nguyên

Sân trường văng vẳng tiếng ve

Kìa cây phượng vĩ hoa che kín cành

Xuân qua hè đến phải đành

Xa thầy xa bạn độc hành lẻ loi …..

Thời gian thoăn thoắt như thoi

Chợt đi chợt đến khiến tôi chạnh buồn

Hai mươi năm xa mái trường

Chưa ngày về lại cội nguồn tuổi thơ

Học trò đầy ắp mộng mơ

Nhưng đời như sỏi trơ trơ gót mòn !

Một sáng mùa hè

Tác giả: Trường Phi Bảo

Một sáng mùa hè đẹp biết bao

Giở trang lưu bút tuổi ước ao

Một bầy bướm phượng xôn xao múa

Kỷ niệm còn vương nét chữ nào

Có phải là anh của em không?

Cho yêu thương năm tháng chất chồng

Thuở học trò gói mơ ươm mộng

Áo trắng nào đẹp trong mắt trong

Bạn bè thân ơi giờ nơi đâu?

Có về họp nhau trên đỉnh sầu

Quay quắt ấu thơ quay quắt nhớ

Giấu nụ cười sau nét ngây ngô

Một sáng mùa hè ngập nắng vàng

Hồn thơ thanh thoát ý mênh mang

Kỷ niệm em cài trên ngực áo

Nghe trái tim mình đập rộn ràng

Sao anh chẳng về lại ngày xưa

Đôi bóng kề nhau đếm sao thưa

Đôi bóng quyện vào trang sách mới

Mở một chương đời chuyện nắng mưa

Mùa hạ xin cho lời nhắn gởi

Với người năm cũ lắm xa xôi

Rằng em vẫn chờ bên song cửa

Một tình yêu tha thiết mà thôi

Tình yêu giữa mùa hè

Tác giả: Đông Hòa

Hân hoan mùa hè cùng nhau đón

Trên tay cầm những cánh diều hoa

Vẽ lên con bướm màu xanh tím

Vươn bay trên bầu trời cao xa

Hân hoan đây mùa hè hãy đến

Cùng lắng nghe dế lúc tờ mờ

Trong hộp nhỏ khoe anh , khoe bạn

Vui sướng một thời của tuổi thơ

Hè về nhìn phượng đỏ đầy sân

Chân đứng ngước nhìn mắt bâng khuâng

Thấy em đã thành cô thiếu nữ

Đã qua thời đuổi bướm hái trâm

Và giờ đây anh đã yêu nàng

Yêu mái tóc thề buông gió sang

Yêu hình dáng bao ngày thầm ước

Một đời với tiếng hẹn trăm năm.

Mùa hè và tiếng rao của mẹ

Tác giả: Ngưng Thu

Sáng lên hạ chuyền cánh phượng

Ve ran tình khúc mùa hè

Nắng vàng ngẩn ngơ bờ giậu

Dế mèn râu vểnh lắng nghe

Gió cõng mưa về ngang lối

Ướt nhòe áo gánh hàng rong

Liêu xiêu dáng gầy bóng mẹ

Tiếng rao thảng thốt chạnh lòng

Sáng nay nắng tràn góc phố

Em tung tăng với điểm mười

Trong veo ánh cười mắt mẹ

Gói hành trang tuổi đôi mươi.

Nhớ mãi hè ơi!

Tác giả: Khuất Việt Hưng

Thẫn thờ giữa buổi trưa hè

Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò

Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ

Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa.

Nhớ sao ngày ấy đã qua

Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường

Tặng người bạn gái yêu thương

Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng.

Rời tuổi thơ với phượng hồng

Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài

Mang theo khát vọng tương lai

Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.

Thương ôi năm tháng khó khăn

Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày

Trưa hè ngồi dưới hàng cây

Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ.

Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ

Mà không dám nói phải nhờ cành hoa

Rợp bằng lăng tím chiều tà

Là tình yêu của riêng ta gửi nàng.

Ước gì quay ngược thời gian

Để mình lại được mơ màng trộm yêu

Thả hồn như những cánh diều

Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.

Phượng đỏ hè sang mênh mang nỗi nhớ

Tác giả: Hài Nhi Tóc Bạc

Phượng vĩ đỏ báo mùa hè đã đến,

Như nhắn nhủ phút chia ly cận kề,

Trường lớp xa tóc thề chưa kịp nói,

Bạn xa tôi tim nhói kỷ niệm qua.

Ve rộn ràng trên nhành bàng gốc cảnh,

Tuổi học sinh nhí nhảnh cũng dần trôi,

Ôm sách vở bôi mờ thời gian đọng,

Cố hôm nay khỏi thất vọng ngày mai.

Tay trong tay những ngày vui đến lớp,

Cười vui đùa chớp nhoáng đựt quà nhau,

Phút dò bài thấp thỏm sợ lo âu,

Rồi vỡ oà trống thâu điểm tan học.

Trường đứng đó qua bao thời khó nhọc,

Dựng nhân tài bao bọc trí thức khôn,

Bên cửa sổ tâm hồn chợt khắc khoải,

Mới đó thôi sắp phải xa thật rồi.

Tâm lắng động bồi hồi nước mắt chảy,

Hợp rồi ly hết thảy phải xa thôi,

Còn giây phút tôi cùng ngồi bên bạn,

Tận hưởng đi khổ nạn ta xum vầy.

Từng bầy chim sắp tung cánh vươn ra,

Vào thế giới xa hoa đầy cám dỗ,

Cố lên nhé! Dù khổ hãy tiến lên,

Có thất bại làm nên thành công đó.

Mùa hè bên đường

Tháng tư hạ chớm về rồi

Lắng nghe trong lá bồi hồi tiếng ve

Em về tập vở nghiêng che

Ta theo bước nhỏ lòng nghe thoáng buồn

Hạ ơi đừng khép cổng trường

Ve ơi đừng hát lòng đường bâng khuâng

Ngày mai trên vạn nẻo đường

Còn đâu tiếng trống tựu trường nôn nao

Còn đâu tiếng guốc xôn xao

Còn đâu ánh mắt người trao cho người

Còn đâu nữa những nụ cười?

Chỉ còn sót lại một thời nhớ thương

Tháng tư mùa hạ lên đường

Nắng vương vương nắng, buồn vương vương buồn.

Mùa hoa phượng

Tác giả: Nguyễn Kim

Lời nào tả hết nỗi nhớ mong

Tình xưa bạn cũ mãi bên lòng

Mỗi mùa phượng thắm đầy mơ mộng

Nỗi nhớ trào dâng ngập cả lòng

Người xưa xa cách có biết không?

Tiếng ve nức nở thắt cỏi lòng

Tim nghe ray rức nhiều mơ mộng

Xác phượng tả tơi bởi gió giông

Nhớ thương lặng lẻ nén vào lòng

Có nỗi bâng khuâng lệ chảy trong

Xa xa trời ấy có chạnh lòng

Mỗi mùa phượng nở có nhớ không?

Bao nhiêu năm ve sầu nức nở

Bấy nhiêu lần thương nhớ trường xưa

Chùm phượng hồng trong gió đong đưa

Nỗi thương nhớ mỗi mùa phượng nở..!

Thương Ca Ngày Hạ

(Ánh Nguyễn)

Lá chiều run rẩy trong nắng xa
Lớt phớt hanh hanh ánh chiều tà
Trên cây chim sẻ kêu khe khẽ
Báo hiệu mùa sang phượng nở hoa

Phượng vỹ cùng ve hát giao hoà
Réo rắt âm vang vọng bên tai
Hoàng hôn đã tắt nghe đơn điệu
Nhặt chút dư âm với một vài

Lật trang nhật ký còn sót lại
Lưu luyến ngày xanh đọng trên môi
Chất chồng nỗi nhớ sao thương quá!
Vào cõi hư vô đã xa rồi

Đêm trôi thắp mộng xa mỏi đợi
Nhặt buồn trong giấc ngủ nào êm
Sầu dâng lối đó ngày xưa ấy
Cảnh cũ tìm đâu trong nỗi niềm.

Nỗi Buồn Sang Hạ

Mầm non đã ngả nhánh già
Nhành xuân nay cũng la đà cỗi thêm
Chênh chao nắng hạ ghé thềm
Vẳng đâu sấm vọng từ miền xa xôi

Thảy đều ngóng đến mưa trôi
Thau chua rửa mặn…đất “cười” nứt ra
Người tham tàn phá rừng già
Đập ngang trữ nước phá nhà thiên nhiên

Ta buồn thêm nỗi niềm riêng
Toà thiên nhiên đã ngả nghiêng mất rồi..

Ru Em Vào Hạ

Bóng tình! Con sóng lẻ lôi
Đưa em vào hạ hoa cài tóc mây
Thì thầm sóng lặng gió lay
Đồi thông nghiêng ngả mây bay bóng tình

Em ơi! Ngọn sóng rập rình
Tình anh biên giới thình lình trăng theo
Tóc bay cuối ngọn thông reo
Mưa bay gió rit rì rào lòng anh

Bầu trời xanh thẳm đêm thanh
Con thuyền neo đậu bồng bềnh khơi xa
Chập chờn ánh mắt sao sa
Dáng em Nguyệt quế châu sa hạt cườm

Biển khơi dậy sóng thâu đêm
Mắt em nâu sẫm, môi mềm năm canh
Ta về bến thát vàng oanh
Ru em vào hạ long lanh trăng rằm !

Ru Tình Vào Hạ

Nhớ lắm em tôi ngày xưa ấy
Tóc thề da trắng nụ cười xinh
Khắc dấu trong tim những ân tình
Một thời hoa nắng còn đâu nữa

Tìm lại tháng tư tình chan chứa
Đưa hạ quay về cảnh ngày xưa
Tương tư hoa vỡ trong gió mùa
Cho ta dệt nắng thả trời cao

Tháng tư tìm lại chút ngọt ngào
Ru tình gởi gió lá cuốn bay
Cuồng quay theo sóng vọng gọi ngày
Vấp phải mùa thương…là nỗi đau

Hạ đã rơi đâu khúc dạo đầu
Nhớ trường, nhớ bạn,nhớ tiếng ve
Phượng đỏ,tím rơi khi hạ về
Cảm thương giữ lại chút tình riêng.

Chùm thơ mùa hè hay, đặc sắc nhất

Cùng nhau đọc và cảm nhận những bài thơ mùa hè hay, đặc sắc nhất. Những vần thơ hay, giàu cảm xúc, mang lại cho bạn nhiều suy ngẫm về mùa yêu thương, mùa tạm chia tay bao lứa học trò nhé.

Nhớ mãi hè ơi 

Thẫn thờ giữa buổi trưa hè

Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò

Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ

Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa.

Nhớ sao ngày ấy đã qua

Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường

Tặng người bạn gái yêu thương

Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng.

Rời tuổi thơ với phượng hồng

Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài

Mang theo khát vọng tương lai

Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.

Thương ôi năm tháng khó khăn

Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày

Trưa hè ngồi dưới hàng cây

Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ.

Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ

Mà không dám nói phải nhờ cành hoa

Rợp bằng lăng tím chiều tà

Là tình yêu của riêng ta gửi nàng.

Ước gì quay ngược thời gian

Để mình lại được mơ màng trộm yêu

Thả hồn như những cánh diều

Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.

Mùa hè bên đường

Tháng tư hạ chớm về rồi

Lắng nghe trong lá bồi hồi tiếng ve

Em về tập vở nghiêng che

Ta theo bước nhỏ lòng nghe thoáng buồn

Hạ ơi đừng khép cổng trường

Ve ơi đừng hát lòng đường bâng khuâng

Ngày mai trên vạn nẻo đường

Còn đâu tiếng trống tựu trường nôn nao

Còn đâu tiếng guốc xôn xao

Còn đâu ánh mắt người trao cho người

Còn đâu nữa những nụ cười?

Chỉ còn sót lại một thời nhớ thương

Tháng tư mùa hạ lên đường

Nắng vương vương nắng, buồn vương vương buồn.

Hè đến

Màu hoa phượng nở khi Hè vừa sang

Bâng khuâng dưới ánh nắng vàng

Tặng nhau cánh phượng ai mang đi rồi

Ngày xưa chỉ có vậy thôi

Có ai biết được để rồi cách xa

Mùa Hè từng mùa Hè qua

Tiếc hoài cái tuổi ngọc ngà chẳng quên

Nỗi buồn không thể đặt tên

Nhẹ nhàng nhưng lại mông mênh trong lòng

Ai còn nhớ kỷ niệm không?

Ngày xưa, một cánh phượng hồng đã trao.

Mùa hè hoa phượng

Phượng vĩ đỏ báo mùa hè đã đến,

Như nhắn nhủ phút chia ly cận kề,

Trường lớp xa tóc thề chưa kịp nói,

Bạn xa tôi tim nhói kỷ niệm qua.

Ve rộn ràng trên nhành bàng gốc cảnh,

Tuổi học sinh nhí nhảnh cũng dần trôi,

Ôm sách vở bôi mờ thời gian đọng,

Cố hôm nay khỏi thất vọng ngày mai.

Tay trong tay những ngày vui đến lớp,

Cười vui đùa chớp nhoáng đựt quà nhau,

Phút dò bài thấp thỏm sợ lo âu,

Rồi vỡ oà trống thâu điểm tan học.

Trường đứng đó qua bao thời khó nhọc,

Dựng nhân tài bao bọc trí thức khôn,

Bên cửa sổ tâm hồn chợt khắc khoải,

Tâm lắng động bồi hồi nước mắt chảy,

Hợp rồi ly hết thảy phải xa thôi,

Còn giây phút tôi cùng ngồi bên bạn,

Tận hưởng đi khổ nạn ta xum vầy.

Từng bầy chim sắp tung cánh vươn ra,

Vào thế giới xa hoa đầy cám dỗ,

Cố lên nhé! Dù khổ hãy tiến lên,

Có thất bại làm nên thành công đó.

Trường xưa 

Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường

Ta không đủ sức níu thời gian gần lại

Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái

Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh

Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh

Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ

Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ

Và cơn mưa trong trẻo mắt bạn bè

Một mùa xa hoa phượng chật vòng xe

Nét mực tím vương dấu tay mùa hạ

Màu xanh dịu thân thương trên vòm lá

Nhạt sắc trời, con chim sẻ nào bay…

Qua những mùa thu vương lối heo may

Hoa cỏ tím góc sân trường thầm lặng

Ai không nhớ những vòm trời mây trắng

Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ…

Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ

Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi

Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối

Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh

Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua nhanh

Mái tóc xưa chắc giờ không còn ngắn

Đã đơn giản như ta từng ngộ nhận

Một điều gì, mà nào có gì đâu…

Bàn ghế xưa rưng rưng ngả màu

Mùa xưa cũ bâng khuâng như thần thoại

Hoa cỏ may buồn đi vào xa mãi

Kỷ niệm giăng đầy rợp một mái trường quê

Bạn bè xưa chẳng có lúc tìm về

Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ

Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió

Mái tóc thầy điểm bạc hoa lau

Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua mau

Tuổi thời gian nhòe lem như giọt mực

Thương nhớ ấy nhuộm màu mây ngũ sắc

Lá học trò vụng dại trốn nơi nao…

Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào

Ta lại thấy mình những ngày thu lớp trước

Con đường mùa xa, bàn tay nào với được

Giấc mơ một mái trường màu ký ức phong rêu

Hiên lớp xưa lời thầy vọng đều đều

Bụi thời gian phủ đầy lên kỷ niệm

Bài thơ cũ đợi ta về viết tiếp

Tuổi vụng về hát gọi tháng năm ơi…

Ta bước đi tiếng trống giục bồi hồi..

Mùa hè kỷ niệm

Sân trường văng vẳng tiếng ve

Kìa cây phượng vĩ hoa che kín cành

Xuân qua hè đến phải đành

Xa thầy xa bạn độc hành lẻ loi …..

Thời gian thoăn thoắt như thoi

Chợt đi chợt đến khiến tôi chạnh buồn

Hai mươi năm xa mái trường

Chưa ngày về lại cội nguồn tuổi thơ

Học trò đầy ắp mộng mơ

Nhưng đời như sỏi trơ trơ gót mòn!

Mùa Hè Tới

Hạ đến gọi khúc chia xa

Hạ đến gọi phượng nở hoa gọi hè

Hạ đến rộn rã tiếng ve

Hạ đến gọi nắng trưa hè gắt gao

Hạ về vàng nắng hanh hao

Hạ về gọi nắng gió Lào nồng oi

Hạ về giọt nắng đưa thoi

Hạ về cây rủ bóng soi rũ cành

Hạ mang ta nắng vàng hanh

Hạ mang bằng tím trên cành rộ hoa

Hạ mang áo trắng chia xa

Hạ mang mơ mộng tình ta học trò

Hạ ơi ta nhớ phượng rơi

Hạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinh

Hạ ơi trong nắng lung linh

Hạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xa

Hạ rời ta mãi bôn ba

Hạ rời thu tới lá xa lìa cành

Hạ rời gọi tiết trời xanh

Hạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng.

Nắng Hạ

Men theo vạt nắng ta đi

Xểnh tay rơi rớt những gì còn xuân

Hoàng hôn sao lắm trái ngang

Chiều chưa tắt nắng vội mang đêm về

Gọi em rung chuyển cơn mê

Ai ơi lẻ bạn tìm về cố nhân

Mai kia trả nợ sắc cầm

Hỏi phù sa chớ trách lầm dòng sông

Ai gọi kí ức phải không..?

Chỉ cho ta với.. yêu thương chỗ nào

Men về bước thấp bước cao

Tìm em nơi chốn ồn ào trường xưa

Ra sông gom mớ thực hư

Tưới vào gốc phượng coi như gọi hè.

Hạ về

Hạ về, nghiêng nắng trên vai

Chợt mưa, chợt nắng từng ngày đi qua.

Trên cây lá thắm mượt mà,

Vi vu, gió thoảng hương hoa dịu dàng.

Nắng vàng toả nhẹ không gian,

Để cho Anh ước, mơ màng… Có nhau.

Phượng hồng đỏ thắm một màu,

Mênh mang điệp khúc ve sầu râm ran…

Mong sao tiếng nhạc, cung đàn

Câu thơ mộng ước chẳng màng đợi trông.

Lời thơ trải rất nhiều dòng,

Cũng không nói hết trọn lòng Anh đây.

Hạ về trên cả nhành cây,

Hoa đua nhau nở, làm ngây ngất lòng.

Anh ngồi ôm mộng ước mong,

Hôn môi thật nhẹ, hôn trong bóng chiều.

Trao em cả một trời yêu,

Trao em một chút nâng niu dỗ dành.

Mong sao mùa hạ qua nhanh,

Tình Anh ở lại kết thành keo sơn…!

Sắc đỏ hạ thương

Hạ về phượng thắm hàng cây

Sân trường ngập nắng tung bay áo dài

Hẹn nhau lưu bút trao tay

Mùa vương vấn củ mắt ai lén nhìn

Hạ ơi mùa của chúng mình

Viết trang nhật ký tự tình chia xa

Luyến lưu rơi rớt giọt ngà

Phút giây bịn rịn rời xa không đành

Khi không gọi hắn bằng anh

Đường xưa từng bước song hành bên nhau

Vẫn thường gọi hắn mày tao

Bây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầu

Tiếng ve vang khúc nhạc sầu

Còn đâu mùa củ đưa vào câu thơ

Áo ai trắng mãi dại khờ

Để cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòng

Với tay đón cánh phượng hồng

Bâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nay

Tình thơ chưa kịp trao tay

Hạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim.

Đúng là ký ức tràn về theo cơn mưa với bao kỷ niệm xa xưa. Hy vọng qua những bài thơ hay về mùa hạ trên đây các bạn sẽ có cho mình một mùa hè tình yêu thật lãng mạn. Bất kể là ai, khi đọc những vần thơ về tuổi học trò và mùa hè này hẳn sẽ ngẩn ngơ nhớ về thời cắp sách đến trường với bao kỷ niệm. Không chỉ thế, chúng còn giúp bạn có được giây phút thư giãn thả hồn vào những vần thơ.

Thơ Hay - Tags:
Sitemap | Mail