Nhân vật anh thanh niên trong Lặng lẽ Sapa của Nguyễn Thành Long với đầy đủ những nét đẹp đáng quý, con người luôn làm việc và lo nghĩ cho đất nước, không chỉ sẵn sàng hi sinh hạnh phúc riêng tư để góp sức vào công việc chung, mà còn rất dễ mến trong mối quan hệ với mọi người. Cùng PUD phân tích và cảm nhận vẻ đẹp nhân vật anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa qua bài viết sau đây

Đôi nét về tác giả, tác phẩm

Tìm hiểu nhà văn Nguyễn Thành Long

Nguyễn Thành Long (sinh năm 1925 – mất năm 1991), ông quê ở Quảng Nam và xuất thân trong một gia đình viên chức nhỏ. Nhà văn có khoảng thời gian học tập ở Hà Nội và bắt đầu với sự nghiệp văn học từ thời kháng chiến chống Pháp khi tham gia hoạt động văn nghệ ở Nam Trung Bộ. 

Nhà văn được biết đến là cây bút cần mẫn, nhiệt thành đi sâu vào thực tiễn, tìm kiếm chất liệu từ cuộc đời để phản ánh cuộc đời một cách đầy chân thực.

Nguyễn Thành Long có sở trường chuyên về truyện ngắn và kí. Trong những tác phẩm của mình, ông thường tạo được thiện cảm với người đọc nhờ vào sự chuyển tải những thông điệp bằng những hình tượng đẹp, ngôn ngữ ngọt ngào, giọng văn trong trẻo, gần gũi mà nhẹ nhàng. Năm 1991, Nguyễn Thành Long mất ở Hà Nội vì bệnh nặng.

Đôi nét về tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa

Truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” được tác giả công bố vào năm 1970 sau chuyến đi thực tế lên Lào Cai trong mùa hè. Tác phẩm được rút từ tập “Giữa trong xanh” (1972). Truyện có cốt truyện khá đơn giản, xoay quanh cuộc gặp gỡ bất ngờ, ngắn ngủi giữa ba nhân vật là ông họa sĩ, cô kĩ sư trẻ và anh thanh niên làm công tác khí tượng ở Sa Pa. Tuy nhiên, nhờ vào cuộc gặp gỡ đó mà anh thanh niên – nhân vật chính của truyện đã để lại trong lòng những con người xa lạ những suy nghĩ, cảm xúc thật trong sáng, đẹp đẽ.

Cảm nhận về nhân vật anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa

Suy nghĩ về nhân vật anh thanh niên qua hoàn cảnh sống và làm việc

Thông qua lời giới thiệu của người lái xe, có thể thấy nhân vật anh thanh niên trong truyện có hoàn cảnh sống và làm việc thật đặc biệt: anh sống ở “đỉnh Yên Sơn, cao hai nghìn sáu trăm mét”“làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu”. Cụ thể, công việc của anh là “đo gió, đo mưa, đo nắng, tính chấn động mặt đất, dự vào việc báo trước thời tiết hằng ngày, phục vụ sản xuất, phục vụ chiến đấu”

Cảm nhận về nhân vật anh thanh niên, ta thấy công việc của một người đòi hỏi tính chính xác, tỉ mỉ và tinh thần trách nhiệm cao. Anh thanh niên bảo “công việc nói chung dễ” nhưng những gì anh chia sẻ về công việc của mình với ông họa sĩ và cô kĩ sư mới thấy nó gian khổ và thử thách sức chịu đựng và tinh thần chiến thắng bản thân của con người đến như thế nào. 

Nói như vậy vì thời tiết nơi anh sống thường gây rất nhiều khó dễ cho anh. Có lúc anh phải lấy số liệu vào lúc một giờ sáng, vì

“ở đây có cả mưa tuyết đấy. Nửa đêm đang nằm trong chăn, nghe chuông đồng hồ chỉ muốn đưa tay tắt đi. Chui ra khỏi chăn, ngọn đèn bão vặn to đến cỡ nào vẫn thấy là không đủ sáng. Xách đèn ra vườn, gió tuyết và cái lặng im ở bên ngoài chỉ chực đợi mình ra là ào ào xô tới”. 

Khi cảm nhận về nhân vật anh thanh niên, người đọc nhận thấy mặc dù những khó khăn đó trong công việc anh đều cố gắng để có thể vượt qua nhưng anh cũng thẳng thắn thừa nhận với những người khách: “cái im lặng lúc đó mới thật dễ sợ: nó như bị chặt ra từng khúc, mà gió thì giống những nhát chổi lớn quét đi tất cả, ném vứt lung tung…”. Công việc lúc ấy khiến anh chịu nhiều vất vả vì “những lúc cái im lặng lạnh cóng mà hừng hực như lửa cháy”“xong việc, trở vào, không thể nào ngủ lại được”.

Hoàn cảnh sống và làm việc của anh có lẽ ít nhiều khiến người khác phải dè chừng. Công việc nào cũng có những gian khó, thử thách riêng của nó còn công việc mà anh từng giờ, hằng ngày miệt mài làm không chỉ gặp khó khăn do ngoại cảnh hay thời tiết mà nó khiến anh phải sống trong cô đơn, vắng vẻ. Thử tưởng tượng phải làm việc quanh năm suốt tháng một mình trên đỉnh núi cao không một bóng người rồi những lúc thấy nản lòng, buồn tủi lại không có một ai để chia sớt, san sẻ, động viên. Khi cảm nhận về nhân vật anh thanh niên, ta thấy đó quả thật là một công việc không hề “dễ” như anh nói. 

Thế mà khi có dịp, anh lại chia sẻ những gì về công việc lại trong tâm thế rất bình thản, tuy có một chút chạnh lòng nhưng không hề chán chường và nhất là sau khi giới thiệu xong về nó, anh “trở lại giọng vui vẻ” đầy phấn chấn “báo cáo hết!”. Chính điều kiện làm việc gian khó như vậy mà ta lại cảm thấy rất đỗi khâm phục người thanh niên hai mươi bảy tuổi, tầm vóc tuy bé nhỏ nhưng lại có nét mặt rạng rỡ. 

Cảm nhận về nhân vật anh thanh niên, ta nhận thấy trong cái tuổi hai mươi bảy tràn đầy nhiệt huyết và lí tưởng, thường thì người ta sẽ dành để theo đuổi những lí tưởng, khát khao của riêng mình với sự đồng hành của gia đình, sự hỗ trợ từ những người xung quanh để có thể thỏa sức thể hiện với sức trẻ sôi nổi của mình. Và anh thanh niên trong truyện, cũng bằng sự sôi nổi và lòng nhiệt thành của thời son trẻ, lại chọn cho mình một công việc hết sức thầm lặng, ở một nơi vắng vẻ và đặc biệt là chấp nhận hi sinh bản thân để tận tâm, tận sức vì công việc ấy…

Anh thanh niên là người có thức trách nhiệm với công việc

Đối diện với không ít những khó khăn khi chọn công việc ở một nơi cũng có nhiều gian khó, nhưng anh không hề nản lòng mà trái lại, anh có ý thức trách nhiệm rất cao đối với công việc mà mình đã chọn để theo đuổi – Đây là điều rất đáng khâm phục khi cảm nhận về nhân vật anh thanh niên. 

Anh thanh niên rất yêu công việc của mình, anh không xem đó là sự hi sinh vô nghĩa mà lại thấy được ý nghĩa của công việc mình làm, nó tuy thầm lặng nhưng cũng mang lại ích lợi cho cuộc sống và cho mọi người. Anh kể lại với ông họa sĩ một kỉ niệm vui mà có lẽ anh sẽ khắc ghi mãi mãi, đó là việc anh đã phát hiện một đám mây khô và nhờ vậy mà “ngày ấy, tháng ấy, không quân ta hạ được bao nhiêu phản lực Mĩ trên cầu Hàm Rồng”

Chắc hẳn, kỉ niệm ấy có ý nghĩa rất sâu sắc không chỉ với thời điểm đó mà còn với cả cuộc đời làm việc của anh bởi vì nó đã khiến anh “sống thật hạnh phúc”. Anh thanh niên có lẽ đã cảm nhận được giá trị của công việc mình làm và chính điều đó sẽ là nguồn động lực to lớn khích lệ anh có thể vững tâm cống hiến hết mình cho công việc trong những tháng ngày sắp tới.

Khi cảm nhận về nhân vật anh thanh niên, ta còn nhận thấy đây là chàng trai có những nhận thức rất sâu sắc và ý nghĩa về công việc đối với cuộc đời của mỗi người. Nó dường như trở thành một người bạn và giúp ta không còn cảm thấy cô đơn nữa: “… khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?”. Anh thấy công việc cũng chính là sợi dây kết nối của anh với những người xung quanh: “việc của cháu gắn liền với công việc của bao anh em, đồng chí dưới kia” và khẳng định chắc chắn một điều, đó chính là lẽ sống của anh, gian khổ anh chấp nhận được nhưng thiếu nó thì anh không thể: “Công việc của cháu gian khổ thế đấy, chứ cất nó đi, cháu buồn đến chết mất”.

Cảm nhận về nhân vật anh thanh niên, người đọc nhận thấy với hoàn cảnh sống và làm việc đó của anh đôi khi không phải ai cũng có thể thích nghi được, thậm chí có thể thấy cô đơn và buồn tẻ nhưng anh đã chứng minh điều ngược lại khi tìm kiếm và tạo ra nguồn vui cho chính mình. Anh không hề lo lắng khi sống một mình, theo lời anh nói với cô kĩ sư thì “lúc nào tôi cũng có người trò chuyện. Nghĩa là có sách ấy mà. Mỗi người một vẻ”.

Anh thanh niên có cách sắp xếp, tổ chức cuộc sống của mình ở trạm khí tượng một cách ngăn nắp, chủ động qua đôi mắt quan sát của người họa sĩ lớn tuổi: “Một gian nhà ba gian, sạch sẽ với bàn ghế, sổ sách, biểu đồ, thống kê, máy bộ đàm. Cuộc đời riêng của anh thanh niên thu gọn lại một góc trái gian với chiếc giường con, một chiếc bàn học, một giá sách”

Ngoài việc dành thời gian cho công việc, anh còn trồng hoa, nuôi gà để ít nhiều giúp cuộc sống của mình thêm tươi tắn và rộn rã – Khi cảm nhận về nhân vật anh thanh niên thì điều này đã cho thấy đây là một chàng trai yêu đời yêu cuộc sống. Việc tổ chức, sắp xếp đó của anh đã cho thấy anh là người biết vun vén, cân bằng giữa công việc và cuộc sống, nó giúp anh sống tích cực và làm việc có hiệu quả hơn.

Là người có sự quan tâm chu đáo và nét dễ thương trong tính cách

Khi cảm nhận về nhân vật anh thanh niên, ta còn thấy mặc dù tính chất công việc khiến anh thanh niên ít có cơ hội được gặp gỡ và tiếp xúc với nhiều người nhưng khi có dịp, qua cách biểu hiện của anh, ta thấy anh là người rất chu đáo trong cách quan tâm với mọi người và trong mắt họ, anh một chàng trai rất đáng yêu.

Tính cách ấy được bộc lộ ngay từ việc anh nhớ rất kĩ tình trạng sức khỏe của vợ người lái xe. Khi vừa mới gặp lại bác lái xe, anh đã đưa ngay cho bác một gói nhỏ trước sự ngạc nhiên của bác và nói: “Củ tam thất cháu vừa đào thấy. Cháu gửi bác gái ngâm rượu uống. Hôm nọ bác chẳng bảo bác gái vừa ốm dậy là gì?”

Đến khi mời ông họa sĩ và cô kĩ sư về nhà, anh đã nhanh chân về trước, trong khi người họa sĩ nghĩ rằng: “Khách tới bất ngờ, chắc cu cậu chưa kịp quét tước dọn dẹp, chưa kịp gấp chăn chẳng hạn” thì thật ra anh lại về để cắt hoa và pha trà. Hoa để tặng người khách phương xa và món “nước chè pha nước mưa thơm như nước hoa của Yên Sơn” để khách nhâm nhi, có vẻ anh rất trân trọng những cuộc gặp hiếm hoi nên cẩn thận, chu đáo để thể hiện sự hiếu khách của mình. 

Cảm nhận về nhân vật anh thanh niên, người đọc nhận thấy vì khao khát và trân trọng những phút giây gặp gỡ với mọi người nên anh đã từng đã nghĩ ra một cái cớ rất đáng yêu để được trò chuyện với họ. Câu chuyện ấy được bác lái xe kể lại với thái độ rất trìu mến: 

“Cách đây bốn năm, có hôm tôi cũng đang đi thế này chợt thấy một khúc thân cây chắn ngang đường, phải hãm lại. Một anh thanh niên ở đâu chạy đến, hè với tôi và khách đi xe đẩy khúc cây ra một bên cho xe đi. Hỏi ở đây mà ai đẩy cây ra giữa đường thế này, anh chỉ đỏ mặt. Thì ra anh ta mới lên nhận việc, sống một mình trên đỉnh núi, bốn bề chỉ cây cỏ và mây mù lạnh lẽo, chưa quen, thèm người quá, anh ta kiếm kế dừng xe lại để gặp chúng tôi, nhìn trông và nói chuyện một lát”

Và chỉ cần trông thấy mọi người, dù họ xa lạ với anh, anh đã thân thiện chào họ bằng nụ cười như đã từng gặp và thân quen. Anh trân trọng khoảnh khắc được gặp mọi người và càng trân trọng hơn từng phút giây được trò chuyện với họ. Như trong cuộc trò chuyện diễn ra giữa anh và hai người khách đặc biệt là họa sĩ và cô gái, anh đã chủ động phân chia thời gian và cố gắng làm theo để không phí hoài một giây phút nào vì thời gian của cuộc gặp gỡ ấy có giới hạn:

Bác lái xe chỉ cho ba mươi phút thôi. Hết năm phút rồi. Cháu nói qua công việc của cháu, năm phút. Còn hai mươi phút, mời bác và cô vào uống nước chè, cho cháu nghe chuyện”, anh cũng thành thật nói về niềm mong muốn: “Cháu thèm nghe chuyện dưới xuôi lắm”.

Nét đáng yêu của anh thanh niên hiện diện ở cử chỉ lịch thiệp khi trao tặng cho cô kĩ sư bó hoa mình cắt dù chỉ gặp lần đầu tiên và cũng giải thích rõ rất thật thà một ý nghĩ thường được giữ thầm kín: “Tôi không biết kỉ niệm thế nào cho thật long trọng ngày hôm nay. Bác và cô là đoàn khách thứ hai đến thăm nhà tôi từ Tết. Và cô là cô gái thứ nhất từ Hà Nội lên tới nhà tôi từ bốn năm nay”

Hơn nữa, khi được bác họa sĩ vẽ mình, anh thanh niên đã rất khiêm tốn nhận là công việc và những đóng góp của mình chỉ là nhỏ bé mà thôi và nhiệt thành giới thiệu những người khác mà anh cho là đáng cảm phục hơn mình như ông kĩ sư ở vườn rau Sa Pa và anh cán bộ nghiên cứu lập bản đồ sét.

Đáp lại tình cảm của anh, mọi người cũng dành cho anh rất nhiều thiện cảm. Là bác lái xe đã nhớ mua hộ anh quyển sách và cô kĩ sư sau cuộc gặp với anh hình như không kịp chuẩn bị một vật gì để tặng lại anh nên có thể đã cố tình để lại chiếc khăn tay của mình. Và anh đã đón nhận tình cảm đó bằng sự thật thà như việc “mừng quýnh” khi được cầm quyển sách và có khi đến lúc ngô nghê, khi trả lại chiếc khăn cho cô gái vì nghĩ rằng cô để quên.

Bài văn mẫu Cảm nhận về nhân vật anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa

ó những nốt nhạc trầm ngâm đến gần như câm lặng nhưng lại mang đến cho người nghe những ý vị sâu sắc và tạo nên nhiều tiếng vang. Có những con người thầm lặng vô danh nhưng lại được hiểu rất nhiều. Anh thanh niên trẻ bước vào những trang viết trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long với công việc lặng lẽ khiến ta hiểu sâu về anh để quý trọng và yêu mến anh, nhưng đồng thời cũng cho chúng ta những suy nghĩ sâu xa.
Trước hết, đọc tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long, người đọc cảm nhận sâu sắc hình ảnh anh thanh niên trẻ say mê lao động, có tinh thần trách nhiệm cao với công việc khiến mỗi chúng ta trân trọng và cảm phục. Từ giã cuộc sống đô thị, nơi xa hoa, lộng lẫy, anh thanh niên trẻ tình nguyện trở về quê hương – mảnh đất Sa Pa, lên đỉnh Yên Sơn lạnh giá làm việc. Anh làm công tác khí tượng thuỷ văn kiêm vật lý địa cầu, quanh năm vắng bóng âm thanh của con người. Chỉ nói về mình vẻn vẹn có năm phút, một cách rất khiêm tốn, anh đã cho chúng ta hiểu hết sự gian khổ của công việc anh làm: Công việc nói chung cũng dễ, chỉ cần chính xác. Gian khổ nhất là lần ghi và báo về lúc một giờ sáng. Rét, bác ạ. Ở đây có cả mưa tuyết đấy. Nửa đêm đang nằm trong chăn nghe chuông đồng hồ chỉ muốn tắt đi… Xách đèn ra vườn, gió tuyết và lặng yên ở bên ngoài như chỉ chực đợi mình ra ào ào xô tới. Anh đã không bỏ qua, không chậm trễ một lần nào dẫu ban ngày hay ban đêm, khi gió lớn hay tuyết rơi. Bởi trong anh đã ý thức được công việc của mình rất rành rọt, dứt khoát. Chúng ta thật xác động khi đọc những dòng suy nghĩ của anh:
Mình sinh ra là gì. Mình đẻ ở đâu. Mình vì ai mà làm việc.
Trong dòng suy nghĩ ấy thực chất là ý thức trách nhiệm. Nguyễn Thành Long thật sâu sắc khi đưa dòng suy nghĩ này đặt vào tâm lý của anh, để anh tự khẳng định chính mình. Anh hiểu được rằng mỗi việc làm của anh là một mắt xích quan trọng trong cái chuỗi công việc chung của nhiều người, của mọi người. Thiếu một lượng thông tin chỉ từ cái đài quan sát của anh, biết đâu việc dự báo thời tiết cho cả một huyện, một tỉnh, một vùng, chả vì thế mà kém chính xác đi, hoặc còn tệ hơn sai lệch đi?
Đã bấy lâu nay, công việc của anh là đo gió, đo mưa, đo nắng, ghi chép rồi gọi về máy bộ đàm, báo cáo về trung tâm. Công việc của anh âm thầm lặng lẽ tưởng chừng như cô đơn nhưng anh vẫn khẳng định:
Khi làm việc ta với công việc là đôi, sao lại gọi là một mình được?
Đó là lời tâm sự của anh với ông họa sĩ già. Phải chăng trong lời nói ấy chứa đựng bao nhiêu tình yêu, niềm say mê với công việc. Con người thật sự không cô đơn bởi trong con người với công việc là một. Anh thanh niên – một con người vô danh nhưng thực là một con người với mọi ý nghĩa tốt đẹp của danh từ ấy, bởi anh đã sống với ý thức trách nhiệm đầy đủ của một con người.
Công việc của cháy vất vả thế đấy chứ cất nó đi cháu buồn đến chết mất (lời anh thanh niên với ông họa sĩ già). Thế mới biết công việc đối với anh là quan trọng nhất. Nó là nguồn sống, nguồn hạnh phúc của anh, là cái đích anh vươn tới bấy lâu nay. Nguyễn Thanh Long đã dùng mấy trang viết để diễn tả niềm say mê công việc của anh? Không! Chỉ vài dòng ngắn ngủi ông đã diễn tả rõ điều đó. Vượt qua tất cả khó khăn anh vẫn cống hiến “một giờ sáng đi ốp”. Và để rồi chính anh là người góp phần làm nên chiến thắng, nhờ việc phát hiện ra đám mây khô mà anh đã giúp quân ta hạ được bao nhiêu phản lực Mỹ trên cầu Hàm Rồng. Có lẽ sẽ chẳng có ai vui mừng bằng anh, nó (chiến thắng ấy) đã là động lực để anh làm việc.
Phải chăng Nguyễn Thành Long đã khắc họa tên anh bằng cả tâm huyết, bằng cả sự cảm phục, đậm nét. Anh chính là hình ảnh thế hệ trẻ Việt Nam đang say mê lao động xây dựng đất nước, là tấm gương cho mỗi chúng ta học tập, noi theo.
Anh là một con người mà trong lòng luôn rực rỡ một khát vọng: Sống đẹp, sống có ý nghĩa, sống có ích cho đất nước, cho mọi người. Ở anh toát lên một lối sống giản dị yêu đời tâm hồn trong sáng và trái tim giàu tình yêu thương. Có trách nhiệm đối với mọi người, với công việc anh cũng sống trách nhiệm, với chình mình không buông thả. Chính ông họa sĩ cũng đã nghị:
Khách tới bất ngờ, chắc cu cậu chưa kịp quét tước, dọn dẹp, chưa kịp gấp chăn chẳng hạn.
Nhưng không! Cuộc sống của anh thật giản dị, gọn gàng và sạch sẻ. Tất cả thu gọn trong một góc trái gian nhà với chiếc giường con, một chiếc bàn học, một giá sách. Chẳng cần tìm hiểu sâu thêm, chỉ càn dừng ngay trước nơi anh làm việc cũng đủ để ta thêm yêu mến, quý trọng anh. Nếp sống hằng ngày của anh tổ chức có nề nếp: Ăn, ngủ, làm việc và đọc sách. Anh chẳng khác nào một người đang sống giữa xã hội chứ không phải sống một mình cô đơn. Sống như thế không phải là dễ nhưng đó thực sự là sống đẹp. Cái đẹp ấy không bắt nguồn từ ham muốn giả tạo mà bắt nguồn từ bản chất tâm hồn đẹp.
Sống ở vị trí cô độc nhất thế gian, nhưng anh không buồn, không chán nản. Anh vẫn ham học tập, đọc sách, trồng hoa, nuôi gà. Anh lấy nó làm nguồn vui và cũng là để tăng thêm sự hiểu biết.
Thật là đầy ý nghĩa khi tác giả đưa vào truyện ngắn chi tiết về vườn hoa của chàng trai với bao nhiêu hoa lay đơn, thược dược… Đó không chỉ là hoa của thiên nhiên, đó còn là cái gì tốt đẹp nhất của cuộc đời, đó chính là tâm hồn anh. Và chính anh đã hào phóng tặng nó cho mọi người, cho ông họa sĩ, cho cô kĩ sư… Từ chi tiết ấy như toát lên một triết lý sống: hãy sống tốt đẹp, hãy đến với cuộc sống, đến với mọi người bằng tất cả những gì tốt đẹp nhất của mình.
Trong sự cô độc nơi làm việc, tâm hồn anh gần gũi con người biết chừng nào, ấm áp biết chừng nào. Anh luôn khao khát được gặp gỡ với mọi người: Bác lái xe đã xử sự rất đúng khi đặt ra thành lệ việc ngừng xe lại nửa giờ nơi đỉnh núi cao để thoả mãn nguyện vọng của anh, nhưng cũng là để được gặp gỡ và tỏ lòng yêu mến một tâm hồn trong sáng như anh. Anh luôn quan tâm đến mọi người. Anh trao gói tam thất cho bác lái xe rất chu đáo chỉ vì hôm qua bác chẳng bảo bác gái vừa ốm dậy là gì? Thái độ ấy, tình cảm ấy còn được bộc lộ ở sự hiếu khách của anh. Anh đã tiếp đón ông họa sĩ giá và cô gái rất chân thành tự nhiên. Anh chân tình quan tâm đến niềm vui và hạnh phúc của người khác. Anh hồ hởi và thích giao tiếp, anh nói những điều người ta ít nghĩ. Từng giấy phút trò chuyện đối với anh là quý giá biết bao nhiêu. Bởi lúc ấy anh thổ lộ những gì sâu kín trong lòng. Mà chình những lời bộc bạch ấy lại gây ấn tượng cho người đọc.
Ta hãy xem anh khiêm tốn biết bao: Chỉ nói về mình có năm phút trong tổng số ba mươi phút gặp gỡ nhưng anh lại để lại ấn tượng khó quên. Nói về mình đã ít mà cách nói cũng hết sức nhẹ nhàng. Anh cho rằng những gì anh làm đâu có đáng gì so với mọi người khác như bác kỹ sư su hào, anh cán bộ nghiên cứu bản đồ sét mà trong hoàn cảnh tiếp hai người khách xa tới thì anh hoàn toàn có thể khoa trương cường điệu. Nhưng anh đã không làm vậy. Anh từ chối ông họa sĩ vẽ mình và chân thành giới thiệu bao nhiêu người đáng vẽ hơn anh: Ông kĩ sư su hào, anh cán bộ nghiên cứu bản đồ sét…
Chính cuộc sống của anh đã gợi ra một âm vang cho mỗi thế hệ trẻ sau này. Anh là tấm gương tiêu biểu cho hình tượng con người mới Việt Nam đang đi xây dựng đất nước với lối sống đầy tình cảm. Chính điều đó đã tạo cho chúng ta lòng tin yêu vào chế độ mới, cuộc sống mới. Phải chăng anh chính là Mai An Tiêm trong thời đại ngày nay.
Anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long là một hình tượng điểm hình cho thế hệ trẻ Việt Nam đang xây dựng đất nước. Một con người với lý tưởng cao đẹp: Sống và cống hiến… Anh là tấm gương cho chúng ta học tập, noi theo. Và khúc ca của thanh Hải chợt vọng lại trong lòng chúng ta Một mùa xuân nho nhỏ – Lặng lẽ dâng cho đời…

Nhằm giúp các bạn nắm được kiến thức cần thiết, trên đây PUD đã giúp bạn lập dàn ý cũng như bài văn mẫu bài viết cảm nhận về nhân vật anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Trung Thành. Hi vọng bài viết đã giúp ích cho bạn trong quá trình học tập, giảng dạy.